Tốc độ Vân Vận Chi Thể cũng không quá áp đảo. Hơn hai mươi phút
đã bay đến trung tâm Sa Mạc Tử Vong, chính là ốc đảo mà cả tộc
Medusa đang ở.
Thạch Trung Ngọc trong trạng thái sương mù rất nhanh đã đi đến
cửa tiểu lâu của nữ hoàng Medusa như vào chỗ không người. Nữ hoàng
Medusa vẫn luôn đứng trong tiểu lâu, Thạch Trung Ngọc nghĩ có lẽ
nàng ta chẳng thể ngủ được, cứ thế mà chờ đợi người chơi tiến vào
ốc đảo khiêu chiến nàng ta, đánh bại nàng ta?
Trong lúc Thạch Trung Ngọc ác ý phỏng đoán, nữ hoàng đã nhanh
chóng phát hiện Thạch Trung Ngọc, lập tức mừng rỡ, nói:
- Dũng sĩ, ngươi mang Thanh Tịnh Chi Liên về cho ta sao?
Thạch Trung Ngọc hóa thành hình người, khẽ gật đầu, lấy ra tám
mươi đóa Thanh Tịnh Chi Liên cho nữ hoàng Medusa. Nàng ta vừa nhìn
thấy Thanh Tịnh Chi Liên đã vui vẻ hoan hô ngay lập tức:
- Thế thì tốt quá, không có Thanh Tịnh Chi Liên, ta đã mấy ngày
chưa tắm rửa rồi!
Có vẻ như nữ hoàng Medusa cũng có túi không gian, đóa Thanh Tịnh
Chi Liên kia vừa đặt vào lòng bàn tay nàng ta lập tức biến mất
không thấy đâu. Nàng ta vui vẻ một lúc, sau đó nhìn sang Thạch
Trung Ngọc:
- Dũng sĩ, cảm tạ ngươi đã mang Thanh Tịnh Chi Liên trở về cho
ta, không biết ngươi muốn ban thưởng cái gì?
- Nói đến mấy thứ phần thưởng phong phú làm chi, ta cũng không
cần lắm, dù sao ta cũng đã có nhiều rồi. - Thạch Trung Ngọc chậm
rãi nói, tỏ vẻ hiên ngang lẫm liệt.
Nữ hoàng Medusa lập tức cảm thấy bất ngờ về Thạch Trung Ngọc,
không ngờ tên nhân loại này lại có phẩm đức (nhân phẩm và đạo đức)
như thế.
Nhưng lại không ngờ rằng sau đó Thạch Trung Ngọc lại nói:
- Nếu như nữ hoàng bệ hạ có tiên khí, thần khí gì đó, cho ta tám
mười món gì đó là được rồi!
Nữ hoàng Medusa lập tức trợn trắng mắt, xem ta là chỗ bán sỉ
tiên khí, thần khí đấy à. Tám mười món, gom góp hết trên người ta
cũng chỉ có mỗi một món tiên khí, nhưng không thể nào cho
ngươi được! Trong lòng nghĩ như thế, nhưng lại nói thành:
- Dũng sĩ, cả tộc Medusa chúng ta nào có tiên khí thần khí gì,
nhưng trên người Sa Nhân Vương của tộc Sa Nhân đúng là có một tàng
bảo khố, giết hắn rồi, dù là tiên khí hay thần khí gì thì chắc chắn
ngươi đều có cả!
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ nhún vai:
- Là cái tên to con của tộc Sa Nhân cao bốn năm mét, xấu không
chịu nổi ấy à?
Nữ hoàng Medusa ngây ngốc, nhưng vẫn gật đầu theo thói quen.
- Tên đó chết rồi. - Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ thở dài - Đáng
tiếc, sau khi giết hắn, ta còn bị đánh lén. Có tên đạo không biết
xấu hổ chẳng những thừa dịp lúc ta chủ quan mà đánh lén khiến ta
chết, còn cướp tất cả trang bị của ta! Cái tên gia hỏa vô sỉ đó!
Nhưng mà cái tên đạo tặc này có vẻ chính là tên đã trộm Thanh Tịnh
Chi Liên của ngươi!
- Cái gì? - Nữ hoàng Medusa lập tức nổi giận.
- Cái tên hèn hạ vô liêm sỉ đó! @#%& khốn kiếp, thế mà lại
dám làm chuyện như thế, không bằng cầm thú! @#%& chuyện đã thế,
đúng là tội không thể thứ!
Trạch Trung Ngọc đổ mồ hôi lạnh đầy người, nữ hoàng Medusa này
mắng chửi người khác lợi hại cỡ này cơ à?
Không biết học từ đâu ra nữa.
- Dũng sĩ, cái tên đạo tặc ghê tởm kia tên là gì? - Nữ hoàng
Medusa vội hỏi.
- À, hình như là Hạ Nguyệt Cô Lang. - Thạch Trung Ngọc vội trả
lời.
- Hắn ta còn một bằng hữu tên là Thanh Phong Lãng Tử, mặc dù
cũng là kẻ đã trộm Thanh Tịnh Chi Liên của ngươi nhưng hôm đó chưa
lộ diện đánh lén ta, chỉ nghe tên Hạ Nguyệt Cô Lang nói loáng
thoáng vài câu.
- Hạ Nguyệt Cô Lang! Cái tên đáng chết này! - Nữ hoàng Medusa
nghiến răng nghiến lợi, tức giận mắng chửi.
