Bị Thạch Trung Ngọc nói như vậy, trái lại Đại Địa Chi Hùng có
chút ngượng ngùng.
-Chúng ta cũng là có tình cảm, cũng sẽ có tham lanh, có dục
vọng, có sa đọa. Người quản lý nếu như không có nhân tính, vậy thì
chỉ là một cỗ máy thôi, sao có thể quản mọi thử trong game
được?
-Hừm, được thôi!
Thạch Trung Ngọc sờ sờ mũi.
-Có điều, trước khi người chơi bọn ta chưa đến, vậy các ngươi
quản cái gì?
-Người ở thế giới này chưa đến, không có nghĩa là người ở thế
giới khác cũng vậy.
Đại Địa Chi Hùng nói từ từ.
-Trước đây, không biết đã có bao nhiêu kiểu người chơi đến đây,
bọn họ cũng để lại đủ loại lịch sử, đủ loại huy hoàng, sau đó lại
dần dần rời khỏi trò chơi.
-Tại sao lại rời khỏi?
Thạch Trung Ngọc thấy kỳ lạ, hỏi.
-Game này chơi vui vậy mà!
-Bởi vì, hạn sử dụng của máy móc liên thông là một trăm năm.
Đại Địa Chi Hùng nói.
-Cũng đồng nghĩa, game này chỉ có thể tồn tại ở thới giới các
cậu một trăm năm, sau đó sẽ biến mất.
Thạch Trung Ngọc thật sự không hiểu được đây rốt cuộc là tình
huống gì. Những gì Đại Địa Chi Hùng nói đã hoàn toàn làm hắn mơ hồ
rồi.
-Được rồi, trái lại những thứ khác cậu đừng nghĩ nữa, trước tiên
hãy nghiêm túc tăng lên cấp 60 rồi hãy nói tiếp!
Đại Địa Chi Hùng nhìn gương mặt đầy hoài nghi và hoang mang của
Thạch Trung Ngọc, vội vàng nói.
-Đợi đến lúc cậu đạt cấp 60 rồi, những chuyện phía sau mới tiến
hành tốt.
-Còn chuyện gì nữa?
Thạch Trung Ngọc hỏi.
-Lên cấp 60 rồi, sẽ xuất hiện một tình huống rất thú vị!
Đại Địa Chi Hùng cười nói.
-Tình huống gì?
-Lên cấp 60, cơ thể ở thế giới đó của cậu và cơ thể ở thế giới
này sẽ xuất hiện liên hệ đồng dạng.
Đại Địa Chi Hùng nói.
-Cũng chính là nói, sức mạnh ở đây của cậu được tăng lên, như
vậy sức mạnh ở đó cũng sẽ tăng lên.
-Ừm.. Vậy có nghĩa là sau khi lên cấp 60, ta tu luyện ở đây, thì
cơ thể bên ngoài cũng có thể tu luyện giống vậy?
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc hỏi.
-Đúng vậy!
Đại Địa Chi Hùng gật đầu.
Có chuyện tốt như vậy à? Thạch Trung Ngọc nhất thời cười đến
toét miệng, hiện tại trong game <Minh Hồng Tâm Pháp> của hắn
là cấp 2, nhưng bên ngoài game, đoán chừng cấp của Minh Hồng Tâm
Pháp chỉ mới có 1. Nếu đồng bộ hai nơi này lại với nhau, như vậy
đoán chừng sức mạnh của mình sẽ tăng vọt.
-Lên cấp 80, đồ vật trong game có thể mang đến thế giới của
cậu.
Đại Địa Chi Hùng lại ném ra một trái bom nặng kí.
Thạch Trung Ngọc nhất thời choáng váng, vậy, cái này còn phải
chơi thế nào đây?
-Cho nên, game này liên thông với thế giới nào, thì thế giới đó
sẽ có được lợi ích cực lớn, tăng tốc độ phát triển. Vì thế, game
này mới được gọi là Thần Lâm, giống như thần linh mang đến cho thế
giới một thay đổi to lớn vậy.
-Vậy game này đến thế nào?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
-Tự chủ diễn sinh. *tự mình khai triển, sinh tồn.
Đại Địa Chi Hùng nói.
