Một cái đuôi của Tam Vỹ Hồ chậm rãi biến mất một lần nữa, sau đó
dần dần giãy dụa đứng lên.
Thạch Trung Ngọc nắm chặt thời cơ, nắm chặt lưỡi đao chiến thần
hung hăng bổ xuống đầu của Tam Vỹ Hồ.
Hung quang trong mắt Tam Vỹ Hồ lóe lên, há miệng phun ra một
đoàn hỏa diễm lục sắc đánh thẳng về phía Thạch Trung Ngọc. Thạch
Trung Ngọc vẫn không hề nao núng, trên người hắn còn có Thánh Quang
thuẫn của Hướng Lâm, ngọn lửa này tuyệt đối không thể đụng vào
người mình được. Thế đao vẫn chém đi không hề suy giảm.
Thánh Quang thuẫn vừa mới tiếp xúc với ngọn lửa lại lập tức bị
đốt thủng một lỗ lớn. Thấy tình huống biến hóa lớn như vậy, Thạch
Trung Ngọc nhanh chóng thu đao lui về phía sau, quả thật quá khinh
địch rồi, ngọn lửa này vậy mà lại phá được Thánh Quang thuẫn,
phòng ngự của mình căn bản là chịu không được.
Nhưng mà ngọn lửa kia lại như kiến thực cốt vậy, vẫn cứ đuổi
theo sát nút, Thạch Trung Ngọc nhanh chóng lùi lại mười mấy mét,
ngọn lửa kia vẫn đuổi theo không ngừng.
Hướng Lâm lại vội vàng tăng thêm một tầng Thánh Quang thuẫn nữa
trên người Thạch Trung Ngọc, lần này khó khăn lắm mới ngăn cản được
ngọn lửa kia. Chỉ một đoàn hỏa diễm nho nhỏ mà cần phải dùng hai
cái Thánh Quang thuẫn mới có thể ngăn cản được!
Không ngờ được Tam Vỹ Hồ hồi sinh lần thứ hai lại lợi hại như
vậy, vậy đến lần thứ ba hồi sinh thì còn mạnh thế nào nữa đây?
Thạch Trung Ngọc không kịp suy nghĩ xong, dưới chân lập tức xuất
hiện một đoàn năng lượng, lục sắc hỏa diễm đột nhiên bùng nổ. Lập
tức Thạch Trung Ngọc có cảm giác như đang bị ném vào trong lò nung
vậy, toàn thân từ trên xuống dưới, xung quanh đều là hỏa diễm. Hắn
nhanh chóng thối lui sang bên cạnh. Nhưng là đập vào mắt đều là hỏa
diễm, giống như bị giam giữ trong biển lửa vậy, căn bản không có
chỗ nào để trốn.
Con hồ ly này vậy mà cùng một lúc có thể đánh ra ba đoàn hỏa
diễm.
Thạch Trung Ngọc thấy lượng máu của mình cơ hồ này đây mỗi giây
đều giảm đi 30%, hơn nữa lại bị ngọn lửa bao quanh, Hướng Lâm căn
bản không nhìn thấy mình, không có tầm nhìn thì không cách nào thi
pháp được.
-Chiến Thần hạ phàm!
Ranh giới sống chết như ngàn cân treo sợi tóc, Thạch Trung Ngọc'
nổi giận gầm lên một tiếng, một đoàn kim quang từ trên trời giáng
xuống, bao bọc quanh người hắn.
Chiến Thần hạ phàm, trong vòng một phút sau khi sử dụng chiếu
thức, toàn bộ thuộc tính gia tăng một phần ba, đồng thời miễn dịch
hầu hết các pháp thuật tổn thương. Trong tình huống này cũng chỉ có
pháp thuật này có thể làm cho Thạch Trung Ngọc sống sót được trong
ngọn lửa này mà thôi.
Quả nhiên, hào quang kim sắc chiếu rọi lên Thạch Trung Ngọc như
một Chiến Thần chân chính vậy, đồng thời cảm giác nóng rực cũng
lập tức biến mất, cả người giống như được bao trùm bởi một tầng
cách nhiệt. Đoàn hỏa diễm lục sắc kia đã không thể tạo thành bất cứ
thương tổn gì đối với Thạch Trung Ngọc nữa.