Thạch Trung Ngọc nghĩ mãi không hiểu, không phải chỉ trộm đồ
dùng để tắm rửa thôi sao? Có cần phải thế này không? Giống như hắn
ta đã phạm tội giết cha giết mẹ. Chỉ là hận thù cỡ này khiến ta
thật vui vẻ, ha ha, chỉ sợ sau này Hạ Nguyệt Cô Lang chẳng dám đến
chỗ nữ hoàng Medusa này nữa. Không phải, đã là quan hệ thù hận tột
cùng thế kia thì chỉ sợ vừa mới khai tên thì đã bị nhét hành
rồi.
Hai người lên án chỗ không tốt của tên Hạ Nguyệt Cô Lang kia một
lúc, quả thật chẳng khác gì một đại hội phê phán cỡ nhỏ.
Cuối cùng, nữ hoàng Medusa cũng ngừng nói, sau đó lấy hai thứ
giống như vòng tay tử sắc đưa cho Thạch Trung Ngọc.
Vòng tay Tử Uyên Linh Lung, cặp vòng tay tiên khí (giả) vô danh
nhưng lại có công dụng vô cùng lớn, có thể mang đến sức phòng thủ
cho người đeo cực lớn. Lúc nhận phải công kích thì sẽ xuất hiện một
vòng phòng hộ ngăn cản công kích. Năng lượng của vòng phòng hộ dựa
trên giá trị pháp lực của người sử dụng, vòng phòng hộ hấp thu một
điểm thương tổn sẽ gây tiêu hao một điểm giá trị pháp lực. Đồng
thời có thể tăng tốc độ hồi phục giá trị pháp lực.
Ôi mẹ nó, thứ, thứ này, quá cường đại! Đối với pháp sư máu giấy
mà nói, tác dụng của nó chẳng khác thì thần khí cả.
Thạch Trung Ngọc cầm vòng ngọc trong tay lại đột nhiên cảm thấy
có hơi khó nghĩ, chiếc vòng tay này có vẻ như cho ai cũng được
cả.
Cơ Như Nguyệt là pháp sư Tử Viêm, vòng tay này có tác dụng trợ
giúp cô, biến cô trở thành pháo đài di động.
Hướng Lâm là mục sư, cũng cần đến vòng tay anfy, sau này trị
liệu cũng chẳng sợ bị nguy hiểm gì.
Hướng Lam là ma kiếm sĩ, là nửa vật lý nửa phép, có vòng tay này
thì cô lại như hổ thêm cánh, vọt thẳng lên trước làm khiên thịt cho
đồng đội cũng được.
Dương Tử cũng dùng được, chỉ là tác dụng có hơi kém hơn so với
mấy cô gái khác. Dù sao cô ấy tuổi còn nhỏ, không biết rõ cách
chơi, rất dễ xảy ra nguy hiểm.
Cuối cùng chiếc vòng này nên cho ai đây?
Nữ hoàng Medusa không phải đang quăng một vấn đề khó giải cho
hắn ta đấy chứ. Đúng là đủ rối não.
- Ta nói này, cái vòng này ngươi còn bao nhiêu cái? - Thạch
Trung Ngọc sờ sờ mũi, ngượng ngùng hỏi.
Nữ hoàng Medusa lập tức trợn to hai mắt nhìn, con rắn nhỏ trên
đầu cũng thè lưỡi kêu khè khè:
- Ngươi cho rằng chỗ ta là chợ bán sỉ đấy chứ? Đây là tiên khí
đó, có biết tiên khí là gì không? Chẳng lẽ mấy người chơi các ngươi
đều muốn mỗi người có một món tiên khí à?
Thạch Trung Ngọc sờ mũi:
- Ấy không phải, chỉ là trên người ta…. - Vừa dứt lời đã phô ra
đống quần áo vũ khí lấp lánh ra.
Chiến giáp Monbeus màu bạc mang theo chút màu đỏ máu, đao Chiến
Thần ánh vàng trong tay, mảnh ngọc bội gì đó mang bên hông, ánh
sáng lấp lánh, dường như khiến nữ hoàng Medusa nhìn đến hoa cả
mắt.
- Rất lợi hại! Không ngờ ngươi đã có nhiều tiên khí như thế,
thậm chí có cả thần khí. - Ánh mắt nữ hoàng Medusa lóe lên tia tham
lam, nhưng rất nhanh đã biến mất. - Nếu như ý chí của ta không kiên
định, chỉ sợ đã có tâm tư ra tay cướp đoạt.
- Ấy, NPC mấy người có thể cướp trang bị của người chơi sao? -
Thạch Trung Ngọc vội hỏi.
- Sao lại không thể? - Nữ hoàng Medusa vội nói - Cái vòng trong
tay ngươi là do ta cướp mà có, đừng tưởng rằng cả tộc Medusa chúng
ta có được kỹ thuật rèn có thể rèn được thứ hoàn mỹ như thế, tuyệt
vời như thế.
- Vậy không biết có thể cho ta xem bảo khố của nữ hoàng đại nhân
một chút không? - Thạch Trung Ngọc đột nhiên nói.
Nữ hoàng Medusa sững người, nhưng lại nghĩ nghĩ, có vẻ như cái
tên Thạch Trung Ngọc này đã giúp một chuyện lớn như thế, xem như
mình có dùng tiên khí để báo đáp cũng không là bao, không bằng cứ
cho hắn xem một chút vậy.
- Có thể! - Nữ hoàng Medusa khẽ gật đầu.