Hắc ca tức giận, đây là trần trụi nhục nhã! Sỉ nhục! Không chút
nghĩ ngợi, hắn trực tiếp bò dậy, rút ra vũ khí của bản thân giết về
phía Thạch Trung Ngọc.
Đúng lúc này, trên không trung đột nhiên vang lên một trận tiếng
sấm đùng đoàng, một đạo tia chớp thô to nháy mắt bổ xuống.
- Người chơi, bảo thạch màu đen trái với quy tắc thi đấu! Do đó
trừng phạt! Cấp bậc giảm xuống ba cấp! Toàn thuộc tính giảm bớt 75%
trong ba ngày liên tiếp!
Ôi mịa, lần này Amy đủ tàn nhẫn nha! Thạch Trung Ngọc sờ sờ cái
mũi, quay đầu nhìn nhìn Hắc ca đã biến thành một đoàn than cốc. Hài
tử đáng thương, không biết sau khi trận đấu chấm dứt thì không cho
phép động thủ trên sân à?
Hắc ca lập tức bi kịch, cấp bậc bị giảm xuống ba cấp. Tuy rằng
chỉ tốn ba bốn ngày để luyện lại, nhưng là tuyệt đối là làm rớt cấp
bậc chính của người chơi. Hơn nữa trừng phạt thuộc tính ba ngày rơi
chậm lại, vậy là ba ngày này không thể luyện cấp, kỹ năng sinh hoạt
chỉ sợ cũng không dùng được! Cái thuộc tính này là tính thời gian
online, mà không phải ba ngày ngươi không online thì xong.
Các người chơi đều bị sự trừng phạt nghiêm trọng này làm sợ ngây
người.
Quá tàn nhẫn!
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc thông minh như thế? Không hổ danh là
Đệ Nhất Cao Thủ!
Hạ Nguyệt Cô Lang và Thanh Phong Lãng Nhân vẫn ngồi ở tửu lầu
như cũ, nhìn trận đấu của Thạch Trung Ngọc.
- Cái tên này thật may mắn!
Hạ Nguyệt Cô Lang hừ lạnh một tiếng.
Thanh Phong Lãng Nhân bất đắc dĩ cười cười.
- Thông minh hơn ta rồi. Nếu là ta, chỉ sợ sẽ trúng kế!
- Trúng cái gì kế, trực tiếp đấu là được rồi! Còn cùng người
khác lải nhải dài dòng làm cái lông gì!
Hạ Nguyệt Cô Lang không biết vì cái gì mà càng ngày càng chán
ghét Thạch Trung Ngọc.
Thanh Phong Lãng Nhân uống một ngụm rượu, nói:
- Hạ Nguyệt, ngươi giống như đã bị tẩu hỏa nhập ma!
Hạ Nguyệt Cô Lang sửng sốt, trong lòng lập tức kinh hoảng, đúng
vậy, chính mình hình như đã bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Tự nhiên hắn
lại nỗi lòng căn ghét với người khác, đây cũng quá không hợp lý.
Thạch Trung Ngọc cũng chưa từng trêu chọc chính mình.
- Được rồi, về sau cẩn thận một chút.
Thanh Phong Lãng Nhân luận tâm cảnh hay tu vi đều cao hơn Hạ
Nguyệt Cô Lang, cho nên nhìn ra Hạ Nguyệt Cô Lang không đúng. Nhưng
mà Hạ Nguyệt Cô Lang dù gì cũng là bạn bè của Thanh Phong Lãng Nhân
hắn, cho nên hắn mới có lòng tốt nhắc nhở một chút, nếu không,
Thanh Phong Lãng Nhân hắn cũng không phải người có tấm lòng lương
thiện gì.
Người khác tẩu hỏa nhập ma có quan hệ cái rắm gì với hắn, hơn
nữa thiếu một cái đối thủ cạnh tranh cũng tốt mà.
