Hắn bắt gặp hai bóng hình đáng khinh bi đang đứng bên cạnh cửa
sổ quán rượu.
Một tên có gương mặt mà hắn vô cùng quen thuộc, đó chính là Hạ
Nguyệt Cô Lang. Một tên khác, hẳn là cái tên Thanh Phong Lãng Tử
kia đi. Hai tên đó đang nhỏ giọng nói cái gì đó, chúng còn phát ra
những tiếng cười bi ổi nữa chứ.
- Gặp bạn bè à?
Trần Thiên Tiếu nhìn theo ánh mắt của Thạch Trung Ngọc thấy được
hai người kia.
- Bạn bè? Đúng, quả thật là bạn bè thân thiết! Dùng mạng để kết
giao!
Thạch Trung Ngọc cười lạnh.
Trần Thiên Tiếu nhìn biểu cảm của Thạch Trung Ngọc cũng hiểu rõ.
Hắn không nói gì, chỉ âm thầm ghi nhớ gương mặt của hai người đó.
Đoán chừng sau này, hai người kia không thể lăn lộn tốt ở Thiên
Thành rồi. Bị thống lĩnh thành vệ quân nhớ thương thì đó chẳng phải
là một chuyện vui vẻ mấy.
Uống tiếp mấy ngụm rượu, Thạch Trung Ngọc đột nhiên đứng dậy,
nâng bình rượu lên đi về phía hai người kia. Trần Thiên Tiếu nhìn
Thạch Trung Ngọc như thế thì nghi hoặc trong lòng, chẳng lẽ hắn ta
muốn lấy bình rượu đập đầu hai người kia? Theo tính tình của hắn
ta, hình như rất có khả năng! Trần Thiên Tiếu vừa ăn sáng, vừa chậm
rãi đợi mọi chuyện phát triển, hắn chuẩn bị tùy lúc ra tay.
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc trực tiếp đi đến trước bàn của hai
người đấy.
Hạ Nguyệt Cô Lang và Thanh Phong Lãng Tử trò chuyện vui vẻ với
nhau, người đến người đi trong quán rượu họ cũng không chú ý
đến.
Thạch Trung Ngọc mang theo vò rượu, đặt thật mạnh lên bàn một
cái.
Một tiếng động nặng nề vang lên, làm hai người họ dọa nhảy dựng,
mọi người trong quán rượu đều đổ dồn về nơi âm thanh phát ra. Tình
huống gì vậy? Tìm ngược hả? Trả thù? Hay là gì khác?
Hạ Nguyệt Cô Lang và Thanh Phong Lãng Tử quay đầu thì thấy một
tên nam nhân anh tuấn cường tráng đang dùng vẻ mặt "hiền lành" nhìn
hai người họ, nụ cười trên mặt kia nhìn như thế nào thì cũng không
có ý tốt.
- Ngươi là?
Thanh Phong Lãng Tử vẫn chưa kịp phản ứng lại, có thể do vừa rồi
bị tiếng động kia làm choáng.
Hạ Nguyệt Cô Lanh chính là liếc mắt một cái liền nhận ra, nghiến
răng nghiến lợi kêu lên:
- Hinh Vũ Chi Thạch! Ngươi lại muốn làm gì!
Thạch Trung Ngọc sờ sờ cái mũi.
- Ngươi nói xem ta muốn làm gì? Mời các ngươi uống chút rượu
thôi! Đã lâu không gặp rồi!
Thanh Phong Lãng Tử bị lời nói của Hạ Nguyệt Cô Lang làm tỉnh
táo lại, người này chính là Hinh Vũ Chi Thạch? Thạch Trung Ngọc?
Cảm giác cũng không tệ lắm, sao Hạ Nguyệt Cô Lang lại hình dung
đáng khinh, đáng giận, đáng ghê tởm như thế nhỉ?
- Nếu Đệ Nhất Cao Thủ mời chúng ta uống rượu, đúng là vinh hạnh
của bọn ta!
