Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 912: CHƯƠNG 911. THẬT ÂM HIỂM.

Thiết huyết chiến hồn lấy được thắng lợi, kế tiếp chính là đoàn

chiến.

Cái tên thật máu chó.

Thạch Trung Ngọc âm thầm xem thường cái người đặt tên cho đội

này, sau đó đợi 30 giây liền bị truyền tống tới nơi thi đấu. Kết

quả mới vừa đến nơi liền nghe thấy giọng của Cơ Như Nguyệt.

- Ngọc tỷ, anh vừa mới đi làm gì đó! Thành thật nói rõ ràng cho

em!

Nhìn đám nữ nhân hung ác nhìn chằm chằm chính mình, Thạch Trung

Ngọc cười có điểm mất tự nhiên.

- Anh còn có thể đi đâu được, chẳng phải chỉ đi mua bao thuốc lá

thôi à?

- Thế sao? Hôm nay là đêm Giáng Sinh! Trần Mộc Sương kia…

Cơ Như Nguyệt trong mắt lập loè ý vị khác.

Thạch Trung Ngọc tức thì đổ mồ hôi, bị người biết hết rồi, vừa

rồi xác thật hắn và Trần Mộc Sương muốn… Nếu không phải tên Trần

Thiên kia phá đám thì...Hừ.

- Thôi thôi, trận chiến bắt đầu rồi!

Hướng Lam chạy nhanh nói.trận

Quả nhiên lúc mọi người không chú ý, 30 giây đã trôi qua. Nhìn

năm kỵ sĩ cường tráng đối diện đang dùng ánh mắt lườm chính mình,

lập tức có chút ngượng ngùng.

Đang chuẩn bị bắt đầu chiến đấu, lại không nghĩ tới đối diện có

một kỹ sĩ đi ra, nhìn Thạch Trung Ngọc nói.

- Hinh Vũ Chi Thạch, bên cạnh ngươi, đều là người phụ nữ của

ngươi?

Thạch Trung Ngọc dùng sức gật gật đầu, ngẩng cao đầu nói.

- Các cô ấy đều là người phụ nữ của ta!

Lời vừa nói ra, hắn cảm giác thật khí phách.

Trận thi đấu này chính là phát sóng trực tiếp, Thạch Trung Ngọc

nói ngay lập tức làm vô số người chơi sôi trào.

- Quả nhiên! Quả nhiên là Đệ Nhất Cao Thủ!

- Đ* mịa nó, bốn người phụ nữ, người nào người nấy đều như hoa

như ngọc! Cái tên Đệ Nhất Cao Thủ này thật là biết tính phúc!

*Tính phúc: độ mạnh mẽ trong sinh hoạt vợ chồng.

- Ha ha, không hổ là thần tượng ta, quá lợi hại!

- Ta cũng muốn làm người phụ nữ của hắn! Quá đẹp trai!

- Đúng vậy, ta cũng muốn!

- Hì hì, không bằng chúng ta thành lập một cái bang hội, kêu,

Hậu cung của Đệ Nhất. Thế nào?

- Không tồi a, chúng ta đều là hậu cung của Đệ Nhất Cao Thủ, hì

hì!

Tại lúc Thạch Trung Ngọc còn không biết gì thì hậu cung của hắn

đã thành lập lên như thế. Những người tạo thành hậu cung, chỉ sợ

hắn chưa từng quen biết, cũng chưa từng gặp qua.

- Không hổ là danh Đệ Nhất Cao Thủ!

Tên kỵ sĩ kia giơ ngón tay cái lên.

- Là một người đàn ông, ta đề cao ngươi!

Ngươi, đề cao ta? Ngay lúc này Thạch Trung Ngọc cảm giác cúc hoa

chợt lạnh. Được rồi, tuy rằng ta biết ngươi không có ý này, nhưng

mà, lời này nói có chút...

- Các ngươi cũng thế cũng thế! Ha ha!

Thạch Trung Ngọc cười cười, làm cái ánh mắt mà mọi nam nhân đều

hiểu.

Tên kỵ sĩ kia lại gật gật đầu, vui vẻ trò chuyện với Thạch Trung

Ngọc. Tên kỵ sĩ này hình như là người Đông Bắc, thích tám chuyện.

Từ phụ nữ cho tới đàn ông, sau đó cho tới xã hội, cho tới người dân

sinh hoạt khỏe mạnh, sinh hoạt tính phúc.

Dù sao kéo như thế nào thì kéo, tên kỵ sĩ này hiển nhiên nói

chuyện vô cùng vui vẻ với Thạch Trung Ngọc, trực tiếp xưng huynh

gọi đệ luôn rồi. Hắn không ngừng vỗ bả vai Thạch Trung Ngọc, chỉ có

đều hình như sức lực tên kỵ sĩ này rất lớn, vỗ mấy phát làm hắn ăn

đau.

Trò chuyện tới quên mất thời gian, vô cùng vui vẻ.

Đám nữ nhân thì bất đắc dĩ đứng nơi đó, hiện tại Thạch Trung

Ngọc là người đàn ông của các cô, dù sao phải cho chút mặt mũi. Tuy

rằng ở nhà có thể mượn cơ hội bộc phát chút tính tình nhỏ, làm nữ

chủ nhân. Nhưng khi ra ngoài thì các cô vẫn thật biết điều, cho nên

ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, sau đó đám phụ nữ cũng chậm rãi sôi nổi

lên.

Những người chơi xem phát sóng trực tiếp đều cảm thấy mắt cho

kim titan của mình mù rồi. Đây rốt cuộc là đang làm gì thế? Mở họp

hả?

Trò chuyện trò chuyện, mười lăm phút liền tới.

