Thạch Trung Ngọc cũng quên cả ăn, trong lòng cười đến điên rồi.
Hắn dám khẳng định chuyện này là do Trần Thiên Tiếu làm ra. Chỉ khi
nào có sự đồng ý của thống lĩnh thành vệ quân thì tửu lầu này mới
dám lừa người như vậy!
Vẻ mặt của Thanh Phong Lãng Tử vô cùng âm trầm, tuy rằng giờ
phút này gã rất muốn làm ầm lên, nhưng mà đầu tiên, gã không thể
bồi thường nổi. Là dòng chính của nhà họ Vương, chuyện của gã chắc
chắn sẽ khiến gia tộc bị bôi đen, nói không chừng còn phải chịu
trừng phạt gì đó. Sau đó, cho dù gã có làm ầm lên thì ắt hẳn cũng
không có chuyện gì tốt, tên tiểu nhị này đã nói rõ ràng rồi, NPC
thủ vệ cấp 65, thật sự là gã đánh không lại.
Thủ vệ trong thành này đều là cấp tinh anh, mà đâu phải chỉ có
một người, chỉ sợ gã vừa ra tay, lập tức sẽ trở thành tội phạm bị
truy nã khắp Thiên Thành, cũng lập tức trở thành người không được
chào đón nhất ở Thiên Thành. Về sau cũng đừng nghĩ đến chuyện đặt
chân vào Thiên Thành! Đã từng có mấy người chơi tự cao tự đại cho
rằng bản thân có thực lực, muốn ăn cơm bá vương, chẳng qua về sau
tửu lâu lại có thêm mấy tiểu nhị rửa chén.
Thanh Phong Lãng Tử thay đổi sắc mặt liên tục, Hạ Nguyệt Cô Lang
cũng không khỏi trầm mặt. Sau khi nghe tiểu nhị nói, suýt chút nữa
đã phun rượu ở trong miệng ra.
- Khách quan, ý của ngươi là?
Tiểu nhị tiếp tục nhỏ giọng hỏi.
Thanh Phong Lãng Tử chần chừ, tháo ngọc bội ở bên hông xuống.
Nhìn ngọc bội trong suốt sáng óng ánh kia, chỉ sợ cấp bậc của thứ
này cũng không tầm thường, ắt hẳn là một Tiên Khí, cứ nhìn bộ dáng
thịt đau của Thanh Phong Lãng Tử là biết.
Bây giờ trang bị cấp bậc Ám Kim đã không còn đáng giá, trước kia
còn có thể bán mấy trăm ngàn, hiện tại cũng chỉ hơn trăm vạn một
chút xíu. Tiên Khí mới có giá trị như kia.
Chỉ thấy tiểu nhị ý cười đầy mặt nhận lấy ngọc bội, sau đó xoay
người rời đi.
Tuy rằng Thanh Phong Lãng Tử thịt đau, nhưng ngẫm lại vừa mới
nói nó chỉ là mượn nợ, mấy ngày nữa là có thể dùng tiền chuộc lại,
vì thế trong lòng cũng nghĩ thoáng ra.
Chẳng qua gã đã quên mất một chuyện, vừa rồi tuy rằng tiểu nhị
nói là mượn nợ, nhưng lại không hề ghi giấy nợ gì đó, đoán chừng
ngọc bội này chẳng khác nào bánh bao thịt đánh chó - có đi mà không
có về!
Thạch Trung Ngọc vẫn luôn cười mà không nói, Trần Thiên Tiếu
chơi chiêu này rất hay.
Thanh Phong Lãng Tử cũng không nói cụ thể là gã cần thứ gì, chỉ
gọi rượu tốt nhất và đồ ăn ngon nhất, vừa lúc lại để y chui chỗ
trống, muốn tức giận cũng không có lý do để tức giận. Không có thực
lực thì cũng đừng ra vẻ làm người giàu có chứ.
- Thanh Phong huynh, có muốn mượn tiền của tiểu đệ này
không?
Thạch Trung Ngọc nói với vẻ mặt xấu xa:
- Tuy nhà tiểu đệ chỉ làm ăn nhỏ thôi, nhưng chút tiền này vẫn
phải có.
