Đáng chết! Thạch Trung Ngọc trong lòng mắng to, nhưng ở bên
trong dòng khí áp này, hắn căn bản không có cách nào để ổn định
thân thể lại. Dòng khí này chẳng những có lực đẩy mạnh, lại còn tạo
ra tổn thương cho người bị nó quật trúng nữa, mặc dù không có gây
ra tổn thương lớn như hỏa diễm, nhưng mà cũng chỉ vài giây trôi qua
mà lượng máu của Thạch Trung Ngọc đã giảm xuống hơn phân nửa. Nhưng
mà có Hướng Lâm tăng máu, nên Thạch Trung Ngọc cũng không chết
được.
Bây giờ năng lượng của Hướng Lâm rất đầy đủ, chỉ cần thi triển
kĩ năng là có thể ngay lập tức buff được một phần ba cây máu cho
Thạch Trung Ngọc, đúng là một Mục Sư siêu cấp, nếu để cho người
khác biết được, chỉ sợ Hướng Lâm sẽ bị người khác đoạt mất.
Nhưng nếu cứ dây dưa tiếp tục như vậy mãi, đợi đến lúc thời gian
ma miễn của Thạch Trung Ngọc hết cũng chính là lúc phải chết không
thể nghi ngờ được.
Cứ bị thổi bay đi bay lại như vậy mãi, trong đầu của Thạch Trung
Ngọc vẫn đang suy nghĩ xem có cách nào để đột phá đi ra ngoài hay
không, nhưng mà dường như là không có cách nào cả.
Thời gian ma miễn cũng chỉ còn lại mười giây nữa mà thôi!
Dường như Tam Vỹ Hồ cũng biết được kim quan trên người của Thạch
Trung Ngọc có thể ngăn cản hỏa diễm, nên móng vuốt càng đập mạnh
xuống đất hơn nữa.
-Như Nguyệt! Cho anh một cái trọng lực thuật!"
Thạch Trung Ngọc đột nhiên quay sang lớn tiếng nói với Cơ Như
Nguyệt.
Cơ Như Nguyệt sững sờ, trọng lực thuật là một kỹ năng khống chế
của Pháp Sư, có thể làm cho mục tiêu bị gia tăng gấp hai đến gấp
năm lần trọng lực, do đó làm chậm tốc độ của mục tiêu, thậm chí là
trực tiếp làm cho mục tiêu bị nằm gục xuống không di chuyển được.
Mặc dù bỏ thêm trọng lực thuật, sẽ làm cho Thạch Trung Ngọc không
bị dòng áp lực kia thổi bay nữa, nhưng chỉ sợ Thạch Trung Ngọc cũng
sẽ không thể nhúc nhích được. Mặc dù trong lòng thì nghĩ như vậy,
nhưng mà Cơ Như Nguyệt vẫn không chút do dự huy động pháp trượng,
một quả cầu màu đen nhanh chóng bắn về phía Thạch Trung Ngọc.
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc ở giữa dòng khí cho nên quả cầu màu
đen kia căn bản không đến được chỗ của Thạch Trung Ngọc.
Đáng chết! Thạch Trung Ngọc thầm mắng một tiếng.
Cơ Như Nguyệt nhanh chóng vận dụng thủ thế thi pháp, pháp thuật
vừa nãy là cô dùng pháp thuật được niêm phong sẵn trong pháp trượng
xuất ra.
Khoảng ba giây, lại một quả cầu màu đen nữa được bắn ra. Thạch
Trung Ngọc cố gắng khống chế thân thể trên không trung, nhưng mà
quả cầu này vẫn không chạm vào được Thạch Trung Ngọc bay ra ngoài
cách hắn một khoảng 3,4 mét.
-Nhân loại, chớ có si tâm vọng tưởng nữa!
Tam Vỹ Hồ nhìn sang phía các cô gái, cười lạnh nói. Bây giờ mối
uy hiếp lớn nhất đối với nó chỉ có một mình Thạch Trung Ngọc, chờ
nó giải quyết Thạch Trung Ngọc xong, lại đi xử lý đám nữ nhân này
.
-Khốn kiếp!
Thạch Trung Ngọc tức giận mắng một tiếng.
