Loma Sardin vẫn nằm trên hòn đảo giữa hồ dung nham, có điều bên
dưới thân thể đó lại chồng chất nhiều thứ lập lòe rất rõ ràng, đó
chính là châu báu của cự long. Nhưng lần trước lúc đến cũng không
có mà, chẳng lẽ là nguyên nhân của cấp khó hay là nguyên nhân của
đổi mới hệ thống?
- Hi lão Loma, ta đến thăm ngươi đây!
Thạch Trung Ngọc tùy tiện đi qua, không có chút e sợ Loma
Sardin, vì mặc dù Loma Sardin là rồng nhưng dẫu sao cũng là một cơ
thể sinh vật có máu có thịt chứ không như những cơ thể nguyên tố
kia, bị chém vỡ đầu, chém trúng cổ cũng sẽ trọng thương thậm chí là
chết.
Tộc cự long thích nhất là ngủ, đặc biệt là nằm ngủ trên châu báu
của mình. Khi ngủ mà bị làm phiền sẽ vô cùng kinh khủng, ví dụ như
Loma Sardin này.
- Khốn khiếp, là kẻ nào dám quấy rối giấc ngủ của đại gia
ta!!
Loma Sardin tức giận gầm lên, hai luồng lửa được phun thẳng ra
từ trong chiếc mũi to lớn kia.
- Là ta đây, lão Loma đã lâu không gặp!
Thạch Trung Ngọc chào hỏi Loma Sardin rất thân thuộc.
Rõ ràng, thần trí của người vừa ngủ dậy đều không tỉnh táo như
thế, Loma Sardin vô cùng nghi ngờ nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Ngươi là?
- Ay da da, ngươi đúng thật là người hay quên nha!
Thạch Trung Ngọc vừa đặt mông ngồi lên đống châu báu của Loma
Sardin.
- Lần trước hỏi mượn ta mấy vạn tiền vàng vẫn chưa trả đó!
- Gì? !
Loma Sardin sững sờ, nói năng lắp bắp.
- Vị đại ca này, ta mượn tiền ngươi khi nào vậy? Trước nay ta
chưa từng ra ngoài mà!
- Không ra ngoài thì không mượn được à?
Thạch Trung Ngọc trừng mắt một cái.
- Mấy vạn tiền vàng đó ta đã tiết kiệm rất lâu rồi, chuẩn bị để
lấy vợ đó! Nhưng mà, đến giờ người vẫn không trả cho ta!
- Ủa!
Loma Sardin kêu lên một tiếng, thân hình to lớn đứng thẳng
dậy.
- Ta, ta mượn tiền ngươi hồi nào, ta…
Bỗng nhiên trên mặt Loma Sardin chợt sững sờ, biểu cảm lập tức
trở nên vô cùng dữ tợn.
- Loài người đáng ghét, ngươi dám đùa với ta ư!
- Có sao?
Thạch Trung Ngọc sờ mũi.
- Loma Sardin, ngươi tốt xấu gì cũng là cự long, vậy mà lại
không giữ chữ tín như thế à? Trước đây lúc mượn tiền ta thì thề non
hẹn biển, thao thao bất tuyệt, bây giờ khi ta kêu ngươi trả tiền
lại biến thành bộ dạng này, ngươi thật sự khiến ta thất vọng quá
rồi!
Loma Sardin ngẩn người, đưa long trảo to bự lên gãi gãi đầu sau
đó hoài nghi hỏi.
- Ta thật sự đã mượn tiền ngươi à?
- Thật!
Thạch Trung Ngọc dùng lực gật đầu rất nghiêm túc, nhưng trong
lòng đã cười đắc ý từ lâu.
- Mượn lúc nào?
Loma Sardin tiếp tục hỏi.
- Sao ta biết được, dù sao ít nhất cũng là mười mấy năm rồi!
Thạch Trung Ngọc tức giận bất bình nói.
- Kết quả ngươi lại bỏ trốn đến cái nơi đáng ghét này! Ta tìm
ngươi tìm đến tận mười mấy năm!
Loma Sardin dùng long trảo vuốt cằm, trong đôi mắt chứa đầy hoài
nghi, sau đó từ từ nhớ lại.
- A, ngủ lâu quá rồi, ta cũng có chút không rõ, a mượn tiền,
ngươi tên gì nhỉ?
- Ta là Hạ Nguyệt Cô Lang!
Thạch Trung Ngọc trả lời không chút do dự.
- Hạ Nguyệt Cô Lang?
Loma Sardin gãi gãi đầu, sau đó nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Ta thật sự thiếu tiền ngươi à?
- Thật 100%!
Thạch Trung Ngọc dùng hết sức gật đầu.
- Ờ, vậy được thôi!
Loma Sardin nhìn đống châu báu dưới thân, có chút đau lòng
nói.
- Mấy thứ này, ngươi tự lấy một ít đi! Lấy đủ số tiền ta thiếu
ngươi là được, không được lấy nhiều!
