Nhìn thấy cột HP hồi phục đến 55%, trong lòng Thạch Trung Ngọc
cũng bình tĩnh lại một chút, nhưng chân vẫn chạy không ngừng, vừa
nãy mới uống dược thủy nên dừng lại một chút, không chạy thì đoán
chừng đã bị ngọn lửa kia thiêu chết luôn. Nhưng có lẽ do tầm nhìn
có vấn đề, ngay lúc Thạch Trung Ngọc lùi về sau, một ngọn lửa ngăn
cách giữa Thạch Trung Ngọc và Tam Vĩ Hồ, khiến Tam Vĩ Hồ không nhìn
thấy động tác của Thạch Trung Ngọc, nếu không với chút ít may mắn
của Thạch Trung Ngọc thì đâu cần uống dược thủy.
Mặc dù Cơ Như Nguyệt đã trêu tức Thạch Trung Ngọc trong điện
thoại nhưng hành động không chậm chút nào. Cô lập tức bỏ việc đang
tàn sát mấy con quái, dẫn chúng nữ quay đầu chạy về ngay.
Các cô đã sớm tiến vào bình nguyên Tử Phong, giết chết Tử Phong
U Linh Lang cấp 52. Cưỡi tọa kỵ chạy một lúc, quả nhiên thấy phía
Tử Dực Phi Hồ đã lửa cháy ngút trời, ngọn lửa màu xanh lục kia cách
xa cả 1km nhưng vẫn nhìn thấy rõ ràng.
- Thạch Đầu ca chọc phải con boss gì thế này? - Hướng Lâm nhìn
thấy bầu trời phía bên đó dường như đều biến thành ngọn lửa màu
xanh lục, sợ hãi nói.
- Chắc chắn là đồ tốt rồi! - Cơ Như Nguyệt cười cười, - Nếu
không anh ấy sẽ không gọi điện thoại cầu cứu, cô nghĩ tính anh ấy
thế nào thử xem!
Chúng nữ khẽ gật đầu, tăng tốc chạy về phía bên kia.
Thạch Trung Ngọc đợi cả nửa ngày, cuối cùng cũng phát hiện bóng
dáng của chúng nữ ở cách đó không xa, không kiềm được vui vẻ gọi
to:
- Nhanh tới giúp cái nào!
Chúng nữ đến gần mới nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Thạch Trung
Ngọc. Cả người từ trên xuống dưới đều ửng đỏ, giống y chang tôm hùm
bị nướng chín. Tóc còn hơi xoăn lên, tất nhiên cũng là do bị lửa
hun. Vì game rất để tâm đến hình tượng của người chơi, nên đầu tóc,
chân mày này nọ đều được hệ thống thiết kế đặc biệt, khiến đầu tóc
chân mày đều có thể bị thiêu cháy.
Nhưng hiện tại tóc tai trên đầu Thạch Trung Ngọc đều trở nên
xoắn lại cả, e là bị đốt không ít. Mà nhìn dáng vẻ kia của hắn, có
vẻ như mỗi bước chạy thì dưới chân đều xuất hiện một vệt sáng xanh,
sau đó ngọn lửa màu xanh lục kia lại cháy vọt lên, lúc ấy cơ thể
hắn mới vất vả tránh đi. Nếu như tốc độ hơi chậm một chút thì đảm
bảo hiện giờ hắn đã biến thành một cái xác chết cháy.
Hướng Lâm huy động pháp trượng, dùng thuật Trị Liệu cho Thạch
Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc cảm thấy cả cơ thể mát lạnh, ngọn lửa thiêu đốt
khiến cơ thể khô nóng lập tức giảm nhiệt. Hắn lập tức xoay đầu giơ
ngón tay cái với Hướng Lâm, nhưng chân không động tĩnh dưới chân
khiến hắn không dám có động tác dư thừa nào khác, chỉ đành hét to
một tiếng:
- Hướng Lâm, cho ta thêm cái khiên nữa! Ôi, mông của ta!
Chúng nữ lập tức cười to, vừa nãy Thạch Trung Ngọc chậm mất nửa
nhịp, bị ngọn lửa đốt cháy mông, mấy vị trí này không hề có áo giáp
che chở.
Hướng Lâm vội tạo thêm khiên Thánh Quang cho Thạch Trung Ngọc.
Vừa nhìn thấy một lớp khiên màu vàng bọc cả người mình từ đầu đến
chân, Thạch Trung Ngọc lập tức yên tâm, dưới chân dùng lực, xông
thẳng về phía Tam Vĩ Hồ.
Tam Vĩ Hồ nhìn thấy Thạch Trung Ngọc xông tới thì không thèm để
ý chút nào, tiếp tục bộc phát ba ngọn hỏa diễm khác.
Nhưng lần này Thạch Trung Ngọc xông vào trong hỏa diễm mà không
có chút cảm giác bỏng rát nào, ngọn lửa kia hoàn toàn bị ngăn lại
bên ngoài lớp khiên. Nhanh chóng xông qua ngọn lửa cháy hừng hực,
Thạch Trung Ngọc vung đao Chiến Thần lên, đầu Tam Vĩ Hồ đã ở ngay
trước mắt.
Tam Vĩ Hồ còn đang cảnh giác quan sát xung quanh, nó cũng không
cho rằng Thạch Trung Ngọc có năng lực có thể xông vào hỏa diễm của
nó, cứ cho rằng hắn sẽ vòng vào từ bên hông. Nhưng khi nó nhìn thấy
Thạch Trung Ngọc xuyên thẳng qua hỏa diễm, đao Chiến Thần lóe ra
hàn quang đã khiến nó lập tức phát lạnh trong lòng.
