Trong sự mong đợi từ ánh mắt Thạch Trung Ngọc, Tương Viên khẽ
gật đầu.
- Nhưng phải xem ngươi có thể khiến món thần khí này nhận chủ
hay không đã, có thể nhận chủ thì có thể khống chế, còn không thể,
quên đi.
Thạch Trung Ngọc cầm lấy đao Chiến Thần rạch một đường lên ngón
tay, hiện giờ đã có hệ thống huyết tinh, không phải sợ không có máu
chảy ra.
Ngón tay tê dại, mặc dù đao Chiến Thần là vũ khí của mình nhưng
không có nghĩa sẽ không làm mình bị thương. Lưỡi đao sắc bén cắt
một vết thật to, Thạch Trung Ngọc cảm thấy có chút khó chịu, nhanh
chóng đè ngón tay lên đặt lên phong ấn “Lord of The Rings”.
- Nếu như ta đoán không sai, bên trong chiếc nhẫn hẳn có ba thứ
ma vật bị Bernard phong ấn trói buộc. - Tương Viên thầm nghĩ trong
lòng - Không biết tên nhóc nay có thể thành công nhận chủ hay
không? Nếu có thể, có lẽ tên Bernard kia sẽ đau lòng chết mất.
Lord of the Rings bị dính phải máu tươi của Thạch Trung Ngọc
không ngừng run lên, chiếc nhẫn vấy đầy máu nhưng không hấp thụ,
tình huống thế này, có vẻ là nhận chủ không thành công. Tương Viên
thở dài, thấy chiếc nhẫn thế kia vẫn nên chờ đến khi mạnh hơn lại
nhận chủ sau vậy, bây giờ có lẽ tên nhóc này không thể nào thành
công được.
Nhưng, đúng vào lúc này, đao Chiến Thần run lên “ong ong”, khí
thế mạnh mẽ đầy sự tức giận bạo phát, đánh thẳng thật mạnh vào Lord
of the Rings.
- Chuyện… - Vẻ mặt Tương Viên lập tức biến sắc - Đao Chiến Thần
thế mà đã sinh ra linh hồn? Chuyện này, chỉ e là đã đạt đến
Thần Khí cao cấp đỉnh phongrồi!
Khí thế mạnh mẽ đánh thẳng vào phong ấn Lord of the Rings, chiếc
nhẫn kia vốn kiêu ngạo tựa như lập tức vứt bỏ sự phách lối kia đi,
thành thành thật thật hấp thụ máu tươi Thạch Trung Ngọc trên mặt
nhẫn.
- Được lắm nhóc con! - Tương Viên tán thưởng - Không ngờ đao
Chiến Thần lại giúp ngươi thu phục Lord of the Rings.
- Sư phụ, chuyện này là thế nào? - Thạch Trung Ngọc có chút mơ
hồ.
Tương Viên cười cười:
- Thật ra, trên thần khí còn một cấp bậc khác, là chủ thần khí.
Chủ thần khí chính là thần khí có linh hồn, nói thẳng ra chủ thần
khí chính là một sinh mệnh sống. Chúng có ý nghĩ của riêng mình, có
cách thức tu luyện riêng. Nhưng bản thể của chúng vẫn là một món
thần khí mà thôi. Còn đao Chiến Thần của con đã xuất hiện chút ý
thức rồi, chỉ sợ không lâu nữa sẽ tiến hóa thành chủ thần khí. Ta
thật ghen tị với vận khí của con, trong vùng trời này, chỉ có bốn
món chủ thần khí! Thêm đao Chiến Thần là vừa đủ năm món, trấn thủ
Đông Tây Nam Bắc Trung, giờ đây sẽ không xuất hiện chủ thần khí
nữa.
Lời của Tương Viên khiến Thạch Trung Ngọc chết lặng, kinh ngạc
đến chết lặng. Không ngờ vận may của mình lại tốt đến cỡ vậy, thiên
địa chỉ có bốn món chủ thần khí, đây đâu phải chỉ ở khu Hoa Họa mà
là toàn bộ trong game, chỉ có bốn mà thôi. Bốn món này trấn thủ
Đông Tây Nam Bắc, chỉ e chính là gốc rễ của game này. Tính thêm đao
Chiến Thần là thành năm món chủ thần khí. Vừa tròn, sau này cũng sẽ
không có chủ thần khí xuất hiện nữa, trừ phi trong năm món chủ thần
khí này có một món bị hủy.
- Sư phụ, vậy bốn món chủ thần khí kia là cái gì? - Thạch Trung
Ngọc vội hỏi.
Tương Viên im lặng một lúc, vừa định nói, đột nhiên toàn thân
run lên. Bên cạnh Thạch Trung Ngọc xuất hiện một bóng người xinh
đẹp:
- Này lão già, nếu ông tiết lộ bí mật thì sẽ giảm thọ đấy.
- Thật có lỗi. - Tương Viên cười khổ hành lễ.
- Amy, cô đừng đột nhiên khiến tôi tụt hứng thế chứ, còn tưởng
nghe được chút bí mật gì đó chứ! - Thạch Trung Ngọc tỏ vẻ chẳng
biết làm sao, có vẻ như nhóc con này vẫn luôn dõi theo mình.