- Không biết khi nào tên sát thủ kia mới động thủ nhỉ?
Hạ Nguyệt Cô Lang đột nhiên nghĩ đến chuyện này.
- Hẳn là rất nhanh đi, hình như là một tên sát thủ người địa
phương nhận nhiệm vụ, ha hả. Nhưng mà ta đột nhiên cảm thấy, giết
hắn như thế liệu có quá đáng tiếc hay không?
Thanh Phong Lãng Nhân cười nói.
- Có cái gì đáng tiếc chứ?
Hạ Nguyệt Cô Lang hừ lạnh một tiếng.
- Ta cảm thấy người này sẽ là trở ngại lớn nhất trong kế hoạch
của chúng ta!
Thạch Trung Ngọc đắc thắng trở về. Đám nữ nhân cũng logout đi
làm cơm tối. Lần này thăng cấp Top 4, càng thêm nở mày nở mặt.
Nhưng mà trận đấu hai người Thạch Trung Ngọc và Hướng Lâm cũng tiến
vào Top 4.
Thạch Trung Ngọc nhìn nhìn Website Games, những người thăng cấp
Top 4 đều đã được ghi chép lại.
Trận thi đấu cá nhân gồm có: Hinh Vũ Chi Thạch, Khúc Chung Nhân
Tán, Thanh Phong Lãng Tử, Lạc Diệp Phi Hoa.
Trận thi đấu đôi có: Hinh Vũ Chi Thạch - Hinh Vũ Chi Lâm. Tử
Nguyệt - Hồng Nguyệt. Phiêu Linh Ánh Trăng - Cuồng Thần. Siêu Cấp
Tiểu Mục - Lộng Ảnh.
Trận thi đấu đoàn đội có: tiểu đội Hinh Vũ, Thiết Huyết Chiến
Hồn, Pháp Thần, Mỹ Nữ Quân Đoàn.
Hinh Vũ Công Tác Thất thật là dài, đặc biệt là Thạch Trung Ngọc,
liên tục ba trận thi đấu đều tiến vào Top 4, không hổ là tên tuổi
của Đệ Nhất Cao Thủ.
Mọi người đều đang suy đoán Hinh Vũ Chi Thạch sẽ đoạt được mấy
cái quán quân. Hiện tại mọi người đều có kỳ vọng rất lớn với Thạch
Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc sờ sờ cái mũi, người quen bên trong rất ít, trừ
bỏ Lạc Diệp Phi Hoa, Khúc Chung Nhân Tán. Những người khác, hình
như đều chưa gặp qua, nghe cũng chưa nghe qua. Xem ra cao thủ giấu
mặt thật sự không ít, đây mới là cao thủ chân chính đi. Nhưng mà
Thanh Phong Lãng Tử thế nhưng tham gia thi đấu, Thạch Trung Ngọc
rất kinh ngạc.
Ngày mai là trận chung kết, hắn thật mong đợi. Dù sao hắn sẽ đại
chiến một hiệp với Thanh Phong Lãng Tử mà.
Trận chung kết cá nhân, mỗi người cùng ba người khác lần lượt
chiến đấu một lần, cuối cùng số lần thắng nhiều nhất sẽ đoạt được
quán quân. Nếu số lần ngang nhau, vậy thì hai người chiến đấu lần
nữa, người thắng chính là quán quân.
Trận đấu đôi, cũng giống trận đấu cá nhân, từng cặp sẽ lần lượt
chiến đấu một hiệp.
Nhưng mà đoàn chiến thì rất biến thái, bốn cái đội ngũ cùng nhau
hỗn chiến, cuối cùng cái đội ngũ nào còn đứng vững ở đó, thì chính
là quán quân. Hơn nữa, phía trên còn công bố, đoàn chiến chính là
vì thể hiện lực lượng của đoàn thể, cho nên hỗn chiến mới là phương
thức tốt nhất để thể hiện thực lực của đoàn thể.
