Những đồ rớt ra do giết tam vĩ hồ quả thật rất phong phú, dù sao
thì nếu tính theo bình thường, thì giết tam vĩ hồ này chẳng khác gì
là giết bốn boss khác nhau, cấp 55, cấp 57, cấp 59 và cấp 61. Đặc
biệt là cấp 61, cũng coi như là cấp cao nhất của cái trò chơi này
rồi.
Tổng cộng có hơn một vạn kim tệ, sáu người mà nhặt kim tệ thôi
mà cũng đã mỏi hết cả tay rồi, cuối cùng những kim tệ bị rớt trong
bụi cỏ đều lười quá không thèm nhặt luôn, dù sao cũng nhiều tiền
rồi nên không lãng phí thời gian nữa.
Cấp 55 rớt 5 trang bị bạch ngân, 2 trang bị hoàng kim, một trang
bị ám kim.
Cấp 57 rớt 5 trang bị bạch ngân, 1 hoàng kim.
Cấp 59 rớt 7 trang bị bạch ngân, 3 hoàng kim, 2 ám kim.
Cấp 61 rớt 5 trang bị bạch ngân, 3 hoàng kim, 1 ám kim và 1 tiên
khí.
Còn có 4 quyển [sách kỹ năng], một ít đồ thượng vàng hạ cám linh
tinh. Điểm kinh nghiệm là một mình Thạch Trung Ngọc hưởng, làm hắn
trực tiếp vọt tới cấp 48 chỉ cần thêm 55% là đạt cấp 49.
Có thể nói là thu hoạch quá đáng giá với sự nỗ lực lần này
rồi.
Trong bị hoàng kim thì các cô gái đều có rất nhiều rồi nên cũng
không quan tâm cho lắm.
Trang bị ám kim có một chiếc pháp bào Liệt Diễm Tinh Hỏa hệ hỏa,
cho Cơ Như Nguyệt. Gia tăng kháng phép, trị số trí lực, còn kèm
theo một cái kỹ năng kháng cự Hỏa Hoàn.
Một cái găng tay Mục Sư cho Hướng Lâm. Một cái dao găm đạo tặc,
nhưng mà cũng khá giống với đồ mà Tuyết Sương Yên đang dùng nên hắn
liền giữ lại. Còn có một cái khiên dùng cho kỵ sĩ cũng giữ lại.
Về phần tiên khí, là một cái vòng tay Liệt Hỏa Chi Phẫn, đương
nhiên cũng là cho Cơ Như Nguyệt dùng. Làm Cơ Như Nguyệt lập tức vui
mừng hớn hở, đây chính là trạng bị tiên khí thứ hai trong số bọn họ
sau Hướng Lâm rồi.
Còn [sách kỹ năng], tất cả đều là hệ pháp sư, làm cho Thạch
Trung Ngọc phiền muộn không thôi, biết sao được đây, ai bảo tam vĩ
hồ là boss hệ pháp sư cơ chứ.
Kháng Cự Hỏa Hoàn, Tiên Hồ Liệt Diễm, Liệt Diễm Bạo Chấn, Liệt
Diễm Chi Tức. Đều là những pháp thuật của tam vĩ hồ, nhưng mà Kháng
Cự Hỏa Hoàn, lại không thấy tam vĩ hồ dùng, nghe tên thì có vẻ, nếu
nó dùng chiêu này có khi Thạch Trung Ngọc cũng không thể giết nổi
con tam vĩ hồ này.
Có vẻ như lần này là Cơ Như Nguyệt được lợi nhiều nhất, làm cho
cô vui sướng không thôi. Thạch Trung Ngọc thầm suy nghĩ không biết
tối nay có nên đòi chút tiền lãi từ Cơ Như Nguyệt hay không
đây?
Giết tam vĩ hồ xong, mấy cô gái lại bàn bạc nhau xem có nên đi
cày phó bản nữa không. Với tình huống hiện tại, các cô gái muốn
đánh phó bản Dung Nham Động Huyệt cấp độ phó chắc là không vấn đề
gì.