Thạch Trung Ngọc gia tốc, vọt về phía Tam Vỹ Hồ. Thời gian hồi
sinh của Tam Vỹ Hồ khoảng 20 giây, trong vòng một phút nhất định
phải đánh chết nó liên tiếp hai lần, nếu không thì lần hồi sinh
tiếp theo của nó, không có ma miễn thì rất khó có thể thắng được
nó.
Các cô gái nhìn thấy Thạch Trung Ngọc bị ba đoàn hỏa diễm cực
lớn bao vây lại, lập tức đều lo lắng. Những đoàn hỏa diễm này quá
cuồng bạo, cho dù bọn họ đứng cách hơn 10m đều cảm thấy sức nóng
của đoàn hỏa diễm lan ra, vậy Thạch Trung Ngọc bị vây ở giữa tuyệt
đối là lành ít dữ nhiều. Hướng Lâm ở bên cạnh cũng vô cùng lo
lắng, không có tầm nhìn nên cô không nhìn thấy Thạch Trung Ngọc,
căn bản là không thể sử dụng kỹ năng trị liệu. Mà kỹ năng trị liệu
trên phạm vi lớn thì cô vẫn chưa học được, một người Mục Sư mục cư
như cô trong tình huống này hoàn toàn vô dụng.
Thế nhưng mà ngay một giây sau, một bóng người được kim quang
bao bọc từ trong ngọn lửa vọt ra, như một Chiến Thần uy phong lẫm
liệt. Lưỡi đao chiến thần tỏng tay lóe ra kim sắc quang diễm, hung
hăng vọt về phía Tam Vỹ Hồ.
-Lần đầu tiên ta cảm thấy đại thúc lại đẹp trai như vậy đấy!
Hai mắt Dương Tử tỏa sáng lấp lánh, nói với ánh mắt ‘háo
sắc’.
-Em nha
Cơ Như Nguyệt dùng ngón tay điểm điểm vào cái đầu nhỏ nhắn của
Dương Tử.
-Chị Như Nguyệt, chúng ta không đi hỗ trợ sao?"
Hướng Lam vẫn còn lo lắng nhìn Thạch Trung Ngọc .
-Không có chuyện gì đâu, chị tin tưởng hắn. Bây giờ chúng ta chỉ
cần hỗ trợ cho hắn là được rồi, không cần phải động thủ.
Cơ Như Nguyệt cười nói
-Lão gia tử đã nói rồi, bây giờ chính là thời điểm để hắn trưởng
thành, địch nhân càng cường đại hắn lại càng phải tự mình giải
quyết. Như vậy mới có thể bồi dưỡng được nhuệ khí của hắn.
-Cái gì cơ? Em nghe chẳng hiểu gì.
Hướng Lâm lắc lắc đầu
-Nhưng mà em rất thích bộ dạng bây giờ của Thạch Đầu, hì hì,
thật là ngầu mà. Boss tử kim cấp 59 cơ đấy!
-Chúng ta cứ chờ xem đã
Cơ Như Nguyệt gật gật đầu
-Nếu như hắn thật sự không đối phó được thì chúng ta sẽ giúp.
Hướng Lâm, em chỉ cần hỗ trợ trị liệu và thêm giáp là được rồi.
-OK, ok
Hướng Lâm khẽ gật đầu, quăng chiêu trị liệu lên người Thạch
Trung Ngọc.
Tam Vỹ Hồ nhìn thấy Thạch Trung Ngọc vọt ra, lập tức bị giật
mình
-Ngươi cái tên này, vậy mà còn chưa có chết!
-Ngươi còn chưa chết, ta làm sao có thể chết được!
Thạch Trung Ngọc hừ lạnh một tiếng, lưỡi đao chiến thần nhanh
chóng bổ xuống đầu Tam Vỹ Hồ.
-Đồ khốn kiếp!
