Nhũ băng tỏa ra hàn khí dưới ánh lửa giống như được tạo thành từ
ngọn lửa, đỏ rực.
Marlowe nhìn thấy nhũ băng kia đột nhiên bắn thẳng về đầu mình,
lúng túng vội bỏ qua cơ hội tấn công Hướng Lam, cánh tay to lớn
dùng sức quét về phía nhũ băng kia. Vừa nãy vẫn luôn đuổi đánh
Hướng Lam tới cùng, không quá để ý đến sự công kích từ Dương Tử.
Bây giờ lại có phản ứng hoảng hốt như thế, rõ ràng đầu có vấn
đề.
- Đầu có vấn đề? - Cơ Như Nguyệt cũng nhận ra.
Thạch Trung Ngọc nghiêm túc gật đầu, nhưng điều này lại khiến
hắn khó chịu. Hít một hơi thật sâu, sau đó khẽ gầm một tiếng, nắm
chặt đao Chiến Thần, phóng bước chạy nhanh về phía Marlowe.
Marlowe nhìn thấy Thạch Trung Ngọc chạy đến, không thèm quan
tâm, dù sao hiện giờ giá trị cừu hận của Thạch Trung Ngọc không lớn
như Hướng Lam. Thạch Trung Ngọc nhìn thấy Marlowe không quan tâm
đến mình, trong lòng lập tức mừng rỡ. Chạy đến khoảng cảnh thích
hợp, chân giẫm mạnh, toàn bộ cơ thể như đại bàng giương cánh nhảy
lên thật cao.
- Lực Phách Hoa Sơn! - Hiện giờ Thạch Trung Ngọc đã nhảy lên cao
hơn nhiều so với chiều cao của Marlowe, đao chiến thần như có sức
lực của vạn quân, chém xuống về phía đầu Marlowe.
Thấy Thạch Trung Ngọc tấn công, Marlowe lập tức hoảng hốt.
- Loài người đê tiện!
Hắn nổi giận gào lên, một tay che đầu, một tay đánh mạnh về phía
Thạch Trung Ngọc. Tư thế kia giống như muốn đánh bay Thạch Trung
Ngọc như đánh bay một con ruồi.
Nhưng Thạch Trung Ngọc sao có thể để hắn toại nguyện. Đao Chiến
Thần hung hăng chém vào bàn tay Marlowe. Nhưng bởi vì đang ở thể
nguyên tố, lần này cũng không hề gây ra bao nhiêu thương tổn, cùng
lúc đó đao Chiến Thần cũng trực tiếp chém mất nửa bàn tay.
Nhưng, thể nguyên tố này hình như càng chú trọng cơ thể thì
thương tổn vật lý càng lớn. Cũng chẳng biết bọn gia hỏa này nghĩ
thế nào, còn Thạch Trung Ngọc thì sẽ hông do dự, trực tiếp giẫm lên
bàn tay kia mượn lực, nhanh chóng nhảy khỏi bàn tay to lớn kia,
phóng lên cao về phía khoảng không trên đầu Marlowe.
- Vẫn Tinh Nhất Kích! - Cơ thể Thạch Trung Ngọc khựng lại, sau
đó với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, cả người hóa thành sao
băng giáng xuống. Marlowe căn bản không kịp trở tay cản lại, chỉ có
thể dùng một tay đỡ trên đầu, phòng ngừa Thạch Trung Ngọc công kích
hắn.
Nhưng Thạch Trung Ngọc rõ ràng nhắm vào đầu hắn, bàn tay khổng
lồ kia trực tiếp bị đao Chiến Thần bổ trúng, sau đó là đến thạch
hoàn bằng đá bao quanh đầu kia.
Dùng toàn bộ sức lực chém bằng đao Chiến Thần đến đầu Tam Vĩ Hồ
còn có thể bị bổ ra nói gì chỉ là một cái thạch hoàn rác này. Đao
Chiến Thần chém từ đỉnh đầu Marlowe đến thắt lưng chẳng khác gì cắt
đậu hũ. Vừa đúng cao bằng Thạch Trung Ngọc, tất nhiên chỉ sợ là
toàn bộ cơ thể hắn đều đứt toạc cả ra.
Nhưng lần này, tâm hạch Marlowe đã bị cắt thành hai nửa, làm sao
còn có cảm giác cường đại như trước nữa. Ngọn lửa trong cơ thể dần
cháy mạnh hơn, bắt đầu tránh thoát khỏi hạn chế của cơ thể, toàn bộ
cơ thể biến thành một ngọn lửa.
Qua mười mấy giây, trên mặt đất chỉ còn lại mấy tảng đá linh
tinh và số lướng lớn kim tệ cùng mấy món trang bị.
- Đại thúc giỏi ghê!
- Thạch đầu ca thật lợi hại!
Chúng nữ nhao nhao hét lên, không tự mình trải qua thì đều sẽ
không cảm nhận được sự cường đại của Boss. Trước đó các nàng xem
Thạch Trung Ngọc đơn đấu với Salos, tên Salos kia đối mặt với Thạch
Trung Ngọc lại yếu ớt đến thế, không chịu nổi một đòn. Các nàng
cũng cảm nhận được nhiều, nhưng tự mình giao đấu một lần với
Marlowe, lúc này mới cảm nhận được sự cường đại của Boss, cũng cảm
nhận được phân lượng của một nhát chém kia của Thạch Trung
Ngọc.
