Thật không ngờ, giết Tam Vĩ Hồ lại dễ như trở bàn tay
vậy, Thạch Trung Ngọc thật sự không nghĩ đến. Ung dung rút
đao Chiến Thần ra, một dòng máu tươi bắn ra tung tóe.
Chân thực hóa hình thức chiến đấu, để cho sức mạnh mà
Thạch Trung Ngọc đạt được phát huy tối đa, giết trong nháy
mắt, hành hạ đến chết, đã không còn là mộng tưởng nữa
rồi. Ví như con Tam Vĩ Hồ này, nếu như là người chơi bình
thường sợ rằng sẽ phải gọi đến mười mấy người, chiến
sĩ, kỵ sĩ ở phía trước kéo thù hận, pháp sư ở phía sau
phát ra năng lượng..vv..
Nhưng mà, nếu như có người chơi có thể hoàn toàn dựa
vào thực lực của bản thân, thành thạo né tránh được
những thứ tổn thương mạnh mẽ kia, sau đó công kích vào
nhược điểm của Tam Vĩ Hồ, một đao chí mạng, làm ra việc
giết Tam Vĩ Hồ trong nháy mắt nhất định rất đơn giản.
Có điều, Thạch Trung Ngọc cảm giác lần này vẫn không
đủ, đao Chiến Thần còn chưa đủ sắc bén, nếu không thì đã
trực tiếp chém cái móng vuốt bên phải xuống, mà sẽ không
bị cái xương kia ngăn cản, không tiến thêm một chút nào.
Nhưng mà, xương của hồ ly này cũng thật sự quá cứng,
không biết là thứ gì tạo thành, chẳng lẽ là sắt
thép.
Thạch Trung Ngọc nhìn Tam Vĩ Hồ, kích thước cơ thể nó
gần như bằng một chiếc minibus. Nghĩ một chút, mình có nên
gỡ xuống vài khúc xương hay không? Suy cho cùng, cứng như
vậy làm vật liệu rèn sắt hẳn rất tốt. Đang nghĩ, hắn
liền muốn rút đao lột da, rút gân, gỡ xương Tam Vĩ Hồ,
nhưng mà, đột nhiên Thạch Trung Ngọc thấy, Tam Vĩ Hồ bị
mình xuyên thủng qua đầu kia lại không hề chảy máu. Hơn
nữa, vết thương kia đang bắt đầu khép lại từ từ.
Đây...là tình huống gì?
Thạch Trung Ngọc xem thông tin cá nhân một chút, vừa mới
đâm chết Tam Vĩ Hồ, không có nhận được nhắc nhở kinh
nghiệm, bản thân cũng sơ xuất, như vậy xem ra Tam Vĩ Hồ
không có chết.
Hắn thi triển thuật dò xét qua đó.
Tam Vĩ Hồ, boss Tử Kim cấp 57, HP 1% trên 100%. (Trọng
thương sắp chết) kỹ năng mạnh nhất của tộc Cửu Vĩ Hồ
chính là phục sinh, một cái đuôi chẳng những đại diện cho
sức mạnh và tăng lên địa vị, còn đại diện cho một cái
mạng.
Con mẹ nó chứ, Tam Vĩ Hồ này chẳng những sống lại,
còn có thể tăng lên hai cấp?
Có ba cái đuôi, nghĩa là có ba cái mạng, nói cách khác
mình còn phải giết nó thêm hai lần, hơn nữa lần thứ hai
chính là boss Tử Kim cấp 61? Còn cao hơn Sa Nhân Vương?
Cấp 60 đã là một nấc thang rồi, qua việc này nấc thang
đó chính là một thế giới khác, không biết lần thứ ba nó
sống lại, mình có thể giết được hay không?
- Loài người đáng giận!
Tam Vĩ Hồ từ từ đứng lên, vết thương trên đầu đã biến
mất hoàn toàn, chỉ để lại một vũng máu trên mặt đất.
Nhìn chằm chằm Thạch Trung Ngọc bằng ánh mắt phẫn nộ.
- Vậy mà hại ta bị mất một trăm năm lực lượng!
Một trăm năm? Chẳng lẽ một cái đuôi chính là một trăm
năm sao? Vậy chín đuôi chính là một ngàn năm? Cửu Vĩ Hồ
quả đúng là biến thái.
Không biết sau khi Tam Vĩ Hồ tiêu hao một cái đuôi sẽ
mạnh đến mức nào?
Thanh Trung Ngọc cầm thật chặt đao Chiến Thần, không có
căng thẳng, chỉ có hưng phấn, hưng phấn khi đối mặt với
cường địch.
Cái này có lẽ chính là tính cách của cuồng đao, càng
chiến càng mạnh, càng chiến càng hăng.
- Chết đi!
Tam Vĩ Hồ nổi giận gầm lên một tiếng, đột nhiên mặt
đất dưới chân Thạch Trung Ngọc nứt toác ra, ngọn lửa màu
xanh lục phóng thẳng lên cao.
Vậy mà không có thời gian tập trung năng lượng! Thạch
Trung Ngọc kinh ngạc trong lòng, ngọn lửa nhiệt độ cao kia
lập tức bao phủ cơ thể hắn lại. Lúc này, hắn cũng không
nhúc nhích, trực tiếp chịu đựng ngọn lửa đang nướng hắn,
từng cơn đau đớn xuyên tim từ cơ thể tuôn ra khắp nơi. Cố
nén đau đớn, Thạch Trung Ngọc từ trong ngọn lửa xông thẳng
ra, cả người giống như một con tôm hùm nướng vậy, toàn thân
đỏ bừng.