Thanh Phong Lãng Tử hung tợn nhìn về phía Thạch Trung Ngọc, sau
đó không lên tiếng mà cúi đầu tiếp tục dùng bữa. Không ăn đủ chút
tiền ấy, gã thật sự không cam lòng. Còn Thạch Trung Ngọc nói gì, gã
hoàn toàn coi là hắn đang đánh rắm.
Thạch Trung Ngọc cười ha ha, nhìn hai người chịu thiệt, tâm
trạng của hắn quả thực vô cùng vui sướng. Lần này mới thu về một
chút lợi tức thôi, về sau sẽ chậm rãi thu hồi lại hết!
Thanh Phong Lãng Tử và Hạ Nguyệt Cô Lang giống như gió thu cuốn
hết lá vàng nhanh chóng “tiêu diệt” toàn bộ đồ ăn trên bàn, sau đó
giơ tay với Thạch Trung Ngọc, vội vàng cáo từ.
Hai người chật vật rời khỏi tửu lâu, Thạch Trung Ngọc lập tức
nhịn không được, trực tiếp nằm xuống bàn, cười to không thôi.
- Chiêu này của Trần đại ca quả thực rất hay!
Thạch Trung Ngọc giơ ngón tay cái với Trần Thiên Tiếu.
Trần Thiên Tiếu khẽ cười một tiếng:
- Mánh khóe nhỏ, mánh khóe nhỏ mà thôi, không đáng để nhắc tới!
Chẳng qua hình như ta thấy tiểu huynh đệ có thù oán gì với bọn họ
thì phải? Có thể nói qua một chút không?
Thạch Trung Ngọc gật đầu, sau đó kể hết mấy chuyện về Sa Nhân
Vương ngày đó. Trần Thiên Tiếu không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu, cười
nói:
- Ngươi thật là, có vẻ như lần này ta lại làm kẻ ác rồi.
- Có phải vậy không, ha ha!
Thạch Trung Ngọc vẫy tay:
- Nếu chỉ như vậy thôi thì tốt rồi. Cũng không biết vì sao tên
Hạ Nguyệt Cô Lang kia lại muốn phái sát thủ tới giết ta, ta cũng
không hiểu!
Sắc mặt của Trần Thiên Tiếu lập tức trở nên lạnh lùng, y tất
nhiên biết những chuyện xảy ra bên ngoài. Hệ thống Chủ Thần đã ra
lệnh cấm, nghiêm cấm đem ân oán ở trong trò chơi ra ngoài hiện thực
để giải quyết. Lệnh cấm này đã cắm rễ ở trong đầu mỗi NPC, chỉ cần
phát hiện ra là phải lập tức thông báo cho hệ thống Chủ Thần, sau
đó sẽ liên hệ với bộ phận có liên quan rồi trực tiếp trừng phạt một
cách nghiêm khắc nhất.
- Vậy ta sẽ thông báo cho Chủ Thần, trực tiếp nghiêm trị hai tên
khốn này!
Trần Thiên Tiếu nói thẳng.
Thạch Trung Ngọc lại xua tay:
- Ta có thể giải quyết mấy chuyện bên ngoài. Trần đại ca không
cần nói việc này với Chủ Thần đại nhân đâu.
Trần Thiên Tiếu gật đầu:
- Cứ như vậy đi. Chẳng qua… ngươi có thể giải quyết được
không?
Thạch Trung Ngọc cười ha ha:
- Ta cũng không phải là người bình thường.
Nếu một vị cao thủ tiên thiên còn sợ mấy tên sát thủ kia, vậy
thì cao thủ tiên thiên phải đi xin lỗi những người đã đặt danh hiệu
vũ khí hạt nhân hình người cho mình rồi.
- Thôi được rồi. Vậy ngươi phải cẩn thận một chút. Dù sao bây
giờ chúng ta cũng không thể quản lý được mấy chuyện ở bên
ngoài.
Trần Thiên cười gật đầu.
Bây giờ không quản lý được? Thạch Trung Ngọc sửng sốt, lời này
là có ý gì?