Cơ Như Nguyệt không có cách nào khác, chỉ có thể thủ thế thi
pháp một lần nữa.
Hướng Lâm xoay người lại đối diện với Tam Vỹ Hồ, vung vẩy pháp
trượng trong tay, trong miệng cũng bắt đầu niệm chú.
Lúc quả cầu màu đen của Cơ Như Nguyệt bắn về phía Thạch Trung
Ngọc. Hướng Lâm cũng quát nhẹ một tiếng, pháp trượng chỉ về phía
Tam Vỹ Hồ rồi hô
-Trầm mặc chi quang.
Trầm mặc chi quang, lập tức bắn ra một đạo quang mang, người bị
bắn trúng trong vòng 1 giây sẽ không thể bắn ra pháp thuật
được.
Kỹ năng này là kỹ năng để đánh gãy pháp thuật rất mạnh mẽ, nhưng
trong tình huống bình thường, đều rất rườm rà lôi thôi mất thời
gian. Bởi vì những con boss pháp sư trên cơ bản đều là thuấn phát,
nên trong lúc chiến đấu cũng không có bao nhiêu thời gian để cho
ngươi có thể đứng đó niệm chú mất ít nhất là hai giây.
Nhưng mà lúc này Hướng Lâm dùng nó lại vừa vặn đúng lúc. Lúc Cơ
Như Nguyệt bắn trọng lực thuật ra, trầm mặc chi quang cũng đúng lúc
trúng mục tiêu là Tam Vỹ Hồ.
Tam Vỹ Hồ lập tức bị câm lặng, bàn chân trái cũng không vỗ xuống
đất được nữa.
Thạch Trung Ngọc nắm chặt thời cơ, đụng được vào quả cầu do Cơ
Như Nguyệt bắn tới.
Thân thể trầm xuống, chỉ cảm dường như cơ thân thể nặng hơn gấp
mấy lần vậy, hô hấp đều trở nên khó khăn hơn.
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc đã bị Đại Địa Chi Hùng chà đạp lâu như
vậy rồi, nên có thể thừa nhận được sức nặng gấp 10 lần trọng lực,
đây cùng lắm chỉ là gấp ba lần trọng lực thì đối với hắn vẫn là
không ảnh hưởng nhiều lắm.
Kỹ năng ma miễn của Chiến Thần hạ phàm không thể miễn dịch với
kĩ năng của đồng đội tung ra, cho nên Thạch Trung Ngọc mới chịu ảnh
hưởng của trọng lực thuật, nếu như là kỹ năng này là do đối thủ
tung ra, vậy trọng lực thuật này tuyệt đối không có tác dụng nào
lên người hắn. Nếu không thì Thạch Trung Ngọc chỉ cần vừa mở trạng
thái ma miễn, thì kỹ năng trị liệu của Hướng Lâm cũng không thể có
tác dụng được rồi.
Tam Vỹ Hồ chỉ bị câm lặng trong vòng một giây đồng hồ, rất nhanh
đã khôi phục lại rồi. Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc đang vọt về phía
mình, Tam Vỹ Hồ hừ lạnh một tiếng, chân trái lại đánh xuống mặt đất
một lần nữa.
Nhưng mà, dòng áp lực lần này do hỏa diễm nổ tung cũng không gây
ra ảnh hưởng quá lớn đến Thạch Trung Ngọc nữa. Chỉ là thân thể hơi
lay động một chút rồi lại trực tiếp xông qua hỏa diễm tiếp
tục phóng tới phía Tam Vỹ Hồ.
Thời gian ma miễn còn lại ba giây, hắn cách Tam Vỹ Hồ khoảng
chừng 10m, với tốc độ này, tuyệt đối kịp.
Tam Vỹ Hồ trong lòng có chút luống cuống, chân trái liên tục
dùng sức nện xuống mặt đất, mỗi lần càng thêm dùng sức nện mạnh
hơn, mặt đất đã bị Tam Vỹ Hồ đánh ra một cái hố sâu chừng nửa mét
rồi. Tuy năng lực cận chiến không có nhiều, nhưng mà thân thể nó
lớn như vậy, còn có thực lực của boss cấp 61 cũng không phải là để
bày trang trí.
