Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 932: CHƯƠNG 931. DƯỢC TỄ BĂNG LẠNH

-Hu hu, đừng mà đại thúc!

Dương Tử bị Thạch Trung Ngọc ôm lên đặt nằm ngang trên tay. ***

cái tay to kia liền vỗ xuống cái mông nhỏ của Dương Tử.

-Ai kêu em vạch trần khuyết điểm của anh.

Trong miệng Thạch Trung Ngọc nói năng “hung tợn”, nhưng động tác

lại rất nhẹ nhàng, hơn nữa đây căn bản không phải vỗ mà là xoa. Mấy

cô gái khác không hề chú ý đến lời kêu cứu của Dương Tử, che miệng

cười to sôi nổi.

Dương Tử bị Thạch Trung Ngọc sờ cái mông nhỏ, bên dưới dần dần

cũng truyền đến cảm giác. ** ẩm ướt từ từ chảy ra, vốn dĩ là kêu la

đùa giỡn lại biến thành cuối đầu khẽ rên.

Thạch Trung Ngọc cũng hưng phấn xoa xoa, tiểu thạch đầu cương

cứng ngẩng cao. Một ngày mà không phóng thích tiểu thạch đầu thì đã

chịu không nổi rồi. Dù sao ở đây cũng có nhiều con gái, Thạch Trung

Ngọc dứt khoát xóa bỏ hết công dụng của nẹp ống chân gì gì đó để

tiểu thạch đầu toàn vẹn thả ra ngoài.

Cơ Như Nguyệt nhổ một cái, quay đầu đi, không nhìn hai người

họ.

Dương Tử bị Thạch Trung Ngọc nhào nặn thì càng thêm kích thích,

giơ cái tay nhỏ ra trực tiếp nắm lấy tiểu thạch đầu, chơi đùa lên

xuống.

Thạch Trung Ngọc liền cảm thấy sảng khoái hừ nhẹ một tiếng, sau

đó quay sang cười gian tà với các cô gái.

Hướng Lâm lập tức đỏ mặt xấu hổ đứng sang một bên, mặc dù trước

đây các cô đã chơi đùa với nhau, nhưng bắt đầu đột ngột như vậy

khiến Hướng Lâm có chút xấu hổ.

Hướng Lam và Tuyết Sương Yên cũng không khác gì, có điều suy cho

cùng lá gan vẫn to hơn Hướng Lâm một chút, cười hì hì nhìn hai

người họ. Mặc dù Cơ Như Nguyệt đưa lưng về phía hai người, nhưng

tai lại đang lắng nghe động tĩnh.

-Anh nói này, chúng ta chơi hết mình đi!

Thạch Trung Ngọc cười đễu nói.

-Đi chết đi!

Cơ Như Nguyên xoay người, liếc mắt khinh bỉ.

-Anh lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những thứ xấu xa.

-Đại thúc là lưu manh a.

Dương Tử vừa mới nói một câu, cái mông liền bị Thạch Trung Ngọc

véo mạnh, bắp thịt căng cứng kia lập tức đâm mạnh vào một bộ phận

nào đó, cảm giác sảng khoái khiến cho cô khẽ rên nũng nịu một

tiếng, nhất thời xấu hổ đỏ mặt. Mặc dù Dương Tử lớn gan, nhưng

trước mặt nhiều người thế này thật sự có hơi ngại, bàn tay đang nắm

tiểu thạch đầu hung hăng bóp một cái.

-Ối! Tiểu nha đầu, em muốn hại chết anh à!

Thạch Trung Ngọc lại hung hãn vỗ mạnh lên cái mông của Dương

Tử.

-Đau.

Dương Tử khẽ rên một tiếng, vẻ mặt đầy hờn tủi quay đầu

sang.

-Đại thúc là người xấu!

-Còn nói à, suýt chút là bóp hư nó rồi!

Thạch Trung Ngọc lại nhẹ nhàng xoa mấy cái lên mông của Dương

Tử.

-Đại thúc xấu xa.

Dương Tử chu cái miệng nhỏ nhắn lên, càu nhàu nói.

Dáng vẻ đáng yêu này lập tức khiến cho Thạch Trung Ngọc không

kiềm chế được, trực tiếp cuối đầu hôn vào đôi môi mềm mại đó. Thuần

thục đưa lưỡi vào miệng của Dương Tử khuấy đảo bên trong.

Dương Tử sao có thể chống đỡ được sự trêu chọc này, nhất thời bị

Thạch Trung Ngọc làm cho lửa dục tăng trào. Chủ động ôm lấy cổ của

Thạch Trung Ngọc hôn tới tấp.

Nhìn thấy tình hình này, Cơ Như Nguyệt biết chắc sẽ tiếp tục

chơi đùa không có hồi kết, liền vội vàng đi lên kéo hai người

ra.

-Được rồi, đi đánh boss trước, đợi lát nữa offline, tùy ý hai

người muốn làm gì cũng được.

Thạch Trung Ngọc ai oán nhìn Cơ Như Ngọc, phía dưới bứt rứt khó

chịu.

Cơ Như Ngọc hiểu ra suy nghĩ của Thạch Trung Ngọc, liền lấy từ

trong túi không gian ra một lọ dược tễ mát lạnh, sau đó chậm rãi đổ

lên tiểu thạch đầu.

-Xì!

Thật ra nhiệt độ của dược tễ mát lạnh này xấp xỉ không độ, đổ

xuống như thế Thạch Trung Ngọc chỉ cảm thấy một cổ khí lạnh từ trên

tiểu thạch đầu trong chốc lát đã lan rộng toàn thân. Giống như rơi

vào hầm băng vậy.

-Hì hì, như vậy là ổn rồi!

Cơ Như Nguyệt tinh nghịch lè lưỡi, lúc này tiểu thạch đầu bị

kích thích lập tức mềm nhũn ra.

Thạch Trung Ngọc chỉ biết cười khổ, làm gì có ai đối phó với

chồng như vậy chứ.

-Sau này, ở trong game không cho phép như thế nữa!

Cơ Như Nguyệt khẽ cười nói.

-Sao anh thấy mình ngày càng có khuynh hướng viêm khí quản

rồi?

Thạch Trung Ngọc sờ mũi cười khổ.

-Hừ hừ, nếu không quản anh, cái thứ phía dưới kia loạn lên, quỷ

mới biết anh lại đụng đến cô gái nào!

Cơ Như Nguyệt liếc mắt nhìn Thạch Trung Ngọc khinh bỉ.

-Em cũng không muốn có thêm nhiều chị gái hay em gái nữa.

Thạch Trung Ngọc thở dài, nghĩ về cuộc sống bi kịch sau này.

Thạch Trung Ngọc đeo trang bị xong, bất đắc dĩ đi lên phía

trước, chuẩn bị dẫn quái.

Các cô gái mặt đầy xấu xa đi phía sau.

-Chị Như Nguyệt, chúng ta làm vậy có phải quá ác rồi không?

Hướng Lam nhỏ tiếng hỏi.

-Hết cách rồi, em cũng không nghĩ đến chuyện anh ấy lại đưa đến

cho chúng ta thêm mấy chị em nữa chứ?

Cơ Như Nguyệt thấp giọng nói,

-Nếu không tìm một người quản anh ấy, vậy sau này chúng ta sẽ

không chỉ có mười mấy chị em thôi đâu.

-Dạ, em không muốn trái tim của đại thúc sau này phải chia thành

nhiều phần đâu.

Dương Tử ở bên cạnh nói.

-Nhưng mà chị Như Nguyệt nè, một chiêu vừa nãy của chị,

cũng…

-Hi hi.

Cơ Như Ngọc nghĩ đến dáng vẻ của Thạch Trung Ngọc vừa nãy, không

nhịn được mà cười thành tiếng.

-Vốn dĩ chị nghĩ rằng thứ chị cầm là dược tễ mát lạnh, nhưng

không ngờ lại lấy nhầm dược tễ băng lạnh.

Mấy người khác vừa nghe liền không nhịn được. Nhiệt độ của dược

tễ mát lạnh cũng khá giống với nước lạnh bình thường, nhưng dược tễ

băng lạnh là không độ, cảm giác đó…

Thạch Trung Ngọc đã nghe hết toàn bộ lời của các cô gái nói, vẫn

tiếp tục nở nụ cười khổ, tai bay vạ gió, tai bay vạ gió a.

Cấp khó và cấp thường của phó bản Dung Nham Động Huyệt cũng

không khác biệt bao nhiêu, mặc dù nói boss có lượng máu dầy, nhưng

đối với Thạch Trung Ngọc mà nói thì càng đơn giản.

Trận chiến hiện tại đã được chân thực hóa, trực tiếp chém một

đao vào đầu boss, không quan tâm máu dầy cỡ nào nó cũng buộc phải

chết. Có điều, hệ thống vì để cân bằng lại điểm này, đã nâng độ

linh hoạt và lực công kích của boss lên không ít, đối với người

chơi bình thường thì đó là một trở ngại lớn, nhưng với Thạch Trung

Ngọc lại không chút áp lực.

Tốc độ của những Tiểu Quỷ Liệt Diệm, Mắc Ma, Hỏa Tố kia sao có

thể so với Tử Dực Phi Hồ. Tử Dực Phi Hồ chủ yếu có tốc độ công kích

nhanh và cao.

Những con Tử Dực Phi Hồ cũng không chạm tới được Thạch Trung

Ngọc thì đừng nói đến mấy thứ chậm chạp này.

Có điều, Tiểu Quỷ Liệt Diệm là sinh vật hình người nhưng Mắc Ma

và Hỏa Tố kia thì là nguyên tố boss. Trên người không hiện rõ nhược

điểm, chỉ có thể tiêu thụ hết các yếu tố trên cơ thể chúng từng

chút một mới có thể giết chết chúng.

Nếu như nói nhược điểm của Tiểu Quỷ Liệt Diệm là đầu và tim, vậy

nhược điểm của các nguyên tố boss này chính là tâm hạch. Dù sao

Thạch Trung Ngọc cũng tạm thời gọi như thế, nói chung cơ sở tạo nên

toàn bộ đều nằm giữa cơ thể những con boss này.

Xuyên một đao vào đám Hỏa Diệm và Mắc Ma trực tiếp đâm thủng tâm

hạch trong cơ thể, cơ thể của những nguyên tố boss này sẽ dần dần

tan vỡ, nhanh chóng chém ra vô số nhát đao, nhưng tâm hạch đó khá

nhỏ, đòi hỏi độ khó để đâm trúng sẽ tương đối cao. Thạch Trung Ngọc

cũng bị mấy thứ này đánh trúng mười mấy lần mới tìm được mấu

chốt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!