Thanh Phong Lang Tử nhanh chóng nói, sau ngó đầu xuống dưới lầu
hô to:
- Tiểu nhị!
Vì phối hợp với tình cảnh nơi đây nên người phục vụ đều gọi là
tiểu nhị. Thậm chí có những người chơi sinh hoạt khó khăn đều tới
đây xin việc, bị gọi tiểu nhị mãi, riết cũng thành thói quen.
Tiểu nhị chạy nhanh lên lầu, nhìn bề ngoài có lẽ là NPC, gương
mặt vàng vọt gầy trơ xương, ăn mặc trang phục đặc chế dành cho tiểu
nhị. Vẻ mặt tươi cười hiền lành.
- Khách quan có chuyện gì sai bảo a?
- Mang thêm vài món ăn đặc biệt để ăn sáng! Còn có, lấy thêm mấy
bình rượu tới! Khó có được một lần gặp Đệ Nhất Cao Thủ, chúng ta
phải cùng hắn uống một chén mới được!
Thanh Phong Lãng Tử trực tiếp kêu lên.
Tiểu nhị nhanh chóng gật gật đầu, sau đó chạy xuống dưới lầu. Đi
được nửa đường thì bị Trần Thiên Tiếu giữ lại, nhìn bộ dáng giống
như muốn gọi thêm chút đồ ăn. Thạch Trung Ngọc không cảm thấy Trần
Thiên Tiếu sẽ làm như vậy.
Có tên tiểu nhị giúp giảm xóc, tâm trạng của Hạ Nguyệt Cô Lang
đã bình lại, hắn ta lạnh lùng nhìn lướt qua Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc cười hì hì ngồi xuống, sau đó nói với Hạ Nguyệt
Cô Lang.
- Hạ Nguyệt, hôm nay sao ta cảm giác ngươi giống bị bệnh vậy?
Trên người như có lửa vậy đó.
Hạ Nguyệt Cô Lang nhìn bộ dạng Thạch Trung Ngọc cười hì hì, liền
cảm giác có một ngọn lửa không tên đang bùng cháy trong lòng, ngay
lập tức hắn muốn rút con dao găm của mình ra thọc mười mấy lỗ thủng
lên mặt Thạch Trung Ngọc.
Thanh Phong Lãng Tử nhạy bén đè lại tay Hạ Nguyệt Cô Lang, đánh
cái ánh mắt để hắn ta bình tĩnh lại một chút. Trong lòng hắn đang
cân nhắc suy nghĩ tại sao tên Thạch Trung Ngọc này đến đây ngồi làm
gì.
Nhưng mà Thanh Phong Lãng Tử luôn không thông minh nghĩ không
ra, còn Hạ Nguyệt Cô Lang bị lửa giận xâm chiếm đầu óc, nơi nào có
thể nghĩ thêm được gì.
Nhìn biểu cảm của hai người họ, trong lòng Thạch Trung Ngọc thì
đắc ý nở nụ cười. Nhìn sơ qua hai người này cũng chẳng ra gì.
Hạ Nguyệt Cô Lang vừa nhìn là người có tâm địa hẹp hòi, loại
người dù thực lực có mạnh cũng chả có nhiều thành tựu. Mà cái tên
Thanh Phong Lãng Tử kia tuy rằng có thể nhẫn nhịn, nhưng hắn ta quá
mức khiêm nhường, không có nhuệ khí sắc bén .
Thạch Trung Ngọc đã chậm rãi bắt đầu học tập làm thế nào để nhìn
người, đây cũng là do lão gia tử chỉ dạy. Nhìn người, chẳng những
có thể được đạt được tin tức chính mình yêu cầu, đồng thời nó cũng
có thể tự nâng cao cảnh giới của mình. Nhưng Thạch Trung Ngọc chỉ
mới học sơ qua, cách nhìn người vẫn chưa chính xác mấy.
Rất mau sau tiểu nhị liền dọn những món Thanh Phong Lãng Tử yêu
cầu lên. Ba bình rượu, bốn món ăn sáng, vẫn dùng vẻ mặt tươi cười
nói:
- Các vị khách quan từ từ dùng.