Sao có thể? Tam Vĩ Hồ không dám tin mở to hai mắt nhìn, nhưng
nghênh đón nó lại chính là lưỡi đao Chiến Thần vô cùng sắc bén kia.
Tam Vĩ Hồ theo phản xạ dùng móng vuốt chặn lại, thế là lưỡi đao
Chiến Thần sẽ bị móng vuốt của nó ngăn lại như những gì nó nhớ nó
từng làm.
Nhưng làm sao có chuyện Thạch Trung Ngọc lãng phí cơ hội tốt như
thế.
- Chiến Thần Nhiệt Huyết! - Thạch Trung Ngọc hét to, trên đao
Chiến Thần phóng ra ánh kim quang. Mớ xương cốt bền chăc vững chãi
bị đao Chiến Thần chém chẳng khác gì cắt đậu phụ. Tam Vĩ Hồ còn
chưa kịp cảm nhận được sự đau đớn từ móng vuốt, đao Chiến Lần tỏa
ra ánh kim quang lại chém thêm nhát nữa vào đầu nó.
Ba đầu bị chém thành hai đầu.
Tam Vĩ Hồ chưa kịp phản ứng thì lại bị chém chết.
Chúng nữ nhìn thấy Tam Vĩ Hồ đã chết lập tức chạy đến.
- Không tệ, nhưng chúng tôi đến là để Hướng Lâm cho anh thêm cái
khiên thôi à? - Cơ Như Nguyệt chọc chọc vào bên hông Thạch Trung
Ngọc, chỗ này không có áo giáp bảo vệ.
Mặc dù Thạch Trung NGọc cảm thấy bản thân rất “man” nhưng lại
rất sợ nhột. Bị Cơ Như Nguyệt chọt chọt như thế, lập tức giống như
quả bóng bị xì hơi, khí thế ban nãy lập tức xẹp xuống.
- Sao có thể chứ? - Thạch Trung Ngọc vội vàng nói - Chuyện này
còn không phải do lão công đây không giải quyết được nên gọi các
lão bà đến giúp một tay sao!
- Anh cũng có lúc không giải quyết được chuyện của mình nhỉ! -
Cơ Như Nguyệt liếc mắt.
- A? Đại thúc, tại sao con hồ ly này không rơi đồ vậy? - Dương
Tử lật cơ thể hồ ly lên, nhưng lại không nhìn thấy một món đồ
nào.
Thạch Trung Ngọc không thèm quan tâm chút nào.
- À, con hồ ly này chưa có chết đâu! Đợi chút nữa còn phải đại
chiến tiếp đấy!
- Chưa chết à? - Hướng Lam nhìn con hồ ly bị chém còn lại hai
đầu - Vậy mà còn chưa chết à?
- Đúng vậy, khi nãy anh đã đâm xuyên đầu của nó, nó chết xong
lại sống dậy, lại càng mạnh thêm, anh đánh không lại nên mời các
lão bà đến giúp đây! - Thạch Trung Ngọc giải thích.
- Thì ra là như thế. - Cơ Như Nguyệt khẽ gật đầu - Nhưng mà nó
có thể sống lại mấy lần?
Thạch Trung Ngọc chỉ chỉ vào hai cái đuôi còn lại của hồ ly - Ba
lần nữa, Tam Vĩ Hồ có thể phục sinh ba lần, mà sau mỗi lần phục
sinh lại càng mạnh hơn so với trước đó. Ban đầu nó chỉ có thể tạo
ra mỗi một đợt hỏa diễm nó phải chờ khoảng 2 giây mới phun ra được,
nhưng lần này phục sinh, mỗi lần có thể tạo ra tận 3 ngọn hỏa diễm,
mà chỉ trong nháy mắt đã có thể tung ra.
Chúng nữ lập tức trợn to hai mắt nhìn, - Vậy cũng quá biến thái
rồi. Vậy lát nữa có phải mỗi lần tạo ra năm ngọn hỏa diễm không? -
Hướng Lâm cẩn thận hỏi.
- Có thể lắm. - Thach Trung Ngọc sờ sờ mũi, - Cho nên chỉ cần
mỗi lần nó phục sinh thì không được do dự xử nó ngay, không được để
cho nó có cơ hội trở tay.
- Ừm! - Hướng Lâm gật gù, sau đó vội vàng tạo khiên Thánh Quang
cho mọi người. Thời gian duy trì khiên Thánh Quang là 1 phút, thời
gian hồi chiêu là 4 giây. Nhưng sau khi ra chiêu, trong vòng 30
giây không thể xuất chiêu khiên Thánh Quang được nữa. Nếu không thì
mục sư đã vô địch ngay rồi.
Lý Lan đã sớm tỉnh ngủ, chờ đợi Thạch Trung Ngọc cùng ngũ nữ ở
đây, chờ đến khi Tam Vĩ Hồ phục sinh.
Thạch Trung Ngọc thì đang chuẩn bị, chờ đến khi con hồ ly này
phục sinh thì sẽ lập tức khai chiến, không ngừng mạnh tay xuất
chiêu, xem như không đánh chết được thì cũng đánh choáng. Sau đó từ
từ mài chết cái con hồ ly này với chúng nữ. Sau đó đến lần thứ ba
phục sinh, mình lại dùng Cuồng Vọng Chi Tâm, trực tiếp chém đứt lìa
hồ ly thành hai nửa.
Ý tưởng này khá ổn, nhưng mà, con hồ ly này có thể dễ dàng bị
hắn giết chết thế sao? Dù sao cũng là boss mang huyết thống của Cửu
Vĩ Hồ.