Thạch Trung Ngọc nhất thời vui mừng, không ngờ tên Loma Sardin
này lại dễ ức hiếp đến vậy, lần sau lại tiếp tục đến trêu chọc he
he. Dù sao sau khi thiết lập lại phó bản thì những sinh mạng có
năng lực trí tuệ đều sẽ bị xóa hết ký ức.
- Hồng Bảo Thạch vỡ nát, vô dụng.
Thạch Trung Ngọc nhặt lên một viên bảo thạch xem thử, vừa nhìn
đã thấy không có tác dụng, liền ném ra phía sau không chút do dự,
Loma Sardin sửng sốt, vội vàng giơ long trảo ra tiếp lấy, kết quả
Thạch Trung Ngọc lại ném qua một viên bảo thạch. Loma Sardin liền
giơ long trảo lên.
Hai người họ, một người ném một người tiếp lấy. Cũng không thể
không nói tốc độ của Loma Sardin rất nhanh, mặc kệ những thứ bị ném
ra là bảo thạch nhỏ như đậu phộng hay là đao kiếm sắc nhọn, đều
được hắn đón lấy nhẹ nhàng. Chẳng qua là đồ có hơi nhiều, cũng có
chút thở mạnh.
- Hạ Nguyệt Cô Lang! Thứ ngươi muốn quả thật là không có!
Loma Sardin thở phì phì hét lên.
- Vẫn không có, đồ ở chỗ người sao toàn là phế vật vậy, không có
thứ gì dùng được cả, chứ nói chi là đổi thành tiền! Đừng nói là
ngươi đã đem mấy vạn tiền vàng kia đổi hết thành cái đống gọi là
châu báu này rồi nha?
Thạch Trung Ngọc ngồi xổm trên đống châu báu, lớn tiếng trả
lời.
Tâm trạng Loma Sardin nhất thời có chút không vui, chỉ cần là cự
long bị một con người nói châu báu của mình không tốt, thì sao mà
không tức giận được. Mặc dù mình nợ tiền của tên này nhưng cũng
không đến nỗi sỉ nhục mình như vậy chứ! Đây là thứ ta hao tốn nhiều
tâm tư, tiền bạc mới cướp được từ trong quốc khố ra.
Loma Sardin vừa nguyền rủa Thạch Trung Ngọc, vừa bắt lấy những
thứ Thạch Trung Ngọc ném qua, trở thành long tộc điều quan trọng
nhất chính là giữ chữ tín, đây vốn là điều cơ bản nhất của long
tộc. Cho nên sau khi Loma Sardin biết mình thiếu nợ mới để Thạch
Trung Ngọc làm vậy, vì nếu không làm như thế thì chính là vứt bỏ uy
tín của long tộc, đến lúc đó đừng nói là lão già trước đây của hắn,
cho dù là long vương cũng không bảo vệ được hắn. Uy tín mấy nghìn
năm của long tộc lại bị phá hỏng hay sao?
Nghĩ thông suốt chuyện này, Loma Sardin liền cảm thấy mồ hôi
lạnh buốt phía sau lưng, rốt cuộc tên này là ai? Sao mình lại không
nhớ ra, hình như trước đây đã từng gặp qua, vậy chắc là không nhầm
đâu! Nhưng sao cứ thấy có chút sai sai nhỉ?
Đầu óc của con rồng Loma Sardin đó hiển nhiên là sẽ có nhiều vấn
đề vẫn nghĩ không thông, chỉ là cứ lắc lư không ngừng. Thạch Trung
Ngọc cũng không còn ném đồ qua nữa, đương nhiên là đã tìm được bảo
vật thật sự rồi.
- Ồ, cái con rồng chết tiệt này, vậy mà lại dùng tiên khí làm
đệm giường? Đúng là quá xa xỉ rồi đó!
Trong tay Thạch Trung Ngọc đang cầm một trường cung màu xanh phỉ
thúy, trên thân trường cung lóe lên một tia sáng màu xanh óng,
khiến người ta hài lòng, hơn nữa trang bị này cũng không hề thua
kém đẳng cấp của tiên khí.
Trường cung ảo ảnh màu phỉ thúy, tiên khí cực mạnh, đã được lưu
truyền từ mấy trăm năm trước, không ai biết người chế tạo là ai, có
điều tốc độ của trường cung này rất nhanh, vì vậy được trở thành ảo
ảnh, đồng thời có được lực xuyên thấu cực mạnh. Hơn nữa, sau khi
dùng cung này giết chết kẻ địch, tích lũy số lượng nhất định thì sẽ
xuất hiện tiến hóa khác thường, kèm theo kỹ năng thần tiễn ảo
ảnh.
Thần tiễn ảo ảnh, một mũi tên bắn ra lập tức trở nên vô hình, có
lực xuyên thấy cực lớn, cho dù là tường thành cũng có thể bắn xuyên
qua.
Thạch Trung Ngọc đứng phía sau Loma Sardin, cúi đầu nhìn món đồ
rồi trong chớp mắt bỏ trường cung vào túi tu di. Có điều bây giờ
Thạch Trung Ngọc cảm thấy túi tu di có chút không ổn, nếu tự động
nhặt vật phẩm thì tốt hơn.