Nhặt trang bị trên mặt đất lên, lại thêm chút bạch ngân hoàng
kim gì đó, Thạch Trung Ngọc cũng không quá để ý, Cơ Như Nguyệt liếc
mắt trừng Thạch Trung Ngọc một chút, trực tiếp bỏ hết vào túi không
gian của mình.
Phó bản hang động dung nham, cấp độ cực khó, rơi được ba món
trang bị, một bộ Hỏa Diễm Chi Tâm, dành cho pháp sư dùng, một bộ
Liệt Diễm Chi Tâm để chiến sĩ dùng, một bộ Nhiên Thiêu Chi Hồn dành
cho thích khách. Thật ra mục sư khó luyện vì một nguyên nhân khác
chính là khó rơi trang bị, nếu như không phải do Thạch Trung Ngọc
chăm chỉ và may mắn, chỉ sợ là bây giờ Hướng Lâm còn đang thèm
thuồng nhìn trang bị cấp hòang kim mà thôi.
Studio Hinh Vũ có thể có được thành tựu như hiện giờ không thể
không nhắc đến Thạch Trung Ngọc.
Lần này chẳng những có trang bị mà còn được thêm mấy quyển kỹ
năng. Nhìn thấy quyển kỹ năng, mắt Cơ Như Nguyệt liền sáng lên, tên
Marlowe này rõ ràng cũng được xem là Boss thuộc pháp hệ, có thể rơi
kỹ năng, đồ rơi ra rốt cuộc cũng có khả năng chính là đồ mà pháp hệ
có thể dùng, mà pháp sư hỏa diễm ở đây cũng có vẻ chỉ có mình mình.
Về chuyện rơi ra đồ hệ khác, trong một nơi toàn là dung nham thế
này, tự nhiên Boss bạo ra một quyển ma pháp băng hệ, thế thì có
buồn cười không cơ chứ?
- Hiến Tế Chi Diễm.
- Hỏa Diễm Phong Bạo.
- Liệt Hỏa Thần Quyền.
Ơ, tên cuốn kỹ năng thứ ba cũng quá buồn cười rồi.
Hiến Tế Chi Diễm, hạn, cuồng đao. Quang người bốc lên một ngọn
lửa cường đại Hiến Tế Chi Diễm, thiêu đốt địch nhân ở xung quanh,
tạo thành giá trị thương tổn trên mỗi giây. Mở trạng thái, mỗi giây
tiêu hao 45 điểm giá trị pháp lực.
Hỏa Diễm Phong Bạo, hạn, chức nghiệp giả pháp hệ, kéo theo liệt
diễm chi lực ra xung quanh, tuôn ra một ngọn liệt diễm phong bạo
cường đại. Trí lực càng cao, hỏa diễm xung quanh càng nhiều, thương
tổn cũng càng lớn.
Liệt Hỏa Thần Quyền, hạn, ma kiếm sĩ. Vận dụng lực lượng từ liệt
diễm đánh ra một quyền toàn lực, tạo thành gấp ba thương tổn, đồng
thời gây choáng mục tiêu ba giây.
Cmn, cái sau sắc bén hơn cái trước. Thạch Trung Ngọc nhìn mà
chảy nước miếng, thế mà còn rơi ra kỹ năng nghề nghiệp cuồng đao,
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc, chẳng lẽ vận may của mình lại tốt đến
thế sao? Hiến Tế Chi Diễm mình có thể giữ lại học được, Hỏa Diễm
Phong Bạo không cần bàn cũng biết dành cho Cơ Như Nguyệt đang cười
tít mắt. Liệt Hỏa Thần Quyền thì càng khỏi phải nói, ngoại trừ
Hướng Lam mắt đang lóe sáng kia thì còn ai sử dụng nữa.
Không ngờ kỹ năng nghề nghiệp ma kiếm sĩ cũng bị mình làm rơi
ra, Thạch Trung Ngọc thật sự có hơi bội phục nhân phẩm của chính
mình.
- Được rồi, chỉ còn lại một con Boss thôi! - Thạch Trung Ngọc
gọi các cô gái còn đang bận càn quét chiến trường. Mặc dù bây giờ
có tiền nhưng cảm giác đó dù sao cũng không quá thực tế, vẫn nên tự
tay mình nhặt lên từng chút từng chút, cảm nhận sự dễ chịu lạ kỳ từ
việc tự mình giết.
Hy vọng cái tên Loma Sardin kia sẽ không mạnh tới mức biến thái
nhỉ. Mặc dù người ta là Long tộc, nhưng Long tộc cũng phải có dáng
vẻ của Long tộc chứ, ở cái nơi lôi thôi lan tan như thế này, sau
này chỉ có thể XXOO với nham tương nhân (người từ dung nham nóng
chảy) có nguyên tố hỏa. Cũng không biết cái tên Loma Sardin có thể
chịu nổi không, thân nhiệt của mấy người kia cũng không thấp đâu,
sơ ý một chút là cái kia bị sấy khô luôn, có lẽ sau nay cũng đừng
mong có thể sống tốt nữa. Một tên Long tộc còn không biết hổ thẹn
tự xưng là Cự Long? Không bị mấy lão đầu kia điên cuồng chém giết
mới đúng.