(*) Bình nguyên: đồng bằng, đất bằng
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc thế nhưng quên mất rằng trong trò chơi
này có một loại quái vật gọi là Cửu Vĩ Hồ. Nếu về sau Thạch Trung
Ngọc mang tên Trần Hạo tới lãnh địa Cửu vĩ hồ, thì tới lúc đó mới
biết cái gì gọi là bi kịch thật sự.
Nhóm hồ ly tại bình nguyên Tử Phong lại lần nữa gặp tai hoạ.
Thạch Trung Ngọc mở ra danh hiệu “Kẻ Giết Hồ Ly”, tiến vào bình
nguyên Tử Phong. Khi hắn vừa bước chân vào thì đôi mắt của những
con Tử Dực Phi Hồ lập tức đỏ lên, chúng gắt gao nhìn chằm chằm
phương hướng Thạch Trung Ngọc đi tới đây. Thạch Trung Ngọc dù một
chút cũng không lo lắng, ung dung tiêu sái đi tới.
Ngay lúc này toàn bộ hồ ly trong bán kính 50 mét bạo động! Chạy
về phía Thạch Trung Ngọc, móng vuốt sắc bén dưới ánh trăng phản xạ
ra tia sáng lạnh lẽo. Thạch Trung Ngọc vẫn bình tĩnh như cũ, hắn
cầm Chiến Thần Chi Nhận trong tay đứng ở nơi đó, chỉ cần có một con
hồ ly tới gần, hắn chính là không chút do dự bổ xuống đầu nó một
đao. Sôi nổi lặp đi lặp lại.
Đầu của Tử Dực Phi Hồ rất yếu ớt, căn bản không thể ngăn thanh
Chiến Thần Chi Nhận sắc bén trong tay Thạch Trung Ngọc được, từng
đám chạy tới lại trở thành vong hồn gục ngã dưới đao của hắn. Máu
tươi bắn lên người Thạch Trung Ngọc làm cả người hắn đầy máu. Hắn
bị nhiều Tử Dực Phi Hồ công kích như thế cũng bị thượng không nhẹ.
Rốt cuộc hắn chỉ có một người, mà những đám Tử Dực Phi Hồ đầy rẫy
trên khắp núi đồi đều lần lượt chạy tới đây.
Dần dần Thạch Trung Ngọc chỉ có thể cố gắng tránh khỏi công kích
của Tử Dực Phi Hồ, không để những cái móng vuốt sắc nhọn đó chộp
trúng mình.
Nếu có người thấy một màn như thế chắc chắn sẽ sợ ngây người.
Thạch Trung Ngọc như khiêu vũ dưới mũi đao. Tốc độ đám Tử Dực Phi
Hồ kìa công kích cực kỳ mau, mười mấy con hồ ly đồng phát động công
kích với Thạch Trung Ngọc, nhưng mà hắn vẫn có thể nhẹ nhàng tránh
đi. Không chỉ như thế, thanh Chiến Thần Chi Nhận trong tay hắn còn
kéo theo một đoàn ảo ảnh. Những con Tử Dực Phi Hồ kia chính là bất
tri bất giác bị chém thành hai nửa.
Thi thể Tử Dực Phi Hồ xung quanh Thạch Trung Ngọc càng ngày càng
nhiều, làm hắn gần như là đứng giữa đám thi thể để chiến đấu. Thạch
Trung Ngọc thì không để ý chút nào, nhiều thi thể phát ra hơi thở
máu tanh huyết tinh làm hắn càng thêm hưng phấn. Chiến giáp Mộng So
Ưu Tư của Thạch Trung Ngọc chẳng những hấp thu máu tươi trên người
hắn, còn lấy năng lượng trong máu đó cung cấp cho Thạch Trung Ngọc,
làm hắn căn bản không biết mệt mỏi là gì. Càng đánh càng hăng máu,
càng đánh càng hưng phấn.
Cả bình nguyên Tử Phong giống như trở thành cối xay thịt, một lỗ
đen chết chóc.
Tử Dực Phi Hồ từ bốn phương tám hướng vọt tới đây, cuối cùng
liền biến thành từng khối thi thể dưới đao hắn. Chính là một đám
thiêu thân lao vào lửa, tuy rằng chúng dũng mãnh không sợ chết,
nhưng trước sau vẫn như một, không cách nào hạ gục bóng hình
cao lớn kia.
Thạch Trung Ngọc giống như cũng tiến vào một cái trạng thái nào
đó, hắn không ngừng huy động Chiến Thần Chi Nhận, thu hoạch tính
mạng của một đám Tử Dực Phi Hồ. Hắn giống một cái máy móc không
ngừng vận chuyển, cả người lẫn ý thức đều lâm vào một loại trạng
thái trống rỗng. Tránh né, vung đao, tránh né, vung đao. Thân hình
hắn cực kỳ nhanh nhẹn.
Nếu Hạ Nguyệt Cô Lang nhìn thấy tình huống này, tuyệt đối sẽ
nhận thua, thậm chí tràn ngập sợ hãi đối với Thạch Trung Ngọc. Loại
tốc độ kia, hắn ta không thể bằng được, nếu hắn ta bị nhiều Tử Dực
Phi Hồ vây đánh như thế, chỉ sợ kiên trì chưa đầy vài phút liền bị
đánh thành thịt nát rồi.
Đám Tử Dực Phi Hồ này ở trong mắt Thạch Trung Ngọc đã không phải
vật có sinh mạng, chúng thật giống như nguyên liệu nấu ăn, bò đã
không còn là bò nữa.
