Chỉ có điều, chiếc nhẫn này là để phong ấn ma vật,
không biết sẽ là thứ gì? Cấp bậc thấp nhất là cấp 60,
vậy e rằng đã vô cực kỳ hùng mạnh rồi.
Thạch Trung Ngọc hơi muốn khởi động để phóng thích ma
vật, nhưng mà lại lo lắng, lỡ bên trong có thứ gì đó mạnh
mẽ mà mình không thể khống chế, vậy thì toang. Nghĩ một
chút, hay là thả chiếc nhẫn vào lại trong túi Tu Di, sau
đó lấy ra một đôi vòng tay.
- Món đồ này rất lợi hại, chỉ là không biết trong số
các em ai sẽ dùng?
Thạch Trung Ngọc cầm cái vòng tay kia, hơi áy náy
nói.
Các cô gái rối rít nhìn thuộc tính của cái vòng tay,
tức khắc lòng đầy thán phục.
Cơ Như Nguyệt suy nghĩ một chút:
- Cho Hướng Lâm đi, làm mục sư trong đội ngũ, tuyệt đối
phải có năng lực mạnh mẽ để sinh tồn, nếu không, một khi
mục sư ngã xuống, những người khác sẽ gặp họa.
Cơ Như Nguyệt phân tích có lý, các cô gái cũng gật đầu
một cái. Hướng Lâm mừng rỡ nhận lấy chiếc vòng từ trong
tay Thạch Trung Ngọc. Bởi vì vòng tay cũng coi như là đồ
trang bị cổ tay, có vòng tay sau này sẽ không thể đeo bảo
hộ cổ tay. Nhưng mà, đúng lúc Hướng Lâm cũng không có bảo
hộ cổ tay, vừa hay có thể đeo.
Các cô gái quyết định đi đánh quái, vừa vặn cấp bậc
của Thạch Trung Ngọc cũng ngang bằng với hội chị em, có
thể cùng nhau đánh, Thạch Trung Ngọc suy nghĩ một chút,
quyết định hay là không đi, mình đi tìm Tương Viên nhìn một
chút xem chiếc nhẫn này là cái gì, dẫu sao để một thần
khí trên người mà không thể sử dụng thì thật là ngứa
ngáy.
Tách ra khỏi hội chị em, Thạch Trung Ngọc trực tiếp đi
vào bên trong hẻm nhỏ, cũng không biết buổi tối Tương Viên
có ở đó hay không.
Một cước đá văng cửa lò rèn, Thạch Trung Ngọc hét
lên:
- Sư phụ ơi!
- Tiểu tử thúi! Ồn ào gì thế! Không biết quấy rầy lão
nhân gia ngủ sẽ tổn thọ sao!
Âm thanh tức giận của Tương Viên vang lên, đồng thời còn
có cảm giác hơi chột dạ. Thạch Trung Ngọc liền bực mình,
Tương Viên này đang làm cái gì vậy?
Hắn vội vàng vận đủ chân nguyên đến lỗ tai, sau đó nghe
ngóng tình hình bên trong.
- Tên quỷ chết nhà ngươi, chơi tình thú cái gì! Nhanh
một chút, đưa quần cho ta!
- Xin lỗi, xin lỗi, tên tiểu tử thúi này, chờ một chút,
ta dù thế nào cũng phải lột da hắn.
- Ngươi nói thì hay lắm, nếu như không phải là ngươi đột
nhiên nghĩ ra cái ý tưởng muốn chơi ở trong cái cửa hàng
rách nát này, ta sẽ qua đây sao? Đều tại ngươi!
- Ây da, ta cũng không nghĩ đến mà, được rồi, đừng tức
giận, ngoan.
Con mẹ nó chứ, cái lão bất tử ngàn năm Tương Viên này
lại nói chuyện bằng cái giọng buồn nôn như vậy? Thạch
Trung Ngọc liền có cảm giác rùng mình, hắn cảm thấy bản
thân vẫn nên đi trước thì tốt hơn, nếu không đợi lát nữa
Tương Viên sẽ nổi giận...Quấy rầy người ta ấy ấy là vô
cùng xấu xa, là sai, là rất vô văn hóa.
Rất nhanh, Tương Viên đã mặc xong quần áo đi ra, vẻ mặt
tức giận định quát mắng Thạch Trung Ngọc, nhưng thấy Thạch
Trung Ngọc cười mỉm ngồi ở băng ghế đá trên sân, bên trên
bàn đá bên cạnh để hai ly rượu, mùi rượu bên trong, một ly
thì đậm đà, một ly thì tuyệt diệu.
- Rượu Đỗ Khang!
Mắt Tương Viên sáng lên, cũng không nhớ đến việc mắng
Thạch Trung Ngọc, cơ thể kéo ra một chuỗi tàn ảnh, trong
nháy mắt đi tới bên cạnh cái bàn đá, vơ lấy ly rượu trên
bàn đổ vào miệng.
Thấy dáng vẻ kích động của Tương Viên, Thạch Trung Ngọc
liền thở phào nhẹ nhõm, không mất một chút máu, sợ rằng
Tương Viên tuyệt đối không bỏ qua cho hắn.
Tương Viên uống rượu xong, giọng điệu thỏa mãn:
- Coi như là tiểu tử ngươi thức thời, nếu không...
- Khà khà, sư phụ, người đừng tức giận mà, đồ đệ cũng
không phải cố ý tới quấy rầy lão nhân gia người.
Thạch Trung Ngọc vội vàng cười xòa nói.