Thạch Trung Ngọc cũng nhớ lại, mấy ngày nay đã không cùng với
các cô ấy đi cày cấp độ rồi, hơn nữa hoàn cảnh ở Dung Nham Động
Huyệt, có vẻ như, lại là một lần diễm phúc rồi. Sao lại không động
tâm được cơ chứ?
Sáu người cưỡi tọa kỵ chạy về phía Dung Nham Động Huyệt.
Vẫn là cái miệng núi lửa dung nham đang phun trào kia, từ xa
nhìn sang, lửa cháy hừng hực giống như là một cái hỏa diệm sơn vậy,
chiếu sáng trưng cả bầu trời đêm.
Đã quen đường nên rất nhanh chạy tới cửa động của Dung Nham Động
Huyệt, đã khuya như vậy rồi mà thủ vệ vẫn đứng y nguyên ở cửa ra
vào, giữ vững vị trí.
-Chào hộ vệ đại ca!
Thạch Trung Ngọc cười hì hì đi tới.
-Chào dũng sĩ, có chuyện gì không?
Thủ vệ hiển nhiên là không biết Thạch Trung Ngọc, dù sao mấy
ngày nay cũng rất nhiều người ra vào nơi này.
-Đã trễ thế như vậy mà vẫn còn phải đứng gác, không biết tiền
lương của các ngươi có cao không?
Thạch Trung Ngọc hỏi một câu mà hắn đã tò mò từ lâu rồi.
Thủ vệ rõ ràng hơi sững sờ một chút, sau đó liền méo mặt khổ sở
nói
-Tiền lương không cao! Haizzzz!
Trương Lạc này làm thành chủ không được nha, thủ vệ phải đứng
gác vất vả thế mà lại không phát tiền lương tử tế sao?
Thủ vệ lại tiếp tục nói
"Dạo gần đây, không biết từ đâu xuất hiện một đám sơn tặc, ba
lần bốn lượt giết chết người vận chuyển quân lương, đã ba tháng nay
chúng ta không có quân lương rồi!"
Ặc, được rồi, Trương Lạc đại ca, ta trách oan ngươi rồi.
Sau đó thủ vệ hai mắt sáng rực
-Không biết mấy vị dũng sĩ có thể giúp chúng ta đánh chết sơn
tặc mang quân lương về được hay không?"
Cứ như vậy liền giao nhiệm vụ sao? Thạch Trung Ngọc ngại ngùng
gãi gãi mũi mình, chẳng lẽ là mị lực của ta lớn đến thế sao?
Các cô gái cũng là bó tay rồi, nhân phẩm của Thạch Trung Ngọc
thật sự là quá tốt.
-Không biết đám sơn tặc này ở đâu?
Thạch Trung Ngọc vội hỏi.
-Ngay trên Lạc Nguyệt Nhai phía cuối của Tử Phong Bình
Nguyên.
Thủ vệ nghe Thạch Trung Ngọc có ý tiếp nhận nhiệm vụ, lập tức
vui vẻ nói.
Lạc Nguyệt Nhai? Chính là tòa núi lớn xa xa họ nhìn thấy lúc đi
tới Tử Phong Bình Nguyên sao?
-Được rồi, nếu đủ thời gian chúng ta nhất định sẽ đánh chết đám
sơn tặc kia, đoạt lại quân lương cho mọi người!
Thạch Trung Ngọc gật đầu đồng ý.
Thủ vệ vô cùng mừng rỡ
-Vậy cám ơn vị các vị dũng sĩ!
Thạch Trung Ngọc khẽ gật đầu, sau đó gọi các cô gái cùng nhau đi
vào trong động.
-Anh đúng là vận khí tốt mà!
Cơ Như Nguyệt có chút hâm mộ nói.
-Không biết bao nhiêu người chơi đến nói chuyện với tay thủ vệ
này cả buổi cũng không nhận được nhiệm vụ nào!
-Đó là do chúng ta phẩm tốt! Tự nhiên tâm huyết dâng trào lại
muốn hỏi chuyện tiền lương của họ như thế nào, kết quả lại thành
như vậy rồi!
Thạch Trung Ngọc cười nói
-Hay nói đúng ra là những người kia không thông minh bằng anh
chứ sao.