Mặc dù Thạch Trung Ngọc phải thừa nhận sức nặng gấp ba lần trọng
lực, nhưng là thân thể vẫn như một ảo ảnh vậy, thẳng tắp nhào về
phía Tam Vỹ Hồ.
-Nhân loại đáng ghét!
Tam Vỹ Hồ nổi giận gầm lên một tiếng, không đập chân xuống đất
nữa, trực tiếp phun ra một đoàn hỏa diễm từ trong miệng. Nhưng mà
ngọn lửa này căn bản không có nhiều ảnh hưởng đối với Thạch Trung
Ngọc, Thạch Trung Ngọc giống như một con cự long đang ngược dòng
vượt thác vật, vọt nhanh trong đoàn hỏa diễm để lại một vệt bóng
kéo dài.
Chân phải dùng sức giẫm mạnh, cả người nhảy dựng lê như là Cuồng
Long thăng thiên, tay nắm chặt lưỡi đao chiến thần, một đao hung
hăng bổ xuống đầu của Tam Vỹ Hồ.
Trên người kim quang lấp lánh, thật giống như một Chiến Thần,
cảnh tượng này nếu được chụp ảnh lại, tuyệt đối sẽ làm cho ngàn vạn
cô gái đổ rầm rầm. Nhưng mà khán giả bây giờ lại chỉ có năm cô gái
mà thôi, nhưng mà nhìn ánh mắt của cả năm cô gái, đã biết chắc chắn
đều bị tư thế đẹp trai ngời ngời này của Thạch Trung Ngọc làm cho
mê đắm rồi.
Lưỡi đao của hắn không tốn chút sức lực nào đã chém đầu Tam Vỹ
Hồ ra thành hai nửa.
Tam Vỹ Hồ lại nặng nề ngã xuống đất một lần nữa, nhưng mà lần
này nó cũng không còn cơ hội đứng lên một lần nào nữa.
Vô số trang bị kim tệ rơi ra đầy đất, dưới anh trăng lóe ra đủ
loại hào quang.
-Không phụ sự mong đợi của mọi người nha!
Thạch Trung Ngọc thờ phào một cái, sau đó vẻ mặt nhẹ nhõm cười
đắc ý nói với mấy cô gái.
-Ừ cứ ở đó mà tự sướng đi!
Cơ Như Nguyệt liếc hắn một cái.
-Đại thúc đẹp trai chết đi được!
Dương Tử nhưng lại cười hì hì nhào vào lòng Thạch Trung Ngọc,
thời buổi này thì tiểu nữ sinh cũng đều thích anh hùng cả.
Thạch Trung Ngọc ôm Dương Tử, sau đó cười xấu xa nhìn về phía
các cô gái rồi nói
-Các vị ‘vợ’ đại nhân, thế nào, có phải nên tặng một nụ
hôn khen thưởng không nào!
Nói xong, liền chu môi tiến lại gần Cơ Như Nguyệt.
Cơ Như Nguyệt lườm hắn một cái, muốn nghiêng đầu sang chỗ khác
để tránh.
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc làm sao có thể để cho cô chạy thoát
được cơ chứ, một tay giữ lấy sau đầu Cơ Như Nguyệt, sau đó nhắm
ngay đôi môi xinh đẹp ngọt ngào của cô hôn xuống.
Trong các bộ phim hành động của Hollywood, sau khi các anh hùng
chiến thắng hết thảy khó khăn, đều cùng với nhân vật nữ chính trao
nhau một nụ hôn ngọt ngào mà, đây dường như đã thành quy luật bất
thành văn của mấy bộ phim bom tấn rồi. Nhưng là cũng không có ai
không thích như vậy.
Một chút ngọt ngào sau khi chiến đấu khó khăn vất vả, chính là
điều dễ làm cho con người cảm thấy hạnh phúc nhất. Nhưng mà nữ
chính của Thạch Trung Ngọc lại có tận mấy người lận. Cứ hôn hết
người nọ tới người kia, Thạch Trung Ngọc đều cảm thấy có chút
không thở nổi rồi, mà cũng đâu phải chỉ có hôn không đâu, ‘đôi bàn
tay ngọc ngà’ của ai đó còn không ngừng ‘tìm hiểu khám phá’ khắp
nơi, làm cho cô nào cũng lườm hắn một cái.