Haha, Thạch Trung Ngọc cười thầm trong lòng, đồng ý là
tốt rồi! Đến lúc đó tiểu gia ta thấy cái gì thì lấy cái
đó.
- Có điều là, đồ trong bảo khố ngươi chỉ có thể lấy
một món mang ra, nếu mang nhiều ngươi sẽ không ra được!
Nữ hoàng Medusa nói.
Haha, ta chắc chắn chỉ lấy một món, nhưng mà....haha.
Hắn theo nữ hoàng Medusa rời khỏi tiểu lâu. đi thẳng vào
sâu bên trong ốc đảo. Nữ hoàng Medusa giống như một con rắn
đang uốn éo trên mặt đất, chỉ có điều nhanh hơn tốc độ đi
bộ của Thạch Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc không còn cách
nào khác phải biến thành Vân Vận Chi Thể bay từ từ trên
không trung.
Dọc đường các tộc nhân Medusa nhìn thấy nữ hoàng đều
cung kính hành lễ.
Thạch Trung Ngọc đi theo nữ hoàng Medusa rất nhanh đã đi
tới trước một cái thạch ốc (nhà đá), phía trên có viết
một dòng chữ Hán lớn: Tàng Bảo Khố.
Nữ hoàng Medusa ra hiệu cho mười sáu tên lính gác, sau
đó để cho Thạch Trung Ngọc biến lại thành hình người.
- Vị này là Hinh Vũ Chi Thạch, là khách quý quan trọng
của tộc Medusa chúng ta, có đại ân với tộc chúng ta, bây
giờ cho phép hắn tiến vào bên trong bảo khố lựa chọn một
món bảo vật.
- Tuân lệnh, ngô hoàng!
Mười sáu tên Medusa hành lễ rối rít, sau đó cung kính
và khiêm tốn, ở trước mặt dẫn đường cho Thạch Trung
Ngọc.
Một tên Medusa nhanh chóng mở thạch ốc đã bị niêm phong
ra, Thạch Trung Ngọc chỉ thấy một vùng tối đen ngay cửa,
bên trong vốn không có thứ gì, tức khắc hắn cảm giác có
gì đó không đúng, lẽ nào nữ hoàng muốn giở thủ đoạn
ngầm.
Thấy dáng vẻ kia của Thạch Trung Ngọc, Medusa đứng bên
cạnh khẽ cười duyên:
- Vị khách quý này, không cần phải sợ, đây chỉ là một
không gian truyền tống trận mà thôi, sẽ không gây ra bất cứ
tổn thương nào, nó liên thông trực tiếp vào bên trong bảo
khố sâu mấy ngàn mét dưới lòng đất.
Lúc này, Thạch Trung Ngọc mới yên tâm gật đầu một cái,
không nghĩ tới tộc Medusa cũng có ý tưởng như vậy.
Đang nói, Thạch Trung Ngọc đi thẳng lên truyền tống trận.
Một luồng ánh sáng xanh lập tức xuất hiện, Thạch Trung
Ngọc chỉ cảm thấy phong cảnh xung quanh bỗng nhiên có biến
đổi lớn, sau đó bản thân liền xuất hiện trong một căn
phòng cực kì lớn.
Trong căn phòng này, khắp nơi đều là đồ vật làm bằng
vàng và bạc đang sáng lấp lánh.
Căn phòng có kích thước khoảng chừng ba cái sân banh.
Chính giữa là một núi tiền vàng nhỏ, sau đó xung quanh để
một vài kệ sách, nhưng bên trong lại không phải là sách mà
lại là đủ loại trang bị. Tộc Medusa không biết đã cất
giấu những vật quý giá này bao nhiêu năm rồi.
Cẩn thận nhìn xung quanh, không phát hiện ra người thứ
hai, Thạch Trung Ngọc liền phấn khích mở chuồng sủng vật
ra.
- Đích Lô, Đại Hắc, Thẩm Bích, còn có Phao Phao, đều ra
đây đi!
Đích Lô vừa ra tới mũi lại phun phì phì, dĩ nhiên là
bị giật mình bởi tình huống xung quanh.
Đại Hắc đi ra nhìn xung quanh một chút, sau đó cười một
cách quái dị.
- Một nơi tốt như vậy, kêu bọn ta đi ra là chuẩn bị dọn
sạch hết sao ?
Thẩm Bích dựa sát vào Thạch Trung Ngọc nói:
- Nơi này là nơi nào, sẽ không có vấn đề gì chứ?
Phao Phao...từ từ leo lên đầu Thạch Trung Ngọc, sau đó vui
sướng híp mắt, nhả bong bóng.
- Khà khà, nơi này chính là bảo khố của tộc Medusa,
các ngươi có thể lấy được bao nhiêu thứ thì lấy bấy nhiêu
cho ta! Tiểu Bích, chúng ta đi nhìn một chút xem có vật gì
tốt.
Thạch Trung Ngọc kéo Thẩm Bích đi dạo bên cạnh từng cái
kệ sách.