-Thôi anh tém tém lại dùm đi, những người chơi khác cũng bao gồm
cả mấy người bọn em trong đó nha!
Bàn tay nhỏ nhắn của Cơ Như Nguyệt đặt lên hông của Thạch Trung
Ngọc
-Ý của anh là, bọn em cũng không thông minh bằng anh sao?
-Không dám, không dám!
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng giơ tay đầu hàng.
-Vợ anh thông minh lại xinh đẹp thế này cơ mà!
-Hứ! Còn có em nữa!
Hướng Lam cũng đã đi tới, bàn tay nhỏ bé đặt lên bên eo còn lại
của Thạch Trung Ngọc.
Vì sao cái bộ khôi giáp này không phải là toàn thân cơ chứ?
Thạch Trung Ngọc đột nhiên lại nhớ tới vấn đề này, nếu che được
toàn thân thì thật là tốt. Mình sẽ được bình yên vô sự rồi.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng dẹp bỏ cái suy nghĩ mà tự mình cũng
cảm thấy sến súa đi, sau đó nịnh nọt cho các cô ấy đều cười vui
vẻ.
Rất nhanh bọn họ đã đi đến truyền tống trận. Đã muộn như vậy rồi
nên chắc cũng không có mấy người đến phó bản Dung Nham Động Huyệt
nữa, dù sao đoạn đường bọn họ đi cũng không thấy có ai tới cả.
Thạch Trung Ngọc vẫn muốn gặp được một đội ngũ não tàn như lần
trước để lại được hung hăng chà đạp một phen đấy.
Lựa chọn cấp độ là mức khó, thân ảnh của sáu người biến mất
trong truyền tống trận.
Bầu không khí nóng bức lập tức đập vào mặt, trong lòng Thạch
Trung Ngọc lập tức tràn đầy mong đợi. Ánh mắt mong chờ nhìn về phía
các cô gái, he he, đợi một lát nữa là có thể được ngắm cơ thể không
mặc đồ của các cô ấy rồii.
-À, quên mấy, cho anh cái này nè.
Cơ Như Nguyệt đột nhiên đưa cho Thạch Trung Ngọc một lọ dược
tề.
Thạch Trung Ngọc hơi bất ngờ, cầm lấy xem xét.
-Đây là dược tề mát lạnh, sau khi uống xong sẽ làm cho nhiệt độ
quanh người giảm xuống khoảng 20 độ, duy trì trong vòng 10
phút."
Mẹ kiếp chứ, đây là dược tề do tên táng tận thiên lương nào chế
tạo ra, thiếu đạo đức như vậy, không có lương tâm như vậy, quả thực
là nhân thần cộng phẫn mà! ! ! Giờ phút này Thạch Trung Ngọc hận
không thể đem cái cái người chế tạo ra loại dược tề này ra để hung
hăng chà đạp mười mấy lần, sau đó lại cho mười mấy con thổ khuyển
giã nát cái ‘cúc hoa’ của hắn ra.
Lại không ngờ được, Cơ Như Nguyệt cười đắc ý nói
-Hì hì, đây chính là dược tề em chế tạo ra đấy, như vậy lúc vào
phó bản Dung Nham Động Huyệt sẽ không sợ bị nóng nữa!
Được rồi, các vị đại thần, xin hãy quên hết đi những lời nguyền
rủa khi nãy, tôi chỉ là vô tình mà thôi.
Thạch Trung Ngọc vẻ mặt cực kỳ bi ai uống lọ dược tề vào.
-Làm gì mà mặt anh bí xị ra thế, có dược tề này còn không tốt
sao?
Cơ Như Nguyệt thấy thái độ của hắn là lạ nên mở miệng hỏi.
-Hì hì, đại thúc là đang muốn đứng xem chúng ta cởi trống trơn
đi đánh quái đây này!
Dương Tử che miệng cười, vạch trần suy nghĩ trong lòng của Thạch
Trung Ngọc.
-Tiểu nha đầu, em không nói lời nào, cũng không có ai nghĩ em
câm đâu.
Thạch Trung Ngọc ‘hung dữ’ nhìn Dương Tử nói.