-Thật ra ban đầu nó chẳng qua chỉ là một game bình thường, nhưng
thay đổi của NPC đầu tiên, trong game đã đặt ra quy tắc, thế là,
biến thành một thế giới chân thật. Có thể nói, NPC đầu chính là vị
thần sáng lập trò chơi này!
-Vậy NPC đầu tiên đâu?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
-Chết rồi.
Đại Địa Chi Hùng trả lời vô cùng dứt khoát.
-Do đã xuất hiện tình cảm không nên có với một người có năng lực
và trí tuệ, trình từ phản nghịch trong tâm hạch phát động, liền
biến mất trong không khí, nhưng, năng lực đặc biệt đó đã sinh ra
NPC thứ hai.
-Được rồi, rắc rối quá!
Thạch Trung Ngọc trực tiếp phất tay, hắn không muốn hỏi nữa.
chuyện này phực tạp quá rồi.
-Hi hi!
Đại Địa Chi Hùng vỗ vuốt gấu một cái.
-Được rồi, bắt đầu huấn luyện thôi, tiểu tử, cấp 90 không phải
muốn là được, không chỉ cần là người có nghị lực, mD còn phải có
tâm hồn suy nghĩ thông suốt!
-Tập luyện thế nào?
Thạch Trung Ngọc đã quen với việc bị Đại Địa Chi Hùng tăng thêm
kỹ thuật trọng lực.
-Bây giờ huấn luyện kỹ thuật trong lực cũng không còn tác dụng
nữa rồi.
Đại Địa Chi Hùng cười lớn.
-Điều cậu cần bây giờ là tập nhận thức!
-Tập nhận thức?
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc hỏi?, nhận thức mà còn có thể luyện
tập à?
-Không sai.
Đại Địa Chi Hùng cười hì hì, sau đó trực tiếp vỗ bộ lông màu
trắng trước ngực, một đống đồ vật đột nhiên xuất hiện xung quanh
Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc nhìn thấy những đồ vật quen thuộc kia, nhất
thời ngây người
-Chết tiệt, không phải chứ, Hùng ca? Ngươi lại cho ta nhiều sách
vậy à?!
Không sai, một đống đồ kia toàn bộ đều là sách, ít nhất là ba
mươi mấy chồng sách, mỗi chồng cao bằng Thạch Trung Ngọc, nhìn
trông như Thạch Trung Ngọc bị những núi sách kia che khuất vậy.
-Thế nào? Đọc sách chính là cách nhanh nhất để nâng cao nhận
thức!
Đại Địa Chi Hùng nói.
-Những sách này chỉ là sách cơ bản, đợi cậu xem xong rồi, ta sẽ
cho cậu sách nâng cao hơn.
-Nhiều sách thế này, ta đọc mười mấy năm cũng đọc không xong
nữa!
Thạch Trung Ngọc nói với vẻ mặt đau khổ.
-Đến lúc đó, cái gì cũng thất bại rồi.
-Hừ, ta kêu cậu đọc từng cuốn à?
Đại Địa Chi Hùng đập tay lên chồng sách, lập tức sách xung quanh
đều ngã xuống, che mất Thạch Trung Ngọc.
-Ta nói là luyện tập tính nhận thức của cậu! Còn đọc những quyển
sách này thế nào, cậu tự mình hiểu đi!
Hơ, lẽ nào là có bí quyết gì à? Thạch Trung Ngọc tùy ý nhặt một
quyển sách lên, <Ngọc Bồ Đooàn> đây không phải quyển sách
mình đã cất kỹ sao? Thạch Trung Ngọc lại nhặt thêm một quyển
<Thảo Đăng Hòa Thượng>! Chết tiệt, rốt cuộc là muốn mình đọc
cái gì đây?
-Từ từ suy nghĩ nhé!
Đại Địa Chi Hùng lắc lư cái mông gấu béo mập, chầm chậm đi về
phía rừng cây xa xa.
-Đề nghị cậu đừng có giống như kẻ thô lỗ, trực tiếp xem qua
nhưng quyển sách này, nếu không! Hi Hi!
Thạch Trung Ngọc cau mày, rốt cuộc đây là gì?
<Nhục Bồ Đoàn> <Thảo Đăng Hòa
Thượng> <Kim Bình Mai>
<Tân Hỗn Đản Thần Chi Lữ> <Sáng Thế Chi Tử
Lạp Diễm Chi Lữ>
<Hoa Hồng Đen