Chỉ là gần đây, trong cửa hàng ở thành Bạch Hổ và Thiên Thành
của Thạch Trung Ngọc không còn nhiều đồ nữa, có một đống thứ được
bổ sung thêm thì cửa hàng sẽ tấp nập lại thôi.
Thạch Trung Ngọc suy nghĩ có phải mỗi ngày đều đi cướp bảo khố
cả đâu, cảm giác này thật sự quá tuyệt vời.
Rất nhanh, chúng nữ đã kiểm kê xong đồ đạc.
Trang bị cấp Bạch Ngân, từ cấp 45 - 55, tổng cộng 343 cái.
Trang bị cấp Hoàng Kim, từ cấp 45 - 55, tổng cộng 565 cái.
Trang bị cấp Ánh Kim, từ cấp 45 - 55, tổng cộng 96 cái.
Trong đó phần lớn trang bị đều ở cấp 50, hiện tại người chơi có
đẳng cấp cao nhất là 48, trang bị cấp 50 cũng được xem là khá nổi
bật, qua một lúc sẽ bán chạy ngay.
Dù sao cấp tăng, quái sẽ càng ngày càng khó giết, trang bị cũng
ngày càng ít hơn.
Túi Tu Di của Thạch Trung Ngọc cũng cỡ trăm ngăn chứa, nhiều
nhất trong số những người chơi, còn phía nữ thì có Hướng Lâm là có
nhiều ngăn chứa nhất, bốn mươi lăm ngăn.
Số trang bị này hình như để đầy cỡ một phần ba rồi. Mặt khác,
triệu hồi thêm không gian từ Đại Hắc và Đích Lư đã ngủ đông. Nhưng
mà, thế thì có vẻ như không gian trong túi không gian của chế độ
ngủ đông nhiều hơn của người chơi biết bao nhiêu, chỉ là chẳng hiểu
sao không có người chơi nào phát hiện ra chuyện dùng không gian ngủ
đông chứa đồ.
Thạch Trung Ngọc hẳn đã quên, chuyện không gian ngủ đông có thể
chứa trang bị có vẻ như cũng là do Đại Hắc nói cho hắn biết, không
phải ai cũng sẽ nghĩ đến chuyện sủng vật cũng có thể chứa trang bị.
Hơn nữa nhất định phải là thú cưng có linh tính nhất định mới có
thể giúp chủ nhân mang trang bị vào không gian ngủ đông. Đương
nhiên là dù người chơi có hạ lệnh, thú cưng không hiểu chuyện gì,
đó cũng là cả một vấn đề.
Nhóm người vội vội vàng vàng chạy về phía cửa hàng của Thạch
Trung Ngọc ở Thiên Thành.
Hiện tại trong cửa hàng của Thạch Trung Ngọc cũng không có nhiều
trang bị, dù sao người chơi ở Thiên Thành có lẽ cũng cỡ mấy trăm
triệu, tính thêm cao thủ có tên tuổi số một đến chỗ cửa hàng này
mua trang bị đếm không hết. Một chút ít trang bị như thế có thể duy
trì được đến khi chỉ còn lại vài món khá tốt như bây giờ, không
phải lúc nào cũng trong tình trạng bán sạch. Mấy món trang bị còn
dư lại này cũng do thuộc tính quá mức kì quái, nếu không cũng chẳng
còn dư lại.
Pháp trượng gia tăng sức mạnh vật lý…dao găm gia tăng trí
lực…trọng giáp gia tăng sinh lực.
Nếu ở này có pháp sư dùng pháp trượng đánh người, có đạo tặc
dùng phép thuật giết người, có chiến sĩ dùng phép thì chỉ sợ mớ
trang bị này cũng được bán ra rồi.
Lúc Thạch Trung Ngọc nhìn thấy đống trang bị này đã cảm thấy
rằng chuyện có người mua chúng nó là chuyện tuyệt đối không có khả
năng. Quả nhiên, mấy thứ này bày ra lâu như thế mà chẳng ai thèm
mua.
Thấy Thạch Trung Ngọc trở về, chưởng quỹ liền vui vẻ ra mặt, lập
tức chạy vội đến, khom người nói:
- Ông chủ, rốt cuộc ngươi cũng đến rồi! Mấy món trang bị kia đều
được mua hết cả rồi, tổng cộng 913.830 kim tệ.
- Ừm, mới tìm được một lượng lớn trang bị, ngươi xem rồi bán
đi.
Thạch Trung Ngọc đi vào nhà kho bí mật của cửa hàng. Đây chính
là kiểu nhà kho mà mỗi cửa hàng đều có, mấy nhà kho bí mật giống
thế này đều sẽ giấu một vài thứ quan trọng. Xung quanh đã có ma
trận do pháp sư cấp 60 trở lên bố trí, có thể phòng ngừa thăm dò,
nhìn lén, đồng thời có hiệu ứng ẩn giấu và che mắt, dễ dàng che
giấu bảo khố.
Thạch Trung Ngọc gọi Đại Hắc mang những trang bị kia ra, một
đống trang bị kim quang ngân quang lấp lánh, khiến đôi mắt chưởng
quỹ suýt chút trợn rơi cả ra ngoài. Đây chỉ là số trang bị trong
không gian ngủ đông của Đại Hắc và cả Đích Lư, Thạch Trung Ngọc
định đem đến thành Bạch Hổ để bán.
Nhiều trang bị hot như thế, hẳn là có thể bán được không ít
tiền.
