Hệ thống thống đáng chết này lại xem thường ta. Thạch Trung Ngọc
tức giận nghĩ ngợi rồi nhìn con Tam Vĩ Hồ đang đi tới gần, hắn gắt
gao nắm chặt Chiến Thần Chi Nhận. Hiện tại trong trò chơi đã không
còn dựa vào số liệu nói chuyện, mà là dựa thực lực, dựa kỹ xảo để
nói chuyện.
Tam Vĩ Hồ cao ngạo dương cao cái đầu tam giác hồ ly của nó, ánh
mắt âm lãnh nhìn chằm chằm Thạch Trung Ngọc. Trong mắt nó chứa đầy
sự phẫn nộ xen lẫn khinh thường, còn có miệt thị. Ba cái đuôi xù
mềm mại nhẹ nhàng lay động, quả thật là một con Boss vô cùng ưu nhã
và xinh đẹp.
- Loài người!
Con Tam Vĩ Hồ này thế nhưng nói chuyện!
- Vì sao tuỳ tiện tàn sát con dân của ta!
- Bởi vì ta muốn giết chúng đó, thế nào?
Thạch Trung Ngọc ác ý cười, giọng điệu cao ngạo không coi ai ra
gì của Tam Vĩ Hồ làm hắn vô cùng khó chịu.
- Đáng chết!
Ba cái đuôi của Tam Vĩ Hồ lập tức dựng đứng lên, cả thân hình nó
cũng cong lại, tiến vào trạng thái chiến đấu.
- Ngươi phải trả giá xứng đáng!!!
- Muốn đánh thì đánh, đừng đứng đó lải nhải dài dòng nói nhảm
hết bài này tới bài khác!
Thạch Trung Ngọc khẽ quát một tiếng, cầm theo Chiến Thần Chi
Nhận vọt qua chỗ Tam Vĩ Hồ đang đứng.
Hai chân sau của Tam Vĩ Hồ dùng lực, toàn bộ thân hình nó dùng
tốc độ cực nhanh vọt tới. Loại tốc độ kia so với Thạch Trung Ngọc
còn nhanh hơn mấy phần. Nhưng Thạch Trung Ngọc không lo lắng, nhìn
móng vuốt sắc nhọn duỗi tới, Thạch Trung Ngọc chỉ cười khẽ, hắn
trực tiếp lấy Chiến Thần Chi Nhận nghênh đón cặp móng vuốt kia!
Tam Vĩ Hồ chưa biết Chiến Thần Chi Nhận sắc bén đến cỡ nào, nó
khinh miệt hừ nhẹ một tiếng, liền nghĩ dùng móng vuốt phá hủy thanh
đao này.
Chính là khi móng vuốt cách Chiến Thần Chi Nhận vài centimet,
Tam Vĩ Hồ cảm thấy không thích hợp, bởi vì nó thấy Chiến Thần Chi
Nhận chứa sát khí quá nặng! Loại sát khí lạnh lẽo bén nhọn kia làm
từng cọng lông trên người nó dựng ngược lên. Dọa nó nhanh chóng
dùng sức chuyển thân, dùng móng vuốt chộp về phía đầu Thạch Trung
Ngọc.
Đao của ngươi ta không dám đụng vào, nhưng là đầu của ngươi thì
không có vấn đề! Trong lòng Tam Vĩ Hồ thầm nghĩ, đồng thời đối với
cái chiêu thức lâm thời thay đổi vô cùng đắc ý.
Nhưng Thạch Trung Ngọc làm sao có thể để Tam Vĩ Hồ đạt được mong
ước. Hắn nhìn cái móng vuốt tuyết trắng kia đã tới trước mặt mình,
nhẹ nhàng vung đao liền chém ra một cái vết thương to trên móng
vuốt nó.
- Xương cốt con hồ ly này thật cứng!
Thạch Trung Ngọc thầm mắng một tiếng, vừa rồi Chiến Thần Chi
Nhận chém trúng xương của con Tam Vĩ Hồ, nhưng lúc chém vào cảm
giác như chém xuống sắt thép, vô cùng cứng rắn.
