Rất mau sau hắn đã đến địa bàn thuộc tên sứ giả dung nham
Salos.
- Hey, Salos, lâu rồi không gặp!
Thạch Trung Ngọc tùy tiện đi về phía Salos.
Salos thì phẫn nộ rít gào một tiếng, bày tỏ sự vui mừng của bản
thân. Sau đó hắn ta nhiệt tình dang rộng vòng tay muốn ôm Thạch
Trung Ngọc một cái.
- Con mịa nó! Trên người của ngươi toàn là lửa, còn lâu ta mới
đám ôm!
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nhảy sang chỗ khác, Chiến Thần Chi
Nhận nhắm vào chỗ chính giữa Salos đâm tới. Salos chính là tên của
người dung nham to lớn này, nhưng trên người hắn ta có mấy cái áo
giáp bằng đá gì đó, có vẻ rất dũng mãnh.
Thạch Trung Ngọc quen tay quen việc đâm ra một đao, thế nhưng
hắn không đụng tới bất cứ vật cản nào, trực tiếp xuyên qua thân thể
dung nham của Salos.
- A, xin lỗi, ta lỡ tay!
Thạch Trung Ngọc cười hắc hắc, nhanh tay rút Chiến Thần Chi Nhận
ra. Salos sao có thể khách sáo với Thạch Trung Ngọc, nắm đấm thật
lớn vung cao, đập xuống người Thạch Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc
vừa mới rút Chiến Thần Chi Nhận ra khỏi thân thể Salos, hắn vặn vẹo
thân mình muốn né tránh. Nhưng mà nắm đấm của tên này quá lớn, trực
tiếp đụng trúng phần lưng Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc lập tức cảm giác được phía sau lưng truyền đến
một trận nóng rát, nắm đấm của tên kia đều mang theo nhiệt độ cao.
Nhưng mà, hình như nhiệt độ trong thân thể tên dung nham này hình
như không cao lắm thì phải? Thạch Trung Ngọc nghi hoặc, một chút
cũng không do dự rút đao đâm lần nữa.
Một đao đâm xuống, thế nhưng vẫn là một mảnh trống rỗng.
Salos nắm lấy cơ hội, lại nện xuống một quyền nữa.
Mịa, vận may không kém thế chứ. Lần này Thạch Trung Ngọc bị
Salos nện vào giữa ngực, bị đánh tới lui về sau vài bước, ngực
truyền đến từng hồi đau nhức.
Salos nở nụ cười quái dị, tay phải duỗi vào bên trong nham thạch
nóng chảy, sau đó hắn ta nắm một đoàn dung nham thạch chọi tới.
Thạch Trung Ngọc không dám đỡ. Trước kia không có phương thức chiến
đấu, hắn hoàn toàn dám dùng số liệu thuộc tính của mình để đánh
bừa, nhưng hiện tại hắn chẳng khác nào dùng thân thể người bình
thường, đánh bừa với dung nham? Ăn no rửng mỡ?
*Ăn no rửng mỡ: dư thừa năng lượng nhưng không biết làm gì.
Thạch Trung Ngọc nghiêng người né tránh đoàn nham thạch cực lớn
kia, quay đầu nhìn về phía đám nữ nhân hô to:
- Sao các ngươi còn ngồi đó coi kịch nữa! Mau tới hỗ trợ đi
chứ!
- Hì hì, chú à, chúng ta chỉ muốn nhìn ngươi một lần nữa bày ra
bộ dạng anh tuấn dũng mãnh lúc giết chết Tam Vĩ Hồ thôi mà.
Dương Tử trực tiếp trả lời.
- Đệt, xem ra ta lại phải chiến đấu một mình rồi!
Thạch Trung Ngọc cười khổ một chút. Né tránh nham thạch Salos
chọi tới.
- Tâm hạch của cái tên này rốt cuộc nằm ở đâu?
Hai lần đâm vừa rồi của hắn đều đâm trúng trung tâm Salos, nhưng
mà đến một chút phản ứng hắn ta cũng không có. Hơn nữa lúc mình đâm
trúng tên kìa thì hắn ta cũng không tỏ vẻ gì, vậy thì tâm hạch
tuyệt đối không nằm ở nơi đó.
Thạch Trung Ngọc nắm Chiến Thần Chi Nhận tiếp bay qua, lần này
hắn bắt đầu thử từng chỗ trên người Salos. Ngực, vai trái, vai
phải, ngực trái, ngực phải. Đầu, hạ thân. Liên tục đâm mấy nơi, vẻ
mặt Salos vẫn như cũ. Các nơi còn dư lại chỉ có hai tay hai chân,
không lẽ cái tên này giấu tâm hạch trong bốn nơi đó?
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nhớ tới mỗi lần Salos chọi dung nham,
đều dùng tay phải. Vậy tâm hạch liệu có nằm bên trong tay phải hay
không?
Vào lúc này Salos đúng lúc đánh tới một quyền, nhưng nắm đấm hắn
ta dùng đánh ra, lại là dùng tay trái chứ không dùng tay phải nữa.
Trong lòng Thạch Trung Ngọc lập tức sáng ngời, Chiến Thần Chi Nhận
chém về phía tay phải của hắn ta.