Nói xong hắn ta liền xé giấy dán của một vò rượu ra, đặt lên
bàn. Sau đó bốn món ăn sáng gì đó, đều được bày lên.
Trong lòng Hạ Nguyệt Cô Lanh có lửa nhưng không thể phát, đành
phải thả lên mấy món ăn ngon trước mặt.
- Ừm, hương vị cũng không tệ lắm!
Sau đó lại cầm lấy một vò rượu, trực tiếp đưa lên miệng
uống.
Không rõ ra làm sao mà tên Hạ Nguyệt Cô Lang này thoải mái như
thế, một vò rượu như thế liền nâng lên uống mấy ngụm to. Thanh
Phong Lãng Tử lại cười khổ một tiếng, cầm lấy một vò khác đặt trước
mặt Thạch Trung Ngọc, sau đó cầm một vò rượu xé giấy dán ra.
Tên tiểu nhị vẫn luôn đứng ở bên cạnh, chưa đi xuống. Thấy vậy
Thanh Phong Lãng Tử mở miệng nói:
- Tiểu nhị, nơi này không chuyện của ngươi!
Tiểu nhị khiêm tốn cười, sau đó nói:
- Khách quan, chi phí chỗ bàn thức ăn và rượu ở đây quá lớn, chỉ
sợ quản lý chưởng quầy sẽ không để ta đi xuống.
Thanh Phong Lãng Tử sửng sốt, có ý tứ gì? Giám thị? Cái gì gọi
chi phí quá lớn? Hình như trước kia mình từng gọi một bàn hơn mười
vạn đồng vạn cũng không có chuyện này xảy ra thì phải?
Tiểu nhị nhìn biểu cảm của Thanh Phong Lãng Tử nhanh chóng giải
thích:
- Khách quan, ngươi gọi một vò ‘ Cực Phẩm Lúa Hương Nhưỡng ’,
trị giá một trăm vạn đồng vàng.
Cả người Thanh Phong Lãng Tử tức thì run run, vò rượu trong tay
thiếu chút nữa ném xuống mặt đất, một vò rượu nhỏ như vầy mà trị
giá một trăm vạn? Vô lý! Một ngụm rượu liền nuốt sạch mấy vạn đồng
vàng?
- Còn có, đây là bốn món ăn do ngự trù Lý tiên sinh đích thân
làm ra, giống nhau 50 vạn đồng vàng!
Tiểu nhị tiếp tục nói.
Thanh Phong Lãng Tử thiếu chút nữa hộc máu, có đồ ăn quý như
thế? Ngự trù? Ngươi đừng nói đây là đồ ăn để đưa vào Hoàng Thành
nha, em gái ngươi! Bây giờ làm cái gì!
Nhìn tên tiểu nhị vẫn giữ vẻ mặt tươi cười khiêm nhường, Thanh
Phong Lãng Tử đột nhiên cảm giác tên tiểu nhị này thật âm hiểm. Hắn
tuy rằng có tiền, nhưng mà mấy thứ đồ vật trên người và toàn bộ
tiền mặt hắn mang theo chỉ sợ cũng không đủ trả. Gần đây gia tộc
còn có hành động lớn, tài chính eo hẹp nha.
- Khách quan, nếu tài chính của ngài không đủ thì có thể dùng đồ
vật để gán nợ trước cũng được.
Tiểu nhị tiếp tục nói:
- Còn có, bảo vệ của chúng ta chính là cường giả cấp 65.
Thanh Phong Lãng Tử thiếu chút nữa tức tới hộc máu, đây người
nào thế trời! Quán rượu này đen tối như thế từ khi nào! Tất cả đều
tại cái tên đáng chết này làm hại. Thanh Phong Lãng Nhân dùng ánh
mắt ngoan độc hung hăng nhìn chằm chằm cái tên Thạch Trung Ngọc
đang ăn tới vui sướng kia.