Dẫn theo mỹ nữ, dắt chó đi dạo lung tung ở khu buôn bán
Thiên Thành.
Dường như phụ nữ đều có đam mê mua sắm điên cuồng, tuy
rằng Thẩm Bích chỉ là một NPC trong trò chơi, nhưng cũng
rất yêu thích mua sắm.
Trong cửa hàng bày la liệt những vật phẩm muôn màu muôn
vẻ, làm cho Thẩm Bích hoa cả mắt. Cô vào cửa hàng này xem
đồ trang sức một chút, bỗng chốc lại đi vào cửa hàng
khác xem quần áo.
Thạch Trung Ngọc không hề mất kiên nhẫn, dẫu sao Thẩm
Bích cũng giúp mình nhiều như vậy, nhưng mình chưa từng
làm cô vui vẻ. Hôm nay hiếm khi thấy cô vui vẻ như vậy, sẽ
để cho cô buông thả một chút.
- Bổn Hoàng muốn ăn xương.
Đại Hắc ở phía sau thì thầm, Thạch Trung Ngọc không
thèm đếm xỉa đến nó. Nơi này làm gì có xương cho
ngươi.
Đi một lúc, đột nhiên Đại Hắc bất động, đôi mắt chó
nhìn chằm chằm cái gian hàng nhỏ cách đó không xa.
Khu buôn bán ở đây, không chỉ là nơi buôn bán các loại
đồ trang sức, còn có một số gian hàng của người chơi,
người chơi ở trong trò chơi thu thập đồ vật, đặt những thứ
mà bản thân không dùng tới trên vỉa hè, sau đó ra sức thét
to. Toàn bộ khu buôn bán vô cùng náo nhiệt.
Đại Hắc nhìn chằm chằm gian hàng cách đó không xa, sau
đó từ từ bò qua. Thạch Trung Ngọc khó hiểu nhìn Đại Hắc
một cái, lại nhìn gian hàng đó một cái, chẳng lẽ có thứ
gì tốt?
Lúc này Thẩm Bích lại đi vào một cửa hàng khác, Thạch
Trung Ngọc muốn đi xem thử gian hàng đó trước.
Kết quả...
Thạch Trung Ngọc giận dữ nhìn Đại Hắc nước miếng đang
tràn ra bốn phía.
Mẹ nó, cũng không biết người chơi này có phải là đồ
tể hay không? Trong gian hàng kia đều là các loại thịt,
xương. Nhất định chính là một cái sạp thịt của chợ bán
thức ăn.
Chẳng trách con chó chết Đại Hắc này sẽ như vậy. Thấy
nét mặt đầy khinh bỉ của Đại Hắc, Thạch Trung Ngọc móc ra
mấy đồng tiền vàng mua một vài cục thịt với xương. Sau đó
ném thẳng cho Đại Hắc ánh mắt đang tràn đầy hưng phấn
kia.
"Grrrrrr" một con chó dữ vồ mồi, Đại Hắc đẹp trai nhảy
lên cắn cục thịt trên không trung, sau đó lộn về trước một
cái, đồng thời miệng chó nhanh chóng nhai mấy cái, trong
chớp mắt nó đã ăn xong cục thịt lớn bằng cái đầu chó của
nó.
Mẹ kiếp nhà ngươi, con chó chết này! Thạch Trung Ngọc
lập tức cạn lời, vội vàng đem những thứ xương, thịt còn
dư thảy qua, cứ để cho nó ở đây từ từ ăn.
Trên đường lớn, một con chó mực lớn hung tợn kẹp chặt
xương trong miệng, hơn nữa ánh mắt hung ác thỉnh thoảng
lướt qua xung quanh. Canh chừng phía sau lưng những người chơi
kia khiến bọn họ lạnh cả người, mẹ nó, ông đây lại không
cướp thịt của ngươi, người liếc ta làm cái gì!
Đi vào trong cửa hàng, Thạch Trung Ngọc liền cau mày.
Chỉ thấy Thẩm Bích vẻ mặt ngập tràn oan ức đứng ở
đó, bên cạnh là mấy người chơi nữ đang chỉ chỉ chỏ chỏ
cô, dáng vẻ rất là phách lối.
- Làm sao!
Thạch Trung Ngọc vội vàng chạy tới, đỡ lấy bả vai Thẩm
Bích.
Vành mắt Thẩm Bích đỏ lên, dáng vẻ rất đáng thương.
- Các cô ấy nói ta là đồ nhà quê, hơn nữa còn nói ta
trộm đồ! Ta thật sự không có trộm!
Trộm đồ? Thạch Trung Ngọc sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt
hung ác liếc thẳng qua mấy người chơi nữ kia, để cô ta không
tự giác được lùi về sau mấy bước, toàn thân phát
lạnh.
- Ơ kìa,bản thân không chịu được liền kêu tình nhân qua
đây hả!
Một người chơi nữ cười khẩy, khinh thường nói. Cô ta
không hề sợ ánh mắt của Thạch Trung Ngọc.
- Tình nhân con mẹ nhà ngươi!
Thạch Trung Ngọc cảm thấy hình như đời trước mình thật
sự xung khắc với phố buôn bán. Làm sao vừa tới phố buôn
bán một cái liền xảy ra chuyện?
- Khốn kiếp, cái tên đàn ông không có lông! Vậy mà dám
gào thét với Giảo Giảo tỷ ta.
Người chơi nữ trợn mắt hung tợn la lên.
- Kiều Kiều tỷ? Ở đâu nhảy ra!
Thạch Trung Ngọc khinh thường hừ lạnh một tiếng.