Tam Vỹ Hồ há miệng phun ra một đoàn hỏa diễm, vừa nãy nó dùng
một chiêu này đã bức lui được Thạch Trung Ngọc, bây giờ nó vẫn muốn
tiếp tục dùng lại chiêu cũ. Nhưng là lần này, Tam Vỹ Hồ đã tính
toán sai rồi. Thạch Trung Ngọc đang ở trong trạng thái ma miễn,
thì làm sao còn phải sợ đoàn hỏa diễm lục sắc này nữa cơ chứ.
Hỏa diễm phun lên người Thạch Trung Ngọc, thật giống như gió nhẹ
quét qua tảng đá lớn vậy, căn bản không có bất cứ tác dụng gì.
Thạch Trung Ngọc một đao chém xuống làm cho đầu của Tam Vỹ Hồ một
lần nữa bị chém đứt đôi.
Lại là một đoàn máu tươi bắn ra, phun lên đầy người Thạch Trung
Ngọc. Nhưng dưới sự bảo vệ của kim quang, máu của Tam Vỹ Hồ giống
như phun lên một quả cầu thủy tinh bóng loáng vậy, chậm rãi chảy
xuống.
Thạch Trung Ngọc nắm thật chặt lưỡi đao chiến thần, đứng bên
cạnh xác của Tam Vỹ Hồ, chờ nó hồi sinh lại sẽ ngay lập tức chém
thêm một đao nữa.
Một cái đuôi cuối cùng của Tam Vỹ Hồ chậm rãi biến mất. Đồng
thời cô thể của nó cũng chầm chậm biến to hơn một chút, nếu như lúc
nãy nó lớn bằng tầm một chiếc xe 24 chỗ, thì bây giờ nó lớn như một
chiếc xe buýt 54 chỗ ngồi vậy. Phần đầu ban nãy bị hắn chém đứt đôi
chậm rãi khép lại, miệng vết thương thật dài cũng chầm chậm biến
mất, một lần nữa biến thành dáng vẻ nguyên vẹn xinh đẹp.
Hai mắt của Tam Vỹ Hồ mở ra một lần nữa, nó lạnh lùng nhìn Thạch
Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc lại không chút do dự vung đao chém
xuống. Tam Vỹ Hồ boss hệ pháp sư, đối với cận chiến cơ hồ không có
năng lực gì, hơn nữa Thạch Trung Ngọc bây giờ còn có hơn hai mươi
giây trạng thái ma miễn, pháp thuật của Tam Vỹ Hồ cũng không thể
tạo thành bất luận cái gì ảnh hưởng đối với Thạch Trung Ngọc, lần
chiến đấu này, Thạch Trung Ngọc thắng chắc rồi.
Nhưng mà, Tam Vỹ Hồ sao có thể để cho Thạch Trung Ngọc dễ dàng
được như ý, bây giờ nó đã là boss tử kim cấp 61 rồi.
Chân trái của Tam Vỹ Hồ đập mạnh xuống mặt đất. Một đoàn hỏa
diễm lục sắc cực lớn trực tiếp nổ tung từ trong mặt đất, cùng lúc
đó còn kèm theo áp lực mạnh mẽ.
Gió mạnh thư thể gió bão giật cấp mười hai vậy, Thạch Trung Ngọc
lập tức không thể đứng thẳng nổi, trực tiếp bị dòng áp lực này đánh
bay ra ngoài. Mặc dù là miễn dịch với công kích ma pháp, nhưng mà
dòng áp lực lại lại không được tính là công kích ma pháp, cũng
không tạo thành tổn thương đối vơi người, cho nên khả năng miễn
dịch của Thạch Trung Ngọc hoàn toàn không có hiệu quả trước dòng áp
lực này.
-Đáng chết!
Dòng áp lực mạnh mẽ này đánh Thạch Trung Ngọc bay ra xa mười mấy
mét, Thạch Trung Ngọc không khỏi mắng to một tiếng.
Chân trái của Tam Vỹ Hồ vẫn hung hăng nện xuống mặt đất điên
cuồng, từng đoàn từng đoàn hỏa diễm xen dòng áp lực liên tục nổ
tung xung quanh người Thạch Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc cứ giống
như một quả bóng vậy, bị dòng áp lực đánh bay qua bay lại.