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc đoán chừng ngay từ đầu trận chung kết
đoàn chiến, chỉ sợ ba cái đội ngũ khác đều sẽ phát động vây công
tiểu đội Hinh Vũ. Không có biện pháp, ai kêu có hắn ở trong đội.
Bất quá Thiết Huyết Chiến Hồn có tham dự vây công hay không thì
Thạch Trung Ngọc không rõ lắm. Nhưng căn theo tính tính của những
quân nhân đó, chỉ sợ là sẽ không.
Đám nữ nhân offline, Thạch Trung Ngọc lại đem Thẩm Bích thả ra
ngoài, chính mình từng đáp ứng mang cô ấy đi dạo phố, sắp qua hai
ngày rồi.
Thẩm Bích vừa ra ngoài, lập tức vui vẻ hoan hô một tiếng, sau đó
nhăn cái mũi nói:
- Ngươi cái gia hỏa này, tại sao lâu như vậy mới thả ta ra
ngoài?
Thạch Trung Ngọc ngượng ngùng sờ sờ cái mũi.
- Ừm, đi thôi, mang em đi dạo phố, đã hứa rồi!
Thẩm Bích ngoan ngoãn gật gật đầu.
Lúc này, gót chân Thạch Trung Ngọc đột nhiên bị cái đồ vật gì đó
cắn chặt, quay đầu nhìn lại, thì ra là một bóng hình màu đen quen
thuộc.
- Bổn cẩu hoang muốn gặm xương!
Nước miếng tên kia chẳng biết xấu hổ tí tách rơi xuống.
- Con chó chết tiệt, mấy ngày nay ngươi chạy đi đâu vậy?
Thạch Trung Ngọc đạp một chân vào Đại Hắc.
Đại Hắc cộc lốc cười cười.
- Bên Hùng ca phát sinh chiến đấu, ta đi hỗ trợ mà!
- Hùng ca vậy mà còn chiến đấu?
Thạch Trung Ngọc tức thì hết chỗ nói rồi, ai dám chọc cái tên
Đại Địa Chi Hùng biến thái này vậy, không sợ bị trọng lực x1000 đè
thành thịt nát à?
Đại Hắc lay động đầu chó một chút, nói.
- Đúng vậy! Hình như là cái Hồng Long Nữ Vương kia, không biết
sao lại đột nhiên nổi bão! Tới tìm Hùng ca, cũng không biết sao lại
thế!
- Chẳng lẽ Hùng ca, đè con gái của Hồng Lòng Nữ Vương?
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nghĩ đến vấn đề này.
Đại Hắc ánh mắt sáng ngời, tức khắc kêu lên.
- Thật sự có khả năng, theo tính cách của tên Sắc Hùng, không đè
mới là lạ. Nhưng mà con gái của Hồng Long Nữ Vương thật đáng yêu,
huhu, ta đều nghĩ muốn!
Được rồi, một đầu gấu và một đầu rồng XXOO, cảm giác này, thật
là quái dị a!
Sau đó lại thêm một cái đầu có. Hai bút cùng vẽ? Hay là 3P? NP?
Đàn P?
Quả nhiên có tình thú!
Đại Hắc vung loạn đuôi chó.
- Nói, còn có xương không? Ta sắp chết đói rồi!
Thạch Trung Ngọc cả đầu đều hắc tuyến, ngươi cũng biết đói? Tìm
tìm bên trong Tu Di Đại, không phát hiện khúc xương nào còn thừa
lại.
Được rồi, trực tiếp đi ra ngoài luyện cấp đi. Nhưng mà đã nói là
sẽ đi với nha đầu Thẩm Bích rồi.
Thạch Trung Ngọc đột nhiên có chút rối rắm. Đây là có chuyện gì?
Hình như mình còn chưa có nộp nhiệm vụ cho nữ hoàng Medusa.
Thật là đau trứng, sao chính mình không thể nhàn rỗi được
vậy?