Chẳng qua đối với loại vết thương vì phỏng này, hệ
thống không có chân thực như vậy, ngược lại sẽ không ảnh
hưởng đến động tác của cơ thể.
Thạch Trung Ngọc vừa mới cảm nhận được không khí lạnh
ngắt, mặt đất dưới chân lại nổ lên lần nữa. Ngọn lửa
nóng bỏng lại lần nữa bao phủ hắn, Thạch Trung Ngọc hỗn
loạn di chuyển không ngừng. Nhưng mà mỗi khi hắn lao ra khỏi
ngọn lửa, mặt đất dưới chân chắc chắn sẽ lại bùng nổ
tiếp.
Thạch Trung Ngọc giống như là ở trong trung tâm ngọn lửa
đang cháy mạnh vậy, căn bản không dám dừng chân. Mà Tam Vĩ
Hồ lại càng nham hiểm. Chỉ cần Thạch Trung Ngọc có ý
nghĩ đến gần, chắc chắn ở phía trước sẽ bộc phát ra ít
nhất là ba ngọn lửa, Qủa thực là Thạch Trung Ngọc không
có năng lực xuyên qua ba ngọn lửa kia.
Phạm vi của một ngọn lửa là 5x5. Tốc độ của hắn, còn
chưa đạt tới mức xuyên qua khoảng cách 15 mét trong vòng hai
giây. Nói cách khác, nếu tùy tiện nhảy vào, hắn dứt
khoát sẽ bị ngọn lửa kia nướng chết.
Hơn nữa, Thạch Trung Ngọc dành thời gian nhìn HP của bản
thân, lúc này HP đã hạ xuống 50 phần trăm. Tam Vĩ Hồ này
chết một lần lại có thể biến thái đến loại trình độ
này, vậy lần thứ hai, lần thứ ba thì sao?
Thạch Trung Ngọc đoán chừng, khi đó chẳng phải Bình
Nguyên Tử Phong sẽ biến thành Hỏa Diệm Sơn sao. Dường như Sa
Nhân Vương cũng không kinh khủng đến vậy.
Nhưng mà hắn cũng không có thời gian xoắn xuýt tại sao
Tam Vĩ Hồ sẽ lợi hại như vậy, bây giờ chỉ có thể tiếp
tục tránh né ngọn lửa đang cháy mạnh dưới chân.
Hiện tại Tam Vĩ Hồ có khả năng đánh chết Thạch Trung
Ngọc, nhưng mà nó giống như muốn đùa bỡn Thạch Trung Ngọc
vậy, không nôn nóng giết hắn. Nhưng Thạch Trung Ngọc lại ở
trong đó tìm thời cơ, chỉ cần có thể đến gần Tam Vĩ Hồ,
liền có cơ hội giết nó. Bởi vì Thạch Trung Ngọc phát
hiện, hình như bản thân làm cho Tam Vĩ Hồ vô cùng căng
thẳng, nói cách khác, Tam Vĩ Hồ hẳn phải là một con boss
pháp sư, không có cách nào cận chiến. Cho nên mỗi lần đến
gần nó đều nghĩ biện pháp ép mình lùi lại.
Thế nhưng, cứ như vậy rất bực bội, giống như một con
kiến đang bò trên chảo nóng vậy. Trong lòng Thạch Trung
Ngọc cũng rất tức giận, nhưng vẫn không tìm được cách đến
gần.
Căn bản không cần nghĩ, đi vào ba ngọn lửa kia chỉ có
chết, hơn nữa mình cũng không thể dừng, chỉ cần dừng lại,
một giây kế tiếp chỉ sợ sẽ là số kiếp bị chết cháy.
Nếu có Hướng Lâm ở đây thì tốt quá, cho mình thêm một
lá chắn phòng ngự, hoàn toàn có thể chọc thủng những
ngọn lửa đang cháy kia. Hướng Lâm? Đúng rồi!
Thạch Trung Ngọc móc điện thoại từ túi Tu Di ra, mẹ nó,
vốn dĩ boss cần nhiều người cùng hạ gục, mình lại ngu không
thể tả, muốn một mình đánh boss.
Hình như các cô gái đang đánh quái ở Bình Nguyên Tử
Phong, chẳng qua là do Bình Nguyên Tử Phong quá lớn, không
có gặp phải nhau mà thôi.
Thạch Trung Ngọc nhếch nhác vừa chạy vừa gọi điện cho
Như Nguyệt.
- Như Nguyệt
- Làm sao vậy? Tiếng gió lớn quá, anh đang làm gì
đó?
- Mau tới cứu mạng! Anh đang bị một con hồ ly đuổi
theo!
- Haha, anh đang ở chỗ nào, đệ nhất cao thủ còn sợ một
con hồ ly.
- Đừng có cười, anh đang ở Bình Nguyên Tử Phong, ở chỗ
Tử Dực Phi Hồ, em thấy nơi nào ánh lửa ngút trời sẽ
biết.
- Được! Bọn em sẽ đến ngay.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng cúp điện thoại, phân tâm như
vậy, hắn đã bị nướng mấy lần liên tiếp, HP cũng tụt
xuống 30 phần trăm. Cần phải dừng lại uống một bình thuốc
hồi máu. Hắn không có cản đảm vừa chạy nhanh vừa uống
thuốc, như vậy đoán chừng hắn sẽ bị sặc chết.