Một đao vô cùng thuần thục chém xuống, đầu của đám Tử Dực Phi Hồ
bị chém giống như đậu hũ. Sau đó hắn nhẹ nhàng vặn vẹo thân hình
một chút, tránh thoát một đợt tấn công của Tử Dực Phi Hồ, Chiến
Thần Chi Nhận vừa chuyển, trên đầu con Tử Dực Phi Hồ kia liền xuất
hiện một vết chém, chẻ đôi đầu nó ra.
Không biết qua bao lâu, Thạch Trung Ngọc đao rơi khỏi tay hắn
làm trong lòng hắn cả kinh, tức thì tỉnh táo lại.
Bên người Thạch Trung Ngọc đã không còn một con Tử Dực Phi Hồ
nào, còn những con khác thì đang cách phía xa vây xung quanh hắn,
ánh mắt chúng tràn ngập địch ý, nhưng mà sau đó lại tràn đầy sự sợ
hãi, kính nể.
Mà chính hắn đang đứng trên một núi thi thể cao ba mét, đây là
đám thi thể vừa rồi giết xong được chất đống lên. Máu tươi chảy
không ngừng và mùi máu tanh tận trời làm Thạch Trung Ngọc cảm giác
có chút chịu không nổi, quá khó chịu. Nhưng mà trong lòng hắn ẩn ẩn
có chút cảm giác hưng phấn và xúc động.
Thạch Trung Ngọc nhìn nhìn trạng thái của chính mình, thế nhưng
trong lúc bất tri bất giác đã lên tới cấp 48. Giá trị kinh nghiệm
của Tử Dực Phi Hồ chỉ có 2000 đến 3000, muốn từ cấp 47 lên tới 48,
ít nhất phải giết 5000 con Tử Dực Phi Hồ. Mà hắn có Thuần Thục Nhẫn
nên kinh nghiệm nhận được gấp đôi, cũng cần giết tới 2500 con. Hắn
thế nhưng liền nhẹ nhàng như vậy giết chết 2500 con Tử Dực Phi
Hồ?
Dưới thân hắn gần như đã trở thành núi thây biển máu, mười phần
khủng bố. Nếu hiện tại có tên nào mở ra hình thức máu tanh đi tới
nhìn thử, đoán chừng sẽ bị hù chết. Chỉ sợ hình thức cổ tích cũng
sẽ bị dọa quá sức chịu đựng.
Thạch Trung Ngọc lại nhìn nhìn, phát hiện danh hiệu “Kẻ Giết Hồ
Ly” của chính mình đã biến thành một danh hiệu khác, “Kẻ Thu
Hoạch.”
Kẻ thu hoạch, ngươi đã hoàn toàn coi thường sinh mạng, ở trong
khoảng thời gian ngắn lông tóc không chút tổn hao giết chết số
lượng lớn sinh vật. Về sau bất luận cái sinh vật gì giá trị thù hận
đều sẽ gia tăng đối với ngươi, đồng thời cảm giác sợ hãi cũng gia
tăng. Tại thời điểm đối đầu cùng ngươi sẽ có rất nhiều tỷ lệ hiểu
quả xuất hiện như chạy trốn, đầu hàng, nhận thua. Đồng thời, tổn
thương của ngươi đối với sinh vật có sinh mệnh khí tức nâng cao
30%, cái này bao gồm sinh vật dã ngoại cùng người chơi NPC.
Được rồi, nếu vậy thì chính hắn giống như trở thành kẻ thù của
mọi người rồi? Nhưng mà thương tổn tạo thành được nâng cao 30% cũng
đủ biến thái. Chỉ sợ nếu có người chơi biết cái xưng hô này, đều sẽ
gấp gáp đến độ không chờ nổi đi làm liền đi. Bất quá lông tóc không
tổn hao gì trong khoảng thời gian ngắn, còn phải đánh chết phần lớn
sinh vật. Điểm này, chẳng lẽ muốn họ trở về Tân Thủ Thôn để đi giết
đám quái vật cấp 1 cấp 2 hả? Cũng không biết họ có thể xuống tay
hay không.
Thạch Trung Ngọc nhìn núi thây biển máu dưới chân, cảm giác thật
kinh khủng. Hắn dẫn lên thi thể hồ ly vẫn mềm mại kia, chậm rãi đi
xuống dưới.
Đám Tử Dực Phi Hồ chậm rãi lui về phía sau, cảnh giác nhìn Thạch
Trung Ngọc, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi. Chúng vây quanh
Thạch Trung Ngọc, phía sau không ngừng có thêm Tử Dực Phi Hồ tiến
tới, nhưng không có một con hồ ly nào dám xông tới.
- Ha ha! Không dám đến!
Thạch Trung Ngọc vung Chiến Thần Chi Nhận, vẽ ra một đao xinh
đẹp.
- Một là tới chiến, hai là chạy! Vây quanh làm cái tắm gì!
Đám Tử Dực Phi Hồ nghe không hiểu lời Thạch Trung Ngọc nói, ánh
mắt vẫn như cũ hung ác nhìn chằm chằm hắn.
Đột nhiên cả đám hồ ly phía trước Thạch Trung Ngọc chủ động tách
ra một con đường. Cảm giác này, giống như chúng đang nhường đường
cho một vị vương giả, Thạch Trung Ngọc mừng rỡ, xem ra lũ Tử Dực
Phi Hồ này sợ mình, để chính mình rời đi. Cảm giác này, thật sự rất
đã!
Nhưng trên con đường mà lũ hồ ly tránh ra kìa lại xuất hiện một
thân hình hồ ly cao lớn. Thạch Trung Ngọc sắc mặt lập tức trầm
xuống, hắn còn tưởng rằng chúng nó nhường đường cho chính mình,
không nghĩ tới, là Boss tới!
Hồ ly đánh chết!
Thạch Trung Ngọc âm thầm nguyền rủa một chút, sau đó nhìn thuộc
tính của con hồ ly trước mặt.