Đi dạo ở đây tốt hơn đi dạo phố nhiều, trang bị ở đây
cái nào cũng là tinh phẩm. Dường như tộc Medusa vô cùng
chú ý mỹ quan, những trang bị này đều xa hoa lộng lẫy,
thiết kế vô cùng tốt, để cho tên thợ rèn Thạch Trung Ngọc
mở rộng tầm mắt. Hơn nữa, thuộc tính của những trang bị
này cũng vô cùng tốt, phần lớn đều là Bạch Nhãn, sau đó
còn có Hoàng Kim, Ám Kim. Nhưng mà Thạch Trung Ngọc không
phát hiện ra thần khí, nếu không, đoán chừng hắn sẽ cười
sằng sặc.
Ở nơi nào đó, Đích Lô và Đại Hắc đang vất vả, cực khổ
vận chuyển, cũng không biết vận chuyển làm sao, nhất định
là bỏ những đồ vật đó vào trong không gian ngủ đông của
bản thân. Sủng vật hơi giống rồng thích ngủ trên châu báu,
cho nên,
hệ thống đã thiết lập hiệu quả tự cất giữ đồ vật cho
không gian ngủ đông.
Thế nên, Thạch Trung Ngọc mới to gan như vậy. Bởi vì
những thứ này không phải là hắn cầm đi, cho nên nữ hoàng
Medusa nhất định không thể nói được gì.
Có điều là trang bị ở đây không có cái nào vừa mắt
Thạch Trung Ngọc.
Mặc dù đều là tinh phẩm, nhưng mà đối với người có
rất nhiều tiên khí, thần khí như Thạch Trung Ngọc mà nói,
chỉ sợ những thứ tinh phẩm này đều là hàng đào thải trên
người hắn trước kia. Ngược lại, có khá nhiều trang bị
Thẩm Bích có thể sử dụng để thay đổi, ví dụ như đồ trang
sức xinh đẹp, bông tai, dây chuyền, còn có trường bào thuần
khiết, pháp trượng hoa lệ. Thẩm Bích tưởng chừng như trở
thành một nữ thần, cực kì xinh đẹp.
Thạch Trung Ngọc nhìn đến chảy cả nước miếng, vẻ mặt
dâm đãng. Nhìn đến mức Thẩm Bích ngượng ngùng, mặt đỏ
bừng lên.
- Cái tên không có lương tâm! Bản thân thì ở đó tán gái,
để cho chúng ta làm cu li. Ta nói chứ, con lừa kia, ngươi có
thể chịu đựng được sao!
Ở bên cạnh, Đại Hắc vừa chuyển đồ vừa nói.
Đích Lô không thèm đếm xỉa đến nó, quay cái mông lớn
nhắm thẳng vào Đại Hắc.
- Được rồi, ta biết ngươi không đồng ý quan điểm của ta,
nhưng mà ngươi cũng không thể sỉ nhục nhân cách của ta như
vậy!
Đại Hắc thấy cái mông ghê tởm kia còn dính những cái cục màu
đen, thật sự, cảm thấy quá là buồn nôn.
Đích Lô phun mũi phì phì, không để ý tới Đại Hắc,
nhưng mà rất nhanh, cùng với một tiếng "phụt", một luồng
khí phun ra ngoài từ cơ thể hoàn mỹ.
- Oh, SHIT!
Đại Hắc phẫn nộ gào lên, vội vàng bịt kín lỗ mũi
chó, chẳng qua, lỗ mũi nhạy bén kia vẫn hít phải một
chút, lập tức buồn nôn đến dạ dày cũng quặn lại. Khứu
giác của nó mạnh hơn con người gấp mấy lần, cho nên mùi
thúi trong lỗ mũi nó cũng thúi hơn bình thường rất nhiều,
thế là Đại Hắc liền cảm thấy bất hạnh.
- Khốn kiếp, cái con lừa chết tiệt này!
Đại Hắc gào lên giận dữ, nhào ngay tới Đích Lô.
Nhưng mà Đích Lô chẳng hề lo lắng, lấy chân trước làm
trọng tâm, chân sau co lên, sau đó duỗi chân một cách hoàn
hảo.
Đại Hắc bị cặp vó ngựa cứng rắn đá bay ra ngoài, đâm
thẳng vào bức tường bên cạnh, tức khắc xuất hiện vết nứt
hình mạng nhện, còn có một cái lỗ hình con chó.
- Ui da! Con lừa đáng chết này!
Đại Hắc từ dưới đất bò dậy một cách khó khăn, uốn éo
người, hơi bực mình nói:
- Con lừa chết tiệt, sao lại ra tay ác độc với ta như
vậy, ngươi nỡ lòng nào làm vậy.
Đích Lô mũi vẫn phun phì phì, như cũ đưa mông về phía
Đại Hắc, rõ ràng làm lơ nó.
Đại Hắc bất đắc dĩ nhún nhún cái đầu chó, con lừa
chết này, bản thân lại không có cách nào bắt chẹt được
nó, thôi bỏ đi! Nó chỉ muốn tiếp tục vận chuyển những
thứ trang bị lộng lẫy kia, từng cái trang bị được thu vào
bên trong không gian ngủ đông, Đại Hắc thấy ánh vàng sáng
rực một vùng, liền cười đến sái quai hàm, hình như, ngủ
ở trên này rất thoải mái, chẳng trách những con thằn lằn
bự kia lại thích ngủ như vậy, có thể chữa bệnh mất ngủ
đó!
Đích Lô cũng không xúc động lắm, mặc dù nó có trí khôn
tương tự con người, nhưng mà vẫn không biết nói chuyện như
thế nào, cho nên nó vẫn luôn nỗ lực.