Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 938: CHƯƠNG 937. LOMA SARDIN BI THẢM

Rất nhanh Thạch Trung Ngọc đã tìm ra một món tiên khí, là một

thanh khảm đao siêu cấp lớn, đây chính là phiên bản nâng cấp của

dao mổ heo, lưỡi đao sắc bén, trơn nhẵn vừa liếc nhìn liền cảm thấy

hàn quang bắn ra tứ phía.

Món tiên khí - Đao Đồ Long, truyền thuyết kể rằng năm đó

có một dũng sĩ đồ long dùng vũ khí giết rồng, đã làm tăng tổn hại

cho loài rồng lên gấp ba lần, giảm bớt lực phòng ngự của loài rồng.

Vào lúc loài rồng đang không ngừng hấp thu máu tươi có thể tiến hóa

cường đại hơn, kèm theo kỹ năng, Thăng Long Trảm.

Thăng Long Trảm, lấy lực chiến cực mạnh từ dưới lên công kích

mục tiêu, nếu lực chiến tăng mạnh hơn mục tiêu, rất có khả năng sẽ

phá nát mục tiêu.

Chết tiệt, đồ tốt! Thạch Trung Ngọc nhất thời chảy nước dãi, đặc

biệt là Thăng Long Trảm này, quá là hợp ý hắn rồi, có điều mình đã

có đao Chiến Thần, đao Đồ Long này dường như cũng không có tác dụng

bao nhiêu, hơn nữa cũng chỉ là nhằm vào sinh vật loài rồng.

- Khốn khiếp! Thứ này sao lại ở đây!.

Đột nhiên Loma Sardin giận dữ gầm lên, hừng hực nộ khí nhìn dao

mổ heo phiên bản nâng cấp trong tay Thạch Trung Ngọc.

- Ha, cái này hình như nằm trong đống châu báu này!

Thạch Trung Ngọc vội vàng giải thích, nói.

- Cái này không thể mang đi!

Loma Sardin vội vàng giơ long trảo ra muốn nắm lấy đao Đồ

Long.

- Tại sao!

Thạch Trung Ngọc nhanh chóng để đao Đồ Long sang một bên.

- Chính miệng ngươi nói, coi như là trả nợ mà!

- Cho dù là trả nợ cũng không được!

Loma Sardin hung ác nói.

- Cho dù có vứt bỏ uy tín nghìn năm của long tộc, ta cũng không

cho phép ngươi đem thứ này đi!

- Long tộc các ngươi chính là không giữ chữ tín như vậy!

Thạch Trung Ngọc lại tức giận nhìn Loma Sardin, trong lòng lại

như nở hoa, thì ra tiểu tử này đang lo lắng uy tín của long

tộc.

- Hừ!

Lỗ mũi Loma Sardin lập tức phun ra một luồng lửa nóng, hiển

nhiên đã bị chọc tức. Vừa mới nói vứt bỏ uy tín long tộc hắn lại

không có cái gan này, mặc dù đao Đồ Long có sức sát thương cực mạnh

đối với long tộc nhưng so với uy tín của long tộc, đó quả thật chỉ

là một thứ nhỏ nhặt không đáng kể.

Có điều, món đồ này tuyệt đối không được để loài người mang đi!

Trong lòng Loma Sardin xuất hiện hàng nghìn hàng vạn suy nghĩ.

- Nếu như giết chết hắn ở đây, có lẽ cũng không ai biết chuyện

ta thiếu nợ!

Nghĩ đến đây, trong ánh mắt lập tức lộ ra một tia hung ác.

- Được đó! Ngươi còn muốn giết người diệt khẩu nữa!

Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.

- Long tộc các người lại là một đám vong ân bội nghĩa như

vậy!

- Phụt!

Lại là một luồng lửa nóng được phun ra, bây giờ Loma Sardin đã

tức giận đến nỗi phổi cũng muốn nổ tung rồi. Khốn khiếp, sao lại

xảy ra tình huống này chứ, đao Đồ Long đã làm thương tổn đại trưởng

lão sao có thể xuất hiện ở đây được?

- Mặc kệ!

Loma Sardin liền bất chấp, đưa ra quyết định.

Thạch Trung Ngọc nhìn thấy ánh mắt đó của Loma Sardin, lập tức

hiểu được có chuyện không hay, cũng không do dự trực tiếp cầm lấy

đao Đồ Long, thoáng cái đã chém xuống long trảo đang giơ ra của

Loma Sardin.

Long trảo đó vốn dĩ rất cứng, nhưng nằm dưới đao Đồ Long lại

giống như đậu hũ vậy. Nhẹ nhàng bị cắt rời, một đống huyết dịch

tanh hôi phún thẳng vào mặt Thạch Trung Ngọc.

- Ôi, máu thật là ghê tởm!

Thạch Trung Ngọc lập tức nôn hết máu tươi vừa bắn tung tóe trong

miệng ra ngoài.

- Khốn khiếp!

Loma Sardin gầm lên một tiếng, tay bị đứt đau đớn khiến hắn hoàn

toàn mất đi lý trí, há miệng phun ra một luồng long tức (hơi thở

rồng)

Thạch Trung Ngọc vội vàng trốn sang bên cạnh, kiểu công kích

phun ra từ trong miệng này, Thạch Trung Ngọc đã lĩnh hội từ Tam Vĩ

Hồ nhiều lần rồi, sớm đã hiểu rõ động tác quen thuộc đó.