- Được rồi, được rồi, đừng giả bộ đùa giỡn nữa, nói
đi, có chuyện gì?
Tương Viên khoát tay một cái, lửa giận mới vừa bùng
phát kia đã bị rượu Đỗ Khang dập tắt từ từ.
Thạch Trung Ngọc vội vã lấy cái thứ phong ấn ma vật
trong túi Tu Di ra:
- Sư phụ, đồ đệ hôm nay ngẫu nhiên có được một món thần
khí, nhưng sợ rằng sẽ có chuyện xảy ra, vẫn xin sư phụ
giám định một chút.
"Ừm" Tương Viên nghi ngờ, nhận lấy chiếc nhẫn từ trong
tay Thạch Ngọc Trung, tùy ý nhìn một cái, liền trợn to hai
mắt, lập tức kêu lên:
- Ta nói tiểu tử ngươi, vật này ngươi cũng lấy được!
Thấy bộ dạng kinh ngạc của Tường Viên, Thạch Trung Ngọc
càng hoảng hốt:
- Sư phụ, đây không phải là thứ đồ gì đó hại người
chứ?
Thế nhưng Tương Viên khoát tay một cái nói:
- Đây không phải là thứ đồ hại người gì gì đó, chẳng
qua là..ta quá kinh ngạc.
Dừng một chút..
- Đây chính là nhẫn Bear Nursultan, ngươi nói xem.
Bear Nursultan? Ma Vương Hủy Diệt? Thạch Trung Ngọc suýt
nữa bị dọa sợ, đồ của tam đại Ma Vương làm thế nào lại
xuất hiện trong bảo khố của Medusa?
Tương Viên nhẹ nhàng vuốt ve lên hoa văn của chiếc nhẫn,
sau đó hơi không nỡ trả lại cho Thạch Trung Ngọc.
- Vật này, thế nhưng là một trong những khởi nguồn của
sức mạnh Bear Nursultan, sau này tốt nhất đừng để cho những
tên kia biết, nếu không, đảm bảo sẽ vì chiếc nhẫn này mà
giết người đoạt bảo.
NPC còn biết giết người đoạt bảo? Thạch Trung Ngọc cạn
lời, trò chơi này cũng càng ngày càng chân thật rồi.
- Đừng tưởng rằng bọn họ không làm được chuyện này, có
cái này, lập tức sẽ có lực lượng để tạo phản. Lên làm
hoàng thành thiên tử, dễ như trở bàn tay!
Tương Viên nói.
Gì? Có cái này có thể trực tiếp soán vị? Thạch Trung
Ngọc run rẩy, vội vàng thu hồi chiếc nhẫn vào trong túi Tu
Di.
Thấy dáng vẻ ngu ngốc kia của Thạch Trung Ngọc, Tương
Viên liền cười to:
- Nhưng mà, bây giờ đối với tiểu tử ngươi cũng không
dùng được bao nhiêu, chờ ngươi đạt cấp 75 trở lên rồi hẵng
nói.
Thạch Trung Ngọc sờ lỗ mũi một cái:
- Sư phụ à, thứ này thật sự lợi hại vậy sao?
- Tại sao lại không?
Tương Viên liếc hắn.
- Ngươi suy nghĩ thử xem, một tiên thú cấp 80 trực tiếp
biến thành thủ hạ của ngươi mà lại không có một chút năng
lực phản kháng, ngươi nói đây là cảm giác gì?
Tiên thú cấp 80, biến thành thủ hạ? Dường như Cửu Đầu Xà
kia vẫn chỉ là boss Tử Kim, có lẽ còn không có, vậy càng
biến thành thủ hạ mạnh hơn. Một cái hay là năm...
- Sở hữu chiếc nhẫn này, bất kỳ cấp bậc gì: tiên thú
hơn ngươi 5 cấp hay thần thú cùng cấp với ngươi đều không
thể phản kháng, trở thành thủ hạ của ngươi dễ như trở
bàn tay, ngươi tự suy nghĩ đi.
Lời của Tương Viên làm cho Thạch Trung Ngọc kinh hãi.
Thần thú cùng cấp cũng có thể biến thành thủ hạ của
mình, còn có tiên thú hơn mình 5 cấp? Vậy có phải hay
không nếu ta cấp 80 thì sẽ có 5 con boss tiên thú cấp 85?
Vậy còn muốn chơi thế nào? hoàng thành có trâu bò thế
nào cũng không cản được 5 con tiên thú cấp 85 liên thủ công
kích.
Đừng nói tiên thú, một con thần thú cấp 80 liền đủ
diệt Thiên thành. Mặc dù tiên thú cấp bậc thấp hơn thần
thú nhưng mà chênh lệch 5 cấp so với cấp 80 cũng không thể
bù đắp được. Chênh lệch một cấp là đã khác nhau một trời
một vực.
- Qủa nhiên, mạnh mẽ!
Thạch Trung Ngọc đã không còn lời nào để hình dung
chiếc nhẫn này nữa rổi.
May mắn, người lấy được chiếc nhẫn này chính là hắn,
mà không phải nữ hoàng Medusa kia. Nữ hoàng Medusa mà lấy
được chiếc nhẫn này, chỉ sợ đã tạo phản rồi.
- Sư phụ, ma vật phong ấn bên trong chiếc nhẫn này, ta có
thể khống chế sao?
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng hỏi, cái này chính là điều
hắn mong đợi, ít nhất thì có ma vật cấp 60, bây giờ đã
đủ để hắn ngang ngược rồi.