Vài giờ sau thì không gian giữ đồ ngủ đông đã được nhét đầy hết,
nhưng mà toàn bộ đồ vật trong phòng cũng chỉ mới ít đi một nửa
thôi. Nói chung nhìn qua thì đâu đâu trong căn phòng này cũng lấp
lánh ánh vàng. Thạch Trung Ngọc nghĩ nghĩ, vẫn không nên cho Thẩm
Bích làm mấy việc quá sức như vầy.
Hắn tùy tiện lấy một cái hộp nhỏ trên cái giá bên cạnh xuống,
trực tiếp cầm trên tay rồi sau đó đi về phía Truyền Tống Trận. Đại
Hắc, Lư và Thẩm Bích bị Thạch Trung Ngọc thu trở về.
Chính là Thạch Trung Ngọc vừa mới đi ra ngoài, chỗ vách tường bị
Đại Hắc đâm trúng tạo thành vết rách đột nhiên tan vỡ, sau đó có ba
bốn người chui vào.
- Đại ca, mọi chuyện an toàn!
- Đại ca, mọi chuyện an toàn!
- Đại ca, ở đây có thật nhiều kho báu!
- Đừng nói lời vô nghĩa, nhanh chóng dọn đống đồ này đi, dọn
xong thì công hội của chúng ta liền giàu to! Chỉ sợ có thể trở
thành đệ nhất công hội luôn đấy!
Nghe xong lời đại ca nói, mấy người nọ càng hăng hái, sôi nổi
dùng sức gom đồ vật trên kệ vào bao.
Tên đại ca âm thầm cười nói:
- May mắn chúng ta nhận cái nhiệm vụ kia mới biết được bảo tàng
yếu địa của tộc Medusa này. Khà khà, còn có cái vách tường không
chắc chắn này thật sự bị chúng ta phá vỡ nữa chứ! Thật là quá may
mắn mà!
Thạch Trung Ngọc về tới mặt đất. Nữ hoàng Medusa vẫn còn đứng ở
ngoài cửa, hiển nhiên là đang đợi Thạch Trung Ngọc. Nhìn thấy Thạch
Trung Ngọc thật sự đúng hẹn đi ra, chỉ là trên tay mang theo một
cái hộp nhỏ, cô ta tức thì nở nụ cười. Mấy thứ này tuy rằng có thể
đặt vào túi không gian, nhưng bởi vì chúng có thiết lập đặc thù
nguyền rủa, thả mấy thứ đó vào trong túi không gian, như vậy liền
không thể sử dụng Truyền Tống Trận. Cho nên nữ hoàng Medusa không
sợ Thạch Trung Ngọc giấu đồ vật đi.
- Đa tạ nữ hoàng tiếp đón, ta chợt nhớ tới trong thành còn có
chút chuyện cần xử lý, nên ta đành tạm biệt nữ hoàng tại đây!
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nói.
Medusa nữ hoàng có điểm tiếc hận.
- Vậy thì thật đáng tiếc, vốn dĩ ta còn muốn cho ngươi nhận biết
một chút sự nhiệt tình, hiếu khách của Medusa nhất tộc đấy. Nhưng
mà nếu đã như vậy thì ta chúc ngươi thuận buồm xuôi gió!
- Được!
Thạch Trung Ngọc gật gật đầu, sau đó bóp nát quyển trục, trực
tiếp bay về thành.
Nữ hoàng nhìn theo phương hướng Thạch Trung Ngọc rời đi, sau đó
nhìn mấy tên Medusa phía sau nói:
- Đi mật thất kiểm tra một chút!
- Vâng!
Mấy người đó sửng sốt, lập tức vui sướng kêu lên. Những người
này tuy rằng canh giữ ở cửa mật thất, nhưng là không có quyền lợi
tiến vào đấy. Hơn nữa với sự hiểu biết của họ đối với mật thất,
càng là đối với tình huống bên trong mật thất tràn ngập sùng bái.
Mà nữ hoàng Medusa thế nhưng trực tiếp cho họ tiến vào mật thất,
làm sao có thể không cao hứng cho được?
Sáu tên Medusa cao hứng phấn khởi tiến vào Truyền Tống Trận,
trong lòng chờ mong nhìn kho tàng bảo vật trong truyền thuyết.
Chính là vừa mới đi vào, liền nhìn thấy.
Toàn bộ kho bảo tàng là một mảnh hỗn loạn, hơn nữa có mấy tên
nhân loại đang di chuyển giữa các kệ gỗ, lấy đống bảo bối do tổ
tiên cất giữ thu vào túi mình, trên vách tường bên cạnh còn đào một
cái lỗ lớn, rõ ràng chính là những tên này tiến vào từ chỗ đó.
Người ở hai phe lập tức ngây ngẩn cả người, nhưng người Medusa
phản ứng nhanh hơn. Họ không chút do dự sắp xếp xong trận hình 5
người, một người khác thì trở ra Truyền Tống Trận.
Tên đại ca nhìn thấy Truyền Tống Trận đột nhiên sáng ngời, sau
đó mấy cái tên Medusa xuất hiện ở chỗ này. Hắn tức thì cảm thấy
không ổn, lớn tiếng kêu lên.
- Chạy nhanh! Chạy! Nhanh lên!
Nhưng mà bọn đàn em bị những món trang bị cực phẩm đó làm cho mê
mẩn, sao có thể nghe thấy tiếng của đại ca chúng. Chúng chỉ nghĩ
lại lấy thêm một chút, lấy thêm một chút!
- Bọn ngu xuẩn, chạy nhanh! Bằng không chờ nữ hoàng Medusa tới,
chúng ta đừng nghĩ chạy!
Tên đại ca phẫn nộ rít gào.