Trần Thiên Tiếu sửng sốt, giống như nhớ ra bản thân đã nói sai,
vì thế vội vàng nói:
- Tiểu huynh đệ, ngươi đừng để ý, coi như ta chưa nói gì. Ha,
việc này, ừ thì, ngươi giả vờ không biết thì sẽ tốt hơn đó.
- Vâng vâng!
Thạch Trung Ngọc gật đầu, chẳng qua trong đầu lại xuất hiện rất
nhiều suy nghĩ.
Sau khi chào tạm biệt Trần Thiên Tiếu, Thạch Trung Ngọc đột
nhiên phát hiện ra đã mấy ngày mình không đi luyện cấp rồi. Cấp của
hắn vẫn là 47, cũng chính là đẳng cấp sau khi hoàn thành nhiệm vụ
nữ hoàng Medusa. Đúng rồi, mấy thứ trộm được ở trong bảo khố của nữ
hoàng Medusa còn chưa kịp dọn dẹp nữa.
Thuê một phòng ở trong tửu lâu, Thạch Trung Ngọc vào trong
phòng, sau đó thả Đại Hắc và Đích Lô ra.
- Bổn hoàng muốn ăn xương!
Đại Hắc vừa ra đã làm ồn. Ý của nó là, nếu ngươi không cho ta
xương, ta sẽ không mở không gian ngủ đông.
Thạch Trung Ngọc lập tức hận không thể rút gân lột da con chó
chết tiệt này. Có sủng vật nào nhân lúc người ta cháy nhà mà đi hôi
của như nó không?
Con chó chết tiệt này!
Thạch Trung Ngọc đi xuống dưới lầu, mua mấy khối thịt ở phòng
bếp, sau đó trở lại phòng trực tiếp ném cho Đại Hắc.
Đại Hắc cười dâm đãng, sau khi cảm thấy mỹ mãn vì đã ăn hết mấy
khối thịt, nó bèn ném trang bị từ trong không gian ngủ đông ra.
Đích Lô không rắp tâm bất lương giống như Đại Hắc, Thạch Trung
Ngọc vừa ra lệnh, nó bèn nhả toàn bộ đồ vật và trang bị ra.
Thạch Trung Ngọc lại vội vàng gọi điện thoại cho đám con gái,
kêu các nàng mau về gấp. Nhiều đồ như vậy, đến túi Tu Di của hắn
cũng không cất hết được. Dù gì cũng không cùng một loại, không thể
xếp chồng lên được.
Đám con gái bước vào trong phòng, họ ngay lập tức bị núi trang
bị kia sáng mù mắt.
- Thạch Đầu ca, anh đi cướp quốc khố hả!
Hướng Lâm trực tiếp la lên.
- Đại thúc, chú thật là lợi hại!!!
Trong mắt Dương Tử lóe lên ánh sáng vàng, giống một kẻ mê tiền
nhào tới đống đồ kia.
Thạch Trung Ngọc cười ha ha, giải thích cho đám con gái lai lịch
của đống đồ này. Đám con gái ngay lập tức đều tỏ ra xem thường. Nữ
hoàng Medusa đúng là mắt mù rồi, cho một con sói mắt trắng vào
trong bảo khố, làm như vậy có khác gì dẫn sói vào nhà đâu, bị trộm
sạch cũng không oan.
Đám con gái sửng sốt một lúc, sau đó bắt đầu kiểm kê đống trang
bị này.
Bảo khố của nữ hoàng Medusa sẽ không để những thứ rác rưởi. Một
đống đồ chói lóa như vậy thì cấp thấp nhất ít ra cũng phải là Bạch
Ngân nhỉ? Chẳng qua cấp cao nhất sợ rằng chỉ tới Ám Kim. Nếu nữ
hoàng Medusa có Tiên Khí, nàng ta đương nhiên sẽ tự mình cầm, làm
gì có chuyện sẽ ném vào bảo khố.
Mấy thứ này chỉ sợ là đồ dự trữ cho thời kỳ chiến đấu của bộ tộc
Medusa.