- Mời người chơi chú ý, cách kết thúc trận chiến còn 30

giây.

- 29 giây.

- Nhanh vậy, mới đây mà gần 15 phút rồi...

Tên kỵ sĩ kia hiển nhiên thật không vui nên lẩm bẩm trong miệng

một tiếng.

- Vậy, lần sau chúng ta lại trò chuyện tiếp!

Thạch Trung Ngọc cười.

- Trỏ chuyện với Hắc ca thật vui!

- Đúng vậy!

Hắc ca cười, nhưng trong ánh mắt lại chứa ý tứ không mấy tốt

lành.

- Lần sau sẽ cùng Thạch đệ nói chuyện sau!

- Nhưng, trận chiến đã bắt đầu rồi! Làm sao bây giờ?

Thạch Trung Ngọc hơi ngượng ngùng hỏi, đều quen thuộc như thế,

xuống tay thì có chút không tốt.

- Cũng phải, này, mọi người đều quen thuộc như thế!

Hắc ca cũng sờ sờ tóc.

- Hay là, chúng ta dùng kéo búa bao đi?

- Ba thắng hai tính là thắng?

Thạch Trung Ngọc đi theo hỏi.

- Ba thắng hai tính là thắng!

Hắc ca càng kích động.

- Còn có 10 giây!

- Búa!

Thạch Trung Ngọc trực tiếp ra một cái nắm tay. Thắng tuyệt đối

cây kéo của Hắc ca.

- Còn có 8 giây!

- Lần nữa!

Hắc ca không cam lòng giơ cao tay.

- Kéo búa bao!

Thạch Trung Ngọc lại ra một cái nắm tay, Hắc ca thì ra bao,

thắng.

Một đều.

- Còn có 5 giây!

- Kéo búa bao!

Thạch Trung Ngọc lại trực tiếp ra búa.

Lần này Hắc ca vẫn ra bao.

- Ha ha, Thạch huynh đệ, cái này ta thắng, ngươi xem có phải hay

không nên...?

- Hả? Nên cái gì?

Thạch Trung Ngọc vẻ mặt mơ hồ.

- Thắng thì thắng, ngươi còn muốn như thế nào?

- Còn có 3 giây.

- Không phải ta thắng thì ngươi liền nhận thua hay sao?

Hắc ca kích động nói.

- Ngươi biết vì cái gì mà ta chỉ ra cây búa thôi không?

Thạch Trung Ngọc đột nhiên hỏi.

- Cái gì?

Hắc ca có điểm không rõ.

- Còn có 1 giây!

- Bởi vì ngươi là cái chày gỗ!

Thạch Trung Ngọc trực tiếp dùng một quyền mạnh mẽ hung hăng đánh

vào ngực Hắc ca, áo giáp cứng rắn lập tức lún xuống.

- Trận đấu kết thúc!

- Ngươi! Hinh Vũ Chi Thạch, sao ngươi có thể với sỉ như thế!

Hắc ca lập tức kêu lên.

Những người chơi xem phát sóng trực tiếp cũng thổn thức kêu lên.

Cái tên Hinh Vũ Chi Thạch này cũng quá vô sỉ rồi, cố ý kéo dài thời

gian tới cuối cùng rồi đánh người khác một quyền, liền thắng! Quá

vô sỉ, đây là sống sờ sờ lừa gạt tình cảm của người khác!

Thạch Trung Ngọc lại cười lạnh nói:

- Ta không thể không nói cái tên ra kế sách này cho các ngươi

thật sự rất lợi hại!

Hắc ca tức thì sửng sốt.

- Ngươi nói cái gì thế!

- Hừ hừ!

Thạch Trung Ngọc ôm hai tay.

- Đầu tiên là cố ý nói chuyện vô nghĩa với ta, sau đó nói đến

quá vui liền cố ý hào sảng vỗ bả vai ta. Trong lúc chiến đấu, chỉ

cần có tiếp xúc thân thể, dù chỉ nhẹ nhàng chạm vào một chút đều sẽ

bị trừ điểm HP, chớ nói chi ngươi dùng sức đập vào bả vai ta! Đến

cuối cùng liền dùng kéo búa bao phân tán lực chú ý của ta, để ta

không suy nghĩ tới việc vừa rồi! Quả nhiên không tồi!

Tê, Thạch Trung Ngọc vừa nói xong, mọi người lập tức sáng

tỏ.

Mịa, tên Thánh Điện Kỵ Sĩ Đoàn này cũng quá âm hiểm rồi! Biện

pháp bỉ ổi đê tiện như thế cũng nghĩ ra được?! Cái tên kêu Hắc Ám

Kỵ Sĩ đoàn kêu không sai chút nào!

Thạch Trung Ngọc trong lòng lại là nhẹ nhàng thở ra. Việc này

thật ra hắn căn bản không nghĩ tới, đây vẫn là Amy trực tiếp nói

cho hắn. Nếu không, trận này hắn đã thua oan rồi.

- Ngươi, ngươi…

Hắc ca tức thì hoảng loạn, hắn chẳng thể ngờ tới cái kế hoạch

ẩn giấu sâu như thế cũng bị Thạch Trung Ngọc phát hiện. Chẳng lẽ là

trong đoàn đội có người bí mật báo cho hắn?

- Ngươi cái gì ngươi? Nếu ngươi quang minh chính đại đấu với ta

một trận. Có thể ta sẽ kính nể ngươi, thế mà ngươi lại ra một chiêu

như vậy!

Thạch Trung Ngọc hừ nhẹ một tiếng, trực tiếp xoay người đi.

- Ngươi không xứng để ta động thủ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!