Lúc này mấy tên kia mới phản ứng lại, sôi nổi thu gom đồ xong
liền chuẩn bị chui vào cái lỗ lớn trên vách tường.
Lúc này hào quang Truyền Tống Trận lại lần nữa sáng lên, một
giọng nữ phẫn nộ thét chói tai:
- Các ngươi! Một người cũng đừng nghĩ chạy thoát!
- Nữ hoàng Medusa!
Tên đại ca lập tức sợ hãi kêu một tiếng, còn chưa kịp phản ứng.
Liền thấy trong mắt nữ hoàng Medusa đột nhiên chợt lóe ánh sáng,
một đám hào quang màu vàng nháy mắt bắn về phía chúng.
Những tên đó không kịp làm ta phản ứng, thân mình liền cứng đờ,
sôi nổi biến thành tượng đá, nét mặt sợ hãi trên mặt sống động như
thật.
Nữ hoàng Medusa nhìn kho bảo tàng trống hơn phân nửa, phẫn nộ
thét chói tai:
- Hinh Vũ Chi Thạch, ngươi cái tên trộm đáng giận, vô sỉ
@#%&@#&#&@%&!!!!!
Thạch Trung Ngọc đang đi trên đường phố đột nhiên đánh cái rùng
mình, trong lòng lập tức thấy kỳ quái. Độ ấm ở Thiên Thành vẫn luôn
không thay đổi, sao đột nhiên hắn lại thấy lạnh thế này?
Nhưng hắn cũng không nghĩ quá nhiều, phải nhanh chóng đi cứu
sống cái tên Trần Thiên Tiếu kia mới được.
Chạy đến thành lâu, thành chủ Trương Lạc vẫn còn chờ ở nơi đó,
nhưng trong mắt hắn ta chứa đầy tơ máu, hiển nhiên đã lâu không
ngủ.
Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc đã đến, hai mắt Trương Lạc tức thì
lập loè sự vui sướng.
- Hinh Vũ Chi Thạch, ngươi có mang Thanh Tịnh Chi Liên về
không?
Thạch Trung Ngọc từ Tu Di Đại lấy ra một đóa Thanh Tịnh Chi
Liên, nhàn nhạt cười nói:
- May mắn không làm nhục mệnh!
Thành chủ Trương Lạc vui vẻ cười, nhanh tay tiếp nhận Thanh Tịnh
Chi Liên.
Hắn ta nhìn đoá hoa sen màu xanh đậm với vẻ mặt đầy tươi cười.
Sau đó trực tiếp dùng tay nghiền nát đoá hoa sen kia. Rồi hắn ta đi
tới bên người Trần Thiên Tiếu đã biến thành tượng đá.
Thanh Tịnh Chi Liên ở trạng thái bột phấn phiêu diêu trên người
Trần Thiên, toả ra ánh hào quang màu xanh lục. Tràn ngập hơi thở
sinh mệnh sức sống mang màu xanh trải rộng toàn bộ thành lâu.
- Có Thanh Tịnh Chi Liên, Trần thống lĩnh liền được cứu rồi!
Nhìn Thanh Tịnh Chi Liên có hiệu lực, Trương Lạc vui vẻ
cười.
Màu xám trắng trên người Trần Thiên Tiếu chậm rãi biến mất, xuất
hiện huyết sắc mà người bình thường nên có.
Sau đó thân hình hắn chậm rãi vặn vẹo, lúc mới bắt đầu còn có
chút cứng đờ, nhưng thật mau sau đã có thể cử động như thường.
- Ta, ta làm sao vậy?
Trần Thiên Tiếu hơi nghi hoặc hỏi, trong mắt hiện chút mệt
mỏi.
- Ha ha, ngươi rốt cuộc tỉnh rồi!
Trương Lạc vui vẻ kêu lên.
- Trước đó ngươi bị Cửu Đầu Xà làm hoá đá. Sau đó nhờ có Hinh Vũ
Chi Thạch đến chỗ nữ hoàng Medusa xin Thanh Tịnh Chi Liên, mới có
thể giải trừ ngươi khỏi trạng thái hoá đá đấy.
- A?
Trần Thiên Tiếu hơi kinh ngạc, sau đó thật kích động nhìn về
phía Thạch Trung Ngọc hành lễ.
- Cảm tạ ân cứu mạng của ngươi! Thật sự cảm ơn ngươi!
Thạch Trung Ngọc bị một người đàn ông to con hành lễ, có điểm
ngượng ngùng, nhanh tay nâng hắn dậy.
- Đây là việc ta nên làm, Trần thống lĩnh vì Thiên Thành làm ra
cống hiến mới thật làm chúng ta kính nể!
Trần Thiên Tiếu hào sảng cười to.
- Mặc kệ thế nào, vẫn mong tiểu huynh đệ ghi nhớ cái ân tình
này! Về sau có việc yêu cầu ta trợ giúp, Trần Thiên Tiếu ta nhất
định dốc hết sức lực!
Sau đó hắn hỏi:
- Thành chủ đại nhân, vậy còn Cửu Đầu Xà thì sao?
Trương Lạc phất phất tay.
- Cửu Đầu Xà đã sớm bị nhóm cung phụng tiêu diệt. Ngươi đó, vẫn
nên nghỉ ngơi cho tốt một chút, hiện tại trật tự ở Thiên Thành còn
phải dựa vào ngươi duy trì đấy!
- Tuân mệnh!
Trần Thiên Tiếu hành quân lễ, sau đó giữ chặt tay Thạch Trung
Ngọc.
- Tiểu huynh đệ, đi, bồi lão ca đi uống vài chén, lần này ta
chết mà có thể sống lại, hoàn toàn dựa vào ngươi đấy!