Tam Vĩ Hồ rên một tiếng, nhanh chóng nhảy về phía sau, rời xa
Thạch Trung Ngọc. Nó nhìn móng vuốt bên phải đang đổ máu không
ngừng, trong mắt nó tràn đầy tia sáng lạnh như băng.
- Loài người, ta muốn ngươi trả giá thật lớn!
- Xuỳ, ngươi chỉ biết mạnh miệng! Tới, quang minh chính đại đấu
một trận!
Thạch Trung Ngọc giơ giơ Chiến Thần Chi Nhận lên, nhẹ giọng cười
nói.
Tam Vĩ Hồ vươn đầu lưỡi liếm liếm miệng vết thương, vết thương
to bằng bàn tay được nó liếm vài cái liền khôi phục như lúc ban
đầu, trừ bỏ chỗ lông mao bị tang phá, căn bản không nhìn ra nơi đó
từng có một vết thương to tướng.
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nhớ tới trong truyền thuyết có nói,
nước miếng của Cửu Vĩ Hồ hình như có tác dụng trị liệu hết mọi ốm
đau bệnh tật và thương tích. Con Tam Vĩ Hồ này tuy rằng không phải
Cửu Vĩ Hồ, nhưng tác dụng của nước miếng chỉ sợ không khác biệt
mấy.
- Loài người! Nếm thử sự lợi hại từ Tiên Hoả Liệt Diễm của ta
đi!
Tam Vĩ Hồ bén nhọn la lên một tiếng, một đoàn năng lượng nối
tiếp nhau nhanh chóng chuyển động quanh người nó.
Thạch Trung Ngọc hết sức nhạy cảm với năng lượng, hắn lập tức
cảm giác được dưới chân hơi không thích hợp. Thạch Trung Ngọc dùng
sức dẫm chân phải, nhanh chóng nhảy khỏi chỗ này.
Lúc Thạch Trung Ngọc nhảy ra xa khoảng gần 5 mét, chỗ kia đột
ngột dâng lên một đoàn lửa màu xanh biếc cao tận trời. Cái kỹ năng
của con hồ ly này thật gian xảo, may mắn chính hắn có phản ứng nhạy
cảm với năng lượng, nếu không thì không biết bao nhiêu người ăn mệt
dưới ám chiêu này nữa.
Tam Vĩ Hồ kinh ngạc nhìn Thạch Trung Ngọc, nó không nghĩ tới một
chiêu chính mình ẩn giấu sâu nhất thế nhưng bị nhìn thấu! Trong
lòng nó trầm xuống, lại lần nữa phát động Tiên Hoả Liệt Diễm.
Nhưng Thạch Trung Ngọc làm sao có thể sợ nó. Cái Tiên Hoả Liệt
Diễm này chuẩn bị chỉ sợ cần 2 3 giây, khoảng thời gian này cũng đủ
để hắn chạy xa hơn mười mét.
Cả người Thạch Trung Ngọc biến thành một đoàn tàn ảnh, liền vọt
tới chỗ Tam Vĩ Hồ.
Tam Vĩ Hồ cười mỉa một tiếng, ngươi cho rằng ta ngu như thế?
Thạch Trung Ngọc vọt tới một nửa, mặt đất trước chỗ hắn một chút
đột nhiên nổ tung, lại là một đoàn lửa màu xanh biếc phóng lên cao.
Lần này hắn không kịp dừng chân nên cả người đều vọt vào ngọn lửa
kia!
Tiên Hoả Liệt Diễm không nhất định phải chỉ định phóng thích
dưới chân mục tiêu nào cả, nó đã sớm tính toán tốt tốc độ di chuyển
của Thạch Trung Ngọc, cố ý để Tiên Hoả Liệt Diễm nổ tung trước
người nó một chút. Không thể không nói, trí tuệ của con hồ ly này
thật ra không khác người mấy.