- Hihi, không còn cách nào mà, ai bảo bí mật trong game này
không thể tùy tiện để người khác biết kia chứ, nếu không lại xảy ra
chuyện lớn đấy! - Amy liếc nhìn sang Tương Viên vẫn luôn cung kính
cúi đầu, vội khoát khoát tay áo với lão, - Này lão, ông nhanh nhanh
đi ngủ đi, ta tâm sự một chút với Thạch Đầu ca ca. À, với lại, có
vẻ như cô quả phụ kia mang thôi rồi.
- Hả? - Tương Viên lập tức hoảng hốt, vội trèo qua bờ tường bên
cạnh chạy ngay không dám quay đầu. Đồng thời trong lòng còn thầm
nghĩ, thằng nhóc đồ nhi nhà mình sao lại có quan hệ tốt như thế với
chủ Thần nhỉ? Có vẻ như có vấn đề gì lớn lắm đây.
- Amy, NPC có thể mang thai với NPC? - Thạch Trung Ngọc hỏi với
vẻ mặt nghi hoặc.
- Sao lại không thể? Nếu không sao ở đây lại có thêm nhiều người
như thế! - Amy vội giải thích - Thật ra, thế giới này đã tồn tại
hơn vạn năm rồi.
Hơn một vạn năm? Chuyện này sao có thể chứ? - Hai mắt Thạch
Trung Ngọc trừng to, tỷ lệ thời gian trong game này là 1:1, nói
cách khác, game này đã tồn tại hơn một vạn năm! Đúng là chuyện
hoang đường mà!
- Vậy, còn Amy? - Thạch Trung Ngọc nhìn Amy, chẳng lẽ Amy cũng
sống hơn một vạn năm rồi?
Amy thè lưỡi, - Ta chẳng qua chỉ là người quản lý thứ 20 của trò
chơi này thôi, đến khi mỗi người quản lý bắt đầu cảm thấy nhàm chán
với trò chơi thì sẽ biến ý thức trở thành người quản lý đời tiếp
theo, còn bản thân sẽ phóng thích năng lượng của chính mình trở về
trạng thái nguyên thủy nhất.
Thạch Trung Ngọc khẽ gật đầu, có lẽ đây chính là cách thức luân
hồi sinh mệnh của người quản lý.
- Nhưng mà lúc ta được sinh ra không có dáng vẻ thế này, người
quản lý tiền nhiệm của ta đã biến mất hơn ba nghìn năm. Quãng thời
gian gần đây, vì một số quy tắc được thay đổi nên ta mới tự xuất
hiện, cũng chính là người quản lý đầu tiên tự xuất hiện. - Amy tiếp
tục nói.
- Vậy, Chủ Thần bị vị Chiến Thần kia khiêu chiến thì sao? -
Thạch Trung Ngọc hỏi.
- Đó là người quản lý tiền nhiệm, thật ra người quản lý tiền
nhiệm đã dùng một chiêu xóa bỏ Chiến Thần nhưng sau đó vì tiêu hao
quá nhiều năng lượng, chưa kịp thai nghén ra ta đã tiêu tán mất
rồi. - Amy khẽ nói - Cho nên có thể nói, người thắng thật sự là
Chiến Thần.
- Nhưng vì ta xuất hiện quá vội vàng nên có nhiều năng lực ta
vẫn chưa hiểu rõ! Cho nên hiện tại mới có nhiều “chuột nhắt” gặm
chỗ này chỗ kia của game, muốn hoàn thành âm mưu của bọn hắn. - Amy
nói có chút bất đắc dĩ.
- Âm mưu? - Thạch Trung Ngọc sờ sờ mũi, cái từ “âm mưu” này là
từ là hắn ghét nhất.
- Đúng thế, muốn biến thế giới trò chơi thành một thế giới thực,
sau đó nuốt chửng mọi quy tắc của thế giới. - Amy nói một cách chậm
rãi, - Nói cách khác, nếu như âm mưu của bọn hắn hoàn thành, thế
thì thế giới của ngươi sẽ hoàn toàn biến thành thế giới trò chơi,
mọi quy tắc sẽ biến thành quy tắc của trò chơi. Còn bọn hắn, sẽ trở
thành vị “Thần” thật sự.
Thạch Trung Ngọc lập tức nhớ đến những gì Trương Vô Kỵ đã nói,
hình như mấy tên tu sĩ Thượng Cổ bất tử kia đang chơi trò bịp bợm
gì đó, cho nên mới muốn tự mình có được “Minh Hồng Tâm Pháp”. Vì
thế, những kẻ thúc đẩy âm mưu chỉ sợ chính là bọn họ.
- Thế thì, mấu chốt của mọi chuyện chính là… - Thạch Trung Ngọc
chậm rãi nói.
- Bốn món chủ thần khí kia, à không, hẳn là năm món chứ. - Amy
cười khẽ - Có lẽ ngươi có thể phá hủy mọi âm mưu.
- Tại sao? - Thạch Trung Ngọc hỏi.
- Bởi vì ngươi sẽ có được món chủ thần khí thứ năm - Amy giải
thích - Điều bốn người bọn chúng muốn là trở thành gốc rễ của thế
giới này, bốn món chủ thần khí biến trở thành chúng, vậy thì chúng
mới có thể trở thành “Thần”. Còn ngươi, người có được món chủ thần
khí thứ năm, chuyện này bọn chúng còn chưa biết đâu, cho nên ngươi
chính là biến số lớn nhất.