Thạch Trung Ngọc không thể từ chối nên bị Trần Thiên Tiếu mạnh
mẽ lôi kéo tới tửu lầu. Trương Lạc cười cười, vì quá mệt mỏi nên
hắn không đi theo.
Tới quán tửu lầu, chưởng quầy vừa gặp Trần Thiên Tiếu
chính là cái dạng còn thân thiết hơn cháu trai. Không có biện pháp,
Trần Thiên Tiếu chính là ông chủ nắm quyền lớn, tay cầm quyền sống
chết của ông ta, vì vậy ông ta không thể không nhiệt tình tiếp đãi
hắn.
Hai người chọn mấy món ăn sáng, sau đó gọi thêm mấy bình rượu
rồi bắt đầu uống rượu với nhau.
Trần Thiên Tiếu là quân nhân chính hiệu, uống cùng hắn không vui
chút nào. Thạch Trung Ngọc hiện tại uống rượu bằng chén lớn, còn
hắn thì bưng bình rượu lên uống rồi. Thạch Trung Ngọc nhìn cái chén
trong tay lại nhìn nhìn Trần Thiên Tiếu, cảm giác có chút tự
ti.
Đột nhiên hắn nghĩ tới một việc, không phải trong tiểu thuyết
viết rằng cao thủ có thể dùng nội công để bức rượu ra ngoài à? Ta
đây còn sợ gì?
Nghĩ xong hắn cũng bưng lu rượu, hai người liền sảng khoái uống
với nhau, làm người xung quanh nhìn đều thấy rợn người.
Gặp qua người uống rượu, nhưng chưa từng thấy ai uống như vậy
cả. Bình rượu kia không nhỏ, to chừng hai đầu người, dùng một cái
bình lớn như thế để uống, cũng quá khủng bố rồi.
Thạch Trung Ngọc một bên uống rượu, một bên vận dụng 《 Minh Hồng
Tâm Pháp 》. Hắn cũng không biết bức rượu ra ngoài như thế nào,
nhưng mà những cái rượu đó vừa vào trong cơ thể hắn liền nhanh
chóng bị 《 Minh Hồng Tâm Pháp 》 vận chuyển chân nguyên hấp thu,
trên mặt căn bản không có một tia men say.
- Ha ha, tốt tốt! Không ngờ tới tiểu huynh đệ thế nhưng có tửu
lượng cao như thế!
Trần Thiên Tiếu to nói.
- Đàn ông mà, không uống rượu như thế, thì uống không ra hương
vị gì hết!
Thạch Trung Ngọc cười cười.
- Đúng rồi, Trần thống lĩnh…
- Cái gì mà thống lĩnh hay không thống lĩnh, kêu Trần ca đi!
Trần Thiên Tiếu trực tiếp phất phất tay.
- Kêu thống lĩnh quá xa lạ!
- Ha hả, được, vậy theo ý ngươi, kêu Trần ca!
Thạch Trung Ngọc cười nói.
- Trần ca, có chuyện ta muốn hỏi ngươi một chút.
- Nói đi, chỉ cần ta biết, ta nhất định giải đáp!
Trần Thiên Tiếu gắp món ăn nếm thử hương vị.
- Nhưng mà, nếu hỏi những chuyện có độ cơ mật cao, vậy không nên
trách ca ca ta không nói nha, ha hả!
- Chuyện này hẳn không quá quan trọng cho lắm.
Thạch Trung Ngọc nói:
- Tiểu đệ chỉ muốn hỏi một chút, cái kia, Trần ca, ngươi có biết
Tam đại Ma Vương rốt cuộc có thực lực ra sao không?
- Tam đại Ma Vương?
Trần Thiên Tiếu cau mày.
- Việc này, thật ra nói thì vẫn hơi sớm, nhưng mà nếu tiểu huynh
đệ muốn biết thì ta nói. Tam đại Ma Vương, phân biệt là Ma
Vương Sợ Hãi- Famila Seras Hư Không Chi Vương - Kandy Drizzt , Hủy
Diệt Ma Vương - Bear Nursultan . Thực lực của Tam đại Ma Vương, hẳn
là không khác biệt mấy cái cung phụng cho lắm.