Thạch Trung Ngọc xông vào đám lửa liền cảm giác bản thân giống
như đang ở trong một cái lò nướng thật lớn. Nhưng mà lúc này hắn
vẫn vọt về phía trước, không tới 1 giây đồng hồ thì đã ra khỏi phạm
vi của Tiên Hoả Liệt Diễm. Bất quá trong một giây đồng hồ, độ ấm
chiến giáp Mộng So Ưu Tư trên người hắn đã cao hơn hơn mười độ, còn
có lông tóc ở các nơi khác trên người cũng bị đốt trụi.
Nhưng mà hình như tóc hắn vẫn còn hoàn hảo, không bị tổn hao gì.
Lúc này Thạch Trung Ngọc mới yên tâm. Coi như làm một lần tẩy lông
đi.
Nhìn Thạch Trung Ngọc lao tới, Tam Vĩ Hồ còn nghĩ tiếp tục sử
dụng kỹ năng, nhưng Thạch Trung Ngọc sao có thể để nó thực hiện tâm
nguyện được. Hắn nhanh chóng vọt tới trước người hồ ly, Chiến Thần
Chi Nhận vung lên.
- Cuồng Long Thăng Thiên!
Trong thân thể Thạch Trung Ngọc bộc phát ra lực lượng cường đại,
hất văng Tam Vĩ Hồ lên cao. Thạch Trung Ngọc không ngờ tới chính
mình thế nhưng thành công, vui vẻ trong lòng, hắn lập tức nhảy lên.
Một đòn vừa rồi trực tiếp vẽ ra một vết máu thật dài trên cằm Tam
Vĩ Hồ, thậm chí vết thương đấy sắp nứt ra rồi.
Nhưng bởi vì khoang miệng đều là nước miếng, thương thế này dễ
dàng khôi phục như cũ.
Bất quá Thạch Trung Ngọc cũng sẽ không buông tha con hồ ly đáng
chết này, vừa rồi nó suýt chút nữa biến mình thành gà nướng. Chiến
Thần Chi Nhận liên tục ba lần hung hăng chém vào đầu Tam Vĩ Hồ. Một
vết thương sâu hoắm, thậm chí có mấy mảnh nhỏ xương vụn bay lên.
Tam Vĩ Hồ trực tiếp bị Thạch Trung Ngọc đánh tới nỗi chấn động não,
với cùng choáng váng.
Thạch Trung Ngọc giơ cao Chiến Thần Chi Nhận lên, vận đủ khí
thế,bhung hăng chém đi xuống.
- Lực Phách Hoa Sơn!
Chiến Thần Chi Nhận ẩn giấu lực lượng vạn quân, hung hăng bổ
xuống lưng Tam Vĩ Hồ. Hết cách rồi, Thạch Trung Ngọc không nhảy lên
chỗ không tốt, nếu muốn đánh vào đầu, thì thân thể sẽ không được tự
nhiên, uy lực phát ra cũng không tốt.
Trên lưng Tam Vĩ Hồ xuất hiện một vết thương thật dài, nếu không
phải xương cốt của nó đủ cứng, chỉ sợ lần này trực tiếp bị một đao
của Thạch Trung Ngọc chia thành hai nửa.
Nhưng cổ lực lượng mạnh mẽ này cũng đập Tam Vĩ Hồ xuống mặt đất,
Thạch Trung Ngọc mượn lực, lại bay lên cao hơn mười mét.
Cảm giác này giống như Như Lai Thần Chưởng vậy. Nhưng mặt ta
chính là Nhất Kích Vẫn Tinh! Thạch Trung Ngọc nở một nụ cười lạnh,
toàn bộ thân hình biến thành một viên sao băng loé sáng, hung hăng
hướng đập xuống con Tam Vĩ Hồ đang nằm dưới mặt đất.
Tam Vĩ Hồ vừa mới bị một kích của Thạch Trung Ngọc nện vào đầu
nên vẫn còn choáng váng, kết quả thanh Chiến Thần Chi Nhận từ trên
trời giáng xuống, một kích này ẩn chứa sức mạnh cực lớn, nó làm sao
có thể tiếp tục chống đỡ được. Tam Vĩ Hồ trực tiếp bị Chiến Thần
Chi Nhận đâm vào đầu trái xuyên qua đầu phải. Đầu bị đánh nát, Tam
Vĩ Hồ hoàn toàn xong đời.