- Chỉ bằng dáng vẻ của ngươi, con đàn bà xấu xí, cho
liếm giày người khác người ta cũng ngại bẩn, vẫn xứng
gọi là tỷ? Trò cười!
- Khốn kiếp! Các chị em! Chém tên này.
Kiều Kiều tỷ tức giận, sắc mặt đỏ bừng hét lớn.
Mấy người chơi nữ bên cạnh vừa nghe, tuy hơi do dự một
chút, nhưng mà vẫn bao vây Thạch Trung Ngọc.
- Tên đàn ông không lông kia, biết Kiều Kiều tỷ ta là ai
không?
Kiều Kiều tỷ cười khẽ một tiếng.
- Hội trưởng công hội Hoa Hồng Bóng Đêm là chị ta! Biết
Hoa Hồng Bóng Đêm bọn ta không! Đoàn đội tiến vào top 4
cuộc so tài, quân đoàn mỹ nữ chính là công hội cùa bọn
ta!
Hoa Hồng Bóng Đêm? Chưa từng nghe qua.
Thạch Trung Ngọc bĩu môi, cười mỉa nói:
- Biết ta là ai không?
"Hừ" Kiều Kiều tỷ hừ lạnh một tiếng
- Nói!
- Ông đây gọi là Hinh Vũ Chi Thạch!
Thạch Trung Ngọc thẳng thừng nói.
- Hinh Vũ Chi Thạch?
Kiều Kiều tỷ khinh thường nhìn Thạch Trung Ngọc từ trên
xuống dưới.
- Chỉ bằng dáng vẻ thất bại của ngươi, lại còn đệ
nhất cao thủ? Lừa gạt ai đó?
- Không tin? Vậy thử một chút.
Thạch Trung Ngọc trực tiếp rút dao Chiến Thần ra.
- Đừng quên, ta có thể giết người ở khu an toàn.
Thạch Trung Ngọc không thèm giải thích đã bổ thẳng một
đao về phía Kiều Kiều tỷ.
Kiều Kiều tỷ sửng sốt, cũng không kịp né tránh, dao
Chiến Thần đã tàn nhẫn chém cô ta thành hai nửa. Lập tức
máu phun đầy người Thạch Trung Ngọc.
Mấy nữ sinh khác như là mở ra hình thức máu tanh, bị dáng vẻ
kinh khủng kia của Thạch Trung Ngọc dọa cho sợ hết hồn.
Không nghĩ tới người này vừa nói động thủ liền động
thủ, mấy người các cô còn muốn vây quanh Thạch Trung Ngọc,
sau đó lợi dụng hệ thống bảo vệ dùng sấm sét đánh chết
người này.
- Cho thể diện mà không cần!
Thạch Trung Ngọc đi thẳng về phía thi thể Kiều Kiều tỷ
phun một bãi nước bọt. Sau đó quay đầu hỏi ông chủ đang run
rẩy bên cạnh:
- Chuyện cô ấy trộm đồ là như thế nào?
Ông chủ vội vàng nói:
- Không có, không có, cô ấy không có trộm đồ, là ta nhìn
nhầm rồi!
"Hừ!" Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng, lấy trong túi
Tu Di ra một cái túi, trực tiếp để lên bàn năm ngàn đồng
tiền vàng.
- Chút tiền vàng này coi như là bồi thường cho cửa hàng
của ngươi.
Ông chủ lập tức mừng rỡ, vội vàng nhận lấy túi tiền
vàng.
Thạch Trung Ngọc nhìn mấy người phụ nữ còn lại, hừ
nhẹ một tiếng, dẫn Thẩm Bích ra khỏi cửa hàng.
Xảy ra tình huống như vậy, Thẩm Bích cũng không còn
hứng thú dạo phố. Thạch Trung Ngọc liền gọi Đại Hắc tới,
hai người chuẩn bị đi luyện cấp, vừa lúc đi hoàn thành nhiệm
vụ nữ hoàng Medusa.
Thạch Trung Ngọc đi về phía truyền tống trận, không để
ý tới những người chơi đang bàn luận sôi nổi xung quanh.
Ở trước mặt những người có thực lực mạnh mẽ, cũng
đừng nghĩ là mình xui xẻo.
Thạch Trung Ngọc rất nhanh đã đi tới truyền tống trận,
hình như là vì nâng cao thái độ phục vụ, bây giờ truyền
tống sư tỏ ra vô cùng nhiệt tình, khiến Thạch Trung Ngọc
chịu không nổi.
Chẳng qua, rất nhanh đã đến Sa Mạc Tử Vong. Hắn xuất hiện
ở chính giữa sa mạc. Hôm nay, đoàn người trên phố càng ngày
càng ít, hơn nữa bão cát bay lượn khắp bầu trời, hầu như
che mất thị trấn nhỏ đã đứng ở đây không biết bao nhiêu
năm.
Có lẽ đây cũng chính là nguyên nhân khiến cho dân số thị
trấn nhỏ này dần dần thưa thớt.
Thạch Ngọc Trung biến thành Vân Vận Chi Thể, lấy tốc độ
cực nhanh bay đến trung tâm Sa Mạc Tử Vong, hy vọng nữ vương
Medusa không có nổi giận, nếu không sợ rằng Thạch Trung
Ngọc cũng không biết làm sao. Có điều là trong tay có
nhiều Thanh Tịnh Chi Liên như vậy, Thạch Trung Ngọc sẽ không
giao ra toàn bộ, những thứ mình giữ lại sau này sẽ có
chỗ dùng đến.