Loma Sardin thấy Thạch Trung Ngọc né tránh, liền xoay người qua,

tiếp tục phun ra long tức.

Nhưng Thạch Trung Ngọc lại nhảy cao lên, trực tiếp phóng lên

lưng Loma Sardin. Tình huống lần trước ký ức của hắn vẫn còn mới

mẻ, Loma Sardin vừa bay lên trời, nhưng một tí biện pháp cũng

không, bây giờ ở trên lưng Loma Sardin, Loma Sardin cũng không có

bất cứ biện pháp nào.

Quay đầu qua không được, móng vuốt với không tới, đuôi cũng

không xoay qua được, cơ thể chỉ đành lắc lư không ngừng, chỉ muốn

vứt Thạch Trung Ngọc xuống dưới.

Thạch Trung Ngọc sao có thể để hắn được như ý, đao Đồ Long tàn

nhẫn đâm vào lưng Loma Sardin, lập tức có thêm một lượng máu rồng

bắn ra, Thạch Trung Ngọc lại cảm thấy máu rồng phun đến cơ thể vô

cùng khô nóng, không biết đã xảy ra chuyện gì.

- Người chơi Hinh Vũ Chi Thạch đã được rửa tội bằng ‘long

huyết’, độ lớn lực chiến tăng 0.5 sao, độ lớn sức chịu đựng tăng

0.5 sao.

Chết tiệt, thế mà lại có ích như vậy ư? Trong mắt Thạch Trung

Ngọc lóe lên ánh sáng, không chút do dự đâm thêm mười mấy nhát lên

người Loma Sardin, từng đợt máu rồng bắn thẳng lên người.

Nhưng rõ ràng tắm máu lần thứ hai thì không có kết quả, chỉ có

Loma Sardin phía dưới thấy đau đớn mà thôi, không ngừng kêu la thảm

thiết.

Xem ra tên này cũng có có chỗ nào để lợi dụng nữa rồi! Thạch

Trung Ngọc nhìn đến cái cổ của Loma Sardin, có nên một đao chém đứt

luôn không?

Lúc này, Loma Sardin lại tung đôi cánh ra, trực tiếp bay thẳng

lên đỉnh hang động, rõ ràng là muốn lấy sau lưng để va chạm với

phần đỉnh, sau đó hất Thạch Trung Ngọc xuống.

Thạch Trung Ngọc sao có thể để hắn được toại nguyện,, liền hung

hãn một đao chém nát phần xương chính của đôi cánh bên cạnh.

Loma Sardin gầm lên một tiếng dữ dội, mất đi đôi cánh bay thế

nào cũng không bay lên đưược, lắc lư lảo đảo rồi rơi xuống. Thạch

Trung Ngọc nhìn xuống phía dưới, lại không ngờ lại là hồ dung

nham.

Nếu cứ rơi xuống thế này, e rằng sẽ tiêu đời mất, Thạch Trung

Ngọc cũng không có bản lĩnh bơi trong hồ dung nham đó.

Giẫm trên thân thể Loma Sardin, Thạch Trung Ngọc dứt khooát nhảy

qua hòn đảo nhỏ ở giữa đồng thời xoay người, cẩn thận đề phòng Loma

Sardinc công kich. Nhưng Loma Sardin lúc này làm gì còn tâm trí tấn

công Thạch Trung Ngọc, mười mấy lỗ thủng trên lưng, lại thêm cơn

đau bị chém đứt cánh, đã khiến hắn đau đớn đến không muốn sống nữa

rồi. Hơn nữa đã sắp rơi xuống hồ dung nham, trong lòng càng thêm

hoảng hốt.

Mặc dù hắn có thể bơi trong hồ dung nham mà không có chút áp

lực, nhưng đó là dựa vào lực phòng ngự từ lớp da mạnh mẽ của long

tộc, hiện giờ phía sau có tơi mười mấy lỗ hỏng, không có sự ngăn

chặn của vảy, dung nham hoàn toàn có thể theo lỗ hỏng chảy vào

trong cơ thể. Lục phủ ngũ tạng của long tộc cho dù có mạnh mẽ đi

chăng nữa cũng không thể ngăn cản được dung nham mấy nghìn độ.

- Hức, đừng!!!

Loma Sardin bi thảm gào thét, hung hăng giãy giụa đâm xuống hồ

dung nham.

Ra sức vùng vẫy bơi đên hòn đảo nhỏ ở giữa, nhưng cơn đau trên

lưng vốn dĩ đã khiến cho hắn không còn chút sức lực nào, hơn nữa

lại sợ dung nham đó sẽ chạm đến vết thương, cứ bơi đi bơi lại như

thế, Loma Sardin giống như một tên chết chìm, vật lộn trong hồ dung

nham.

Thạch Trung Ngọc cũng không có lòng tốt cứu hắn, huống hồ chi

bản thân cũng không có năng lực để cứu. Nghe tiếng kêu thảm thiết

của Loma Sardin, tâm trạng sáng khoái chạy đến đống châu báu kia.

Trước đây Loma Sardin không cho phép, những thứ này đều được thiết

lập thuộc tính là ‘vật chỉ xem’, chỉ có thông qua sự đồng ý mới có

thể được cho là trang bị thật sự. Vì thế Thạch Trung Ngọc liền đưa

ra chiêu trêu chọc Loma Sardin. Đương nhiên, vô cùng thành

công.

Hơn nữa vừa nãy Loma Sardin cũng không hủy đồng ý, thế là, đống

châu báu này, không phải đều là của mình rồi sao?!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!