Để chưởng quỹ và tiểu nhị ở lại bận rộn trong cửa hàng này,
Thạch Trung Ngọc và Chúng Nữ lại bóp nát quyển trục hồi thành đến
thành Bạch Hổ, chỉ một lát đã quay về tới thành Bạch Hổ.
Chuyện làm ăn ở cửa hàng trong thành Bạch Hổ chẳng khá khẩm hơn
mấy, dù sao cửa hàng này cũng mới mở. Thạch Trung Ngọc vừa bước vào
đã nhìn thấy chưởng quỹ mặt mày ủ dột ngồi ở bên kia.
- Ông chủ!
Vừa nhìn thấy Thạch Trung Ngọc đến, chưởng quỹ lập tức thở ra
một hơi nhẹ nhõm, sau đó nói:
- Ông chủ, trang bị trong cửa hàng đều đã bán sạch, tổng
cộng 892.782 kim tệ.
Hai cửa hàng giúp Thạch Trung Ngọc kiếm lời gần hai trăm vạn chỉ
trong hai ba ngày, đúng là máy kiếm tiền mà.
Thạch Trung Ngọc mang trang bị cho vào nhà kho bí mật, sau đó
lại lấy ra từ túi Tu Di mười mấy vạn bó thuốc ném cho chưởng quỹ.
Đây đều do người khác trộm được từ đoàn hội trong lúc công thành,
cứ mải quên đưa cho chưởng quỹ.
Có số lượng lớn trang bị, chưởng quỹ lập tức cười như hoa
nở.
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nhớ đến một chuyện, có vẻ như mình
còn thuận tay cầm cái gì đó, cũng không biết là cái gì.
Hắn lôi cái hộp nhỏ kia ra từ trong túi Tu Di.
Một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ tử đàn, dùng Mithril khắc họa Hứa Đông
pháp trận trên mặt gỗ. Chiếc hộp không hình như không được dùng để
cất giữ thứ gì đó, trái lại khá giống một chiếc hộp để phong
ấn.
Thạch Trung Ngọc không chút nghĩ ngợi dùng đao Chiến Thần mở lớp
Mithril ở trên ra, pháp trận phong ấn lập tức mất hiệu lực, sau đó
nhẹ nhàng mở chiếc hộp ra.
Chúng Nữ nhìn thấy Thạch Trung Ngọc mở chiếc hộp ra cũng tò mò
bước đến.
Chiếc hộp lớn cỡ bàn tay, bên trong hộp đặt một chiếc nhẫn màu
đen. Chỉ là Thạch Trung Ngọc lại cảm thấy chiếc nhẫn này nồng nặc
sát khí, có lẫn cả mùi máu, nên hắn vội dùng thuật thăm dò thử.
Lord of the Rings, thần khí đặc biệt. Lord of the Rings có mang
theo lời nguyền, người có được nó, giá trị vận may sẽ bị hạ xuống.
Nhưng ngươi lại có được sức mạnh vô cùng to lớn, có thể tăng sức
mạnh của đòn tấn công lên 30%. Hơn nữa còn có thể khôi phục giá trị
sinh mệnh và giá trị pháp lực. Lúc tấn công còn có thể phong ấn mục
tiêu với tỉ lệ nhất định, khiến mục tiêu không thể dùng được bất kỳ
kỹ năng nào, duy trì trong 5 giây. Đồng thời có thể phong ấn ma vật
mạnh mẽ trở thành thủ hạ của người dùng. Level tối thiểu của ma vật
không được thấp hơn 60, tối đa không được vượt qua người sở hữu 5
cấp. Hiện đã phong ấn ma vật cấp 35. Level yêu cầu có thể sử dụng:
không.
Thần khí? Lại thêm một món thần khí!
“Waohhhh!” Chúng Nữ nhao nhao kinh ngạc, không ngờ Thạch Trung
Ngọc lại nhận được một món thần khí, may mắn quá thể!
Tùy tiện lấy đại thứ gì đó cũng ra được thần khí? Thạch Trung
Ngọc được thần may mắn phù hộ đấy à.
Chuyện này là thế nào đây? Thật ra nữ hoàng Medusa cũng chẳng
biết đồ trong hộp là cái gì, hơn nữa còn là một chiếc hộp bị phong
ấn, nàng ta cũng chẳng dám tùy tiện mở ra, cũng không dám làm hư
pháp trận phong ấn trên hộp. Bởi vì trong tình huống bình thường,
nếu pháp trận phong ấn bị phá hư thì sẽ sinh ra cú đổ rất lớn,
chẳng những khiến đồ trong hộp bị tiêu hủy mà còn khiến người xung
quanh bị thương. Chuyện có lỗ mà không có lời như thế, nữ hoàng
Medusa chả thèm làm, cảm thấy đây chẳng phải thứ gì tốt đẹp, nên
vứt luôn trong bảo khố.
Nhưng không ngờ rằng cái tên Thạch Trung Ngọc này vốn chẳng biết
gì về chuyện pháp trận phong ấn, cũng chỉ biết dùng sức phá pháp
trận, thế mà pháp trận tự dưng mất hiệu lực ngay. May là dùng đao
Chiến Thần để phá, năng lực ẩn của đao Chiến Thần là có thể hạn chế
mọi sự vận hành của pháp trận. Nếu lần này không phải là Thạch
Trung Ngọc thì chỉ sợ toàn bộ cửa hàng đều bị nổ bay, nói chi là
nhận được thần khí ở trong hộp.