- Mấy cái cung phụng?
Thạch Trung Ngọc sửng sốt.
- Nhưng cụ thể là bao nhiêu? Thực lực của ba cung phụng biểu
hiện ra ta cũng thấy được một chút, họ có thể trực tiếp xé rách hư
không đó!
- Ha hả, cấp bậc của Ma Vương hẳn là cấp 84 đi.
Trần Thiên Tiếu giải thích.
- Ngươi biết đấy, sau cấp 80 thì những loại quái thú đó liền
được chia làm Tiên Thú, Thần Thú. Chúng đều tràn ngập dương tính,
cũng chính là sự chính nghĩa, là loại thú không bị hơi thở tà ác
lây nhiễm. Một loại khác nếu bị hơi thở đấy lây nhiễm liền chia làm
hung thú, ma thú. Sau đó là hình người, trong đó bao gồm nhân loại
hoặc loại sinh vật gì đó có hình người. Chúng tràn ngập dương tính
thì cũng phải tranh luận, sau 80 cấp liền có Tiên cấp, rồi tới Thần
cấp. Còn những cái tà ác chính là ác ma, cấp Ma Vương.
- Thế, rất lợi hại sao?
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng hỏi.
Trần Thiên Tiếu vẫy vẫy tay.
- Xác thật cấp bậc tối cao nhất thì cũng chỉ dừng tại cấp 85,
chính ngươi tự ngẫm nghĩ lại đi. Nhưng những những sinh vật tới cấp
85, liền tính không phải Boss cũng thật khủng bố, tùy tiện tới mấy
cái, Thiên Thành của chúng ta chỉ sợ đều bị hủy diệt hết!
Thạch Trung Ngọc tức thì ngạc nhiên, không thể nào. Chẳng lẽ
Boss đứng đầu cấp 84 đánh không lại một tiểu quái cấp 85?
- Ha hả, ngươi chắc chắn cảm thấy rất kỳ quái có đúng không!
Trần Thiên Tiếu cười nói.
- Ngươi tưởng cấp 85 chính là đỉnh cao, sự khó khăn để thăng từ
cấp 84 đến cấp 85, cũng không phải thật sự khó ư? Đây giống như
luyện lại từ cấp 1 đến cấp 84 vậy đấy.
Thạch Trung Ngọc lặng thinh rồi lại nói.
- Những người như chúng ta chẳng lẽ tới cấp 84 rồi thì không thể
thăng cấp được nữa sao?
Không có biện pháp, sau khi đạt cấp 84 cũng cũng chỉ có thể tìm
quái vật cấp 84 để giết, kinh nghiệm tăng trưởng chắc chắn chậm
chết người.
- Không phải!
Trần Thiên Tiếu trực tiếp vẫy vẫy tay.
- Là đến 80 cấp liền không thể!
- Vì cái gì?!
Thạch Trung Ngọc mau chóng hỏi.
- Không phải cấp 85 mới là đỉnh cao sao?
- Tới cấp 80 rồi thì những người chơi như các ngươi liền không
thể dựa vào phương thức săn quái để tu luyện hồn thể thăng cấp
được, mà các ngươi phải tự mình lĩnh ngộ thông qua những cái tâm
pháp, kỹ năng để thăng cấp bậc của chính mình lên cao. Săn giết
quái vật có thể đạt được hồn thể, nhưng tuyệt đối không nhanh bằng
bản thân tự lĩnh ngộ tu luyện tâm pháp!
Hồn thể theo ý của NPC chính là giá trị kinh nghiệm.
- Chẳng lẽ, tu luyện tâm pháp cũng có thể gia tăng hồn thể?
Thạch Trung Ngọc hỏi.
- Đúng vậy, chẳng lẽ ngươi không phát hiện ra?
Trần Thiên Tiếu kinh ngạc nhìn nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Nhưng tâm pháp ngươi tu luyện thật quỷ dị, ta cũng không nhìn
ra ngươi tu luyện loại gì. Bất quá tâm pháp của chính mình tự mình
biết thì tốt rồi!
Thạch Trung Ngọc gật gật đầu, nhiều chuyện như vậy hắn vẫn là
lần đầu tiên nghe được.
- Đúng rồi, hệ thống Chủ Thần có thể hay không nói tin tức này
cho các người chơi khác?
Thạch Trung Ngọc đột nhiên lại hỏi.
Trần Thiên Tiếu nhẹ nhàng uống một ngụm rượu, thần bí nói:
- Hệ thống Chủ Thần không muốn cả ngày có nhiều người tới phiền
nàng, biết không?
Thạch Trung Ngọc rõ ràng, xem ra về sau những người chơi đạt cấp
80 chuẩn bị gặp bi kịch rồi. Khoảnh khắc gặp quái vật, mỗi 1 cấp
đều có một cái biến hóa nghiêng trời lệch đất, giết thì khó, hơn
nữa giá trị kinh nghiệm lại ít. Hắn còn tốt, biết được tin tức nội
bộ từ trên người Trần Thiên Tiếu.
Amy chắc chắn đang chờ chế nhạo hắn, nhưng mà hắn thật không ngờ
tới một chiêu như thế Amy cũng nghĩ ra được.
Đến lúc đều phải dựa vào chính mình tự lĩnh ngộ, đây không phải
là giống với thế giới thật sao? Những tên tập võ giả muốn đột phá
đến Tiên Thiên, phía trước dựa vào rèn luyện cơ bắp, rèn luyện thân
thể, có thể thật mau tăng trưởng thực lực. Nhưng thời điểm đột phá
tới Tiên Thiên, chỉ có thể dựa vào chính mình lĩnh ngộ, những ngoại
lực đó hoàn toàn không có chút tác dụng nào.
Đoán chừng sau khi đạt cấp 80, những cái cao thủ chân chính liền
sẽ xuất hiện đi, những người tập võ giả ẩn giấu trong trò chơi.
Chỉ sợ đến lúc đó sẽ xuất hiện một ít. Chẳng hạn như Nhất Kiếm
Tây Lai, Tây Môn Xuy Tuyết gì đó.
Trong tay không kiếm, trong lòng có kiếm. Đao ở đâu? Đao ở trong
lòng. Một số câu nói dường như không thể hiểu được lại giống cảm
nhận được sự huyền ảo trong đó.
Thạch Trung Ngọc thì ghét nhất mấy thứ này. Muốn đánh nhau, còn
lải nhải dài dòng như thế làm gì, trực tiếp rút đao chém người là
được rồi.
Nếu đến một câu hắn cũng không trả lời được, đó mới là mất mặt
muốn chết. Nhưng khi đó không biết thực lực của chính mình sẽ như
thế nào nhỉ? Đoán chừng không ai đủ sức ngăn cản một đao của ta đi.
Ha hả, đến lúc đó ta chính là Đệ Nhất Cao Thủ, chân chính trở thành
thiên hạ Cuồng Đao.
Trong trò chơi Cuồng Đao, ta có nên đặt một cái tên thật phong
cách?
Trần Thiên Tiếu uống rượu, lại kinh ngạc nhìn biểu cảm dâm đãng
trên mặt Thạch Trung Ngọc, còn không ngừng chảy nước miếng. Hắn
thầm nghĩ trong lòng, tiểu huynh đệ này làm sao vậy? Chẳng lẽ bị
phát bệnh gì sao? Vừa mới rõ ràng còn rất tốt, sao lại thế thành
thế này rồi?
Thạch Trung Ngọc hơn nửa ngày mới thoát khỏi sự tự kỷ của bản
thân, sau đó chột dạ nhìn nhìn khắp nơi, hy vọng không ai chú ý tới
chính mình. Không ngờ rằng vừa nhìn, lại thấy được hai người.