Salos giống như biết Thạch Trung Ngọc muốn làm gì, khẩn trương
giấu tay phải ra phía sau, tay trái thì không ngừng vung quyền,
muốn đập Thạch Trung Ngọc tới nở hoa luôn. Thạch Trung Ngọc nhìn
tình huống này, làm sao có thể lui bước. Hắn vòng qua thân thể
Salos, công kích tay phải của hắn ta. Nhưng thân thể Salos lực
lưỡng to con hơn nhiều so với Thạch Trung Ngọc, hắn ta cao chừng ba
mét, thân thể to giống cái ván cửa. Tuy rằng người ta thường nói
thân hình to con thì độ linh hoạt không tốt, nhưng có cái ván cửa
lớn như thế chống đỡ Thạch Trung Ngọc cũng bất đắc dĩ.
Không sai, Thạch Trung Ngọc muốn vòng ra phía sau Salos, nhưng
hắn ta lại chỉ cần nhẹ nhàng xoay người một cái, làm Thạch Trung
Ngọc công kích tay phải của hắn cả.
Cuối cùng Thạch Trung Ngọc dứt khoát dùng một đao chém đứt cánh
tay phải Salos. Nếu không chém được bằng tay của ngươi, vậy thì ta
chém nguyên cánh tay của ngươi luôn. Tâm hạch không dính liền với
thân thể, đoán chừng ngươi cũng không xong đi.
Chỉ số thông minh Salos rõ ràng không nhiều, căn bản không phòng
bị một đao này của Thạch Trung Ngọc, ngược lại hắn ta vẫn tham công
tiếp tục dùng nắm tay trái đập về phía Thạch Trung Ngọc.
Tuy dung nham chuyển động, dù bị chém thì rất mau sẽ khép lại.
Nhưng dung nham trước sau vẫn không phải nước, chúng có độ sền sệt
nhất định. Bề mặt Chiến Thần Chi Nhận không to bằng cánh tay của
Salos, nhưng Thạch Trung Ngọc dùng kỹ xảo, sau khi Chiến Thần Chi
Nhận chém trúng cánh tay phải, hắn liền xoay thân mình.
Làm những cái dung nham trong khoảng thời gian ngắn không có
cách nào liên kết lại. Vì thế toàn bộ cánh tay phải của Salos liền
như thế bị một đao Thạch Trung Ngọc chém rớt.
Salos lập tức thảm thiết gào rống một tiếng, tay trái duỗi xuống
chỗ cánh tay phải bị chặt dứt, muốn cầm nó lên. Nhưng Thạch Trung
Ngọc sao có thể để hắn ta như mong mong muốn, hắn trực tiếp một
dùng chân đá cánh tay phải kia ra xa. Trong thân thể Salos đã không
còn tâm hạch, dung nham tao thành thân thể hắn ta không thể tiếp
tục cố định nữa. Dung nham trên thân thể Salos không có tâm hạch cố
định, chậm rãi chảy xuống.
Thân thể Salos đột ngột biến thành một bãi dung nham vươn vãi
khắp nơi, những chiếc áo giáp bằng đá thì trực tiếp nện trên mặt
đất.
- Nhóc con chỉ có như thế, còn dám đấu với ta!
Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng cười cười, nhìn Salos tuôn ra vài món
đồ vật, hắn trực tiếp nhặt lên.
Trong đám đồ vật chỉ có vài món bạch ngân và một món hoàng kim
mà thôi, Thạch Trung Ngọc cũng chướng mắt, đám nữ nhân thì không
cần phải nói tới rồi. Thạch Trung Ngọc lười thu mấy thứ này về
tránh chiếm không gian, nên trên mặt đất.
Quá xa xỉ, nếu người chơi khác biết Thạch Trung Ngọc như vậy,
khẳng định mắng to đồ phá của! Hiện tại trang bị người chơi, bạch
ngân xem như là trang bị thiết yếu, có thể có một kiện hoàng kim
cũng ghê gớm lắm rồi. Càng đừng nói cả đám nữ nhân mặc một thân
hoàng kim, còn chỉ cần Ám Kim nữa chứ. Đó gần như chỉ có hội trưởng
hiệp hội mới có thể mặc thôi đó!
Còn những người chơi khác, có thể xuất hiện một kiện trang bị
hoàng kim đều vui sướng không dứt. Càng đừng nói giống Thạch Trung
Ngọc, ghét bỏ chiếm không gian vứt luôn xuống mặt đất.
Cơ Như Nguyệt oán trách trắng mắt liếc Thạch Trung Ngọc một cái,
rồi khom người nhặt trang bị dưới đất lên.
- Tuy rằng mọi người không cần, anh cũng không thể lãng phí chứ!
Một kiện trang bị thôi, cũng đủ anh hút thuốc mấy chục tháng
đấy!
Thạch Trung Ngọc ngượng ngùng sờ sờ cái mũi, hắn trước sau như
một, nghĩ rằng đồ vật chính mình và bạn bè đều dùng không được thì
đều trở thành rác rưởi, nên ném đi. Dù sao chúng không có giá trị
để lợi dụng.
Đến nỗi Cơ Như Nguyệt nói hữu dụng thì xem như hữu dụng đi,
nhưng chính mình có thể coi là siêu cấp đại phú ông, hà tất để ý
mấy ngàn vạn đồng tiền này. Đối với khái niệm giá trị trang bị,
Thạch Trung Ngọc dù sao cũng chẳng hiểu nhiều. Với hắn dùng được
chính là trang bị, không dùng được chính là rác rưởi, có thể
vứt.
Nếu những người chơi biết được điều này, chỉ sợ cả ngày sẽ chạy
theo Thạch Trung Ngọc, kêu la:
- Cao thủ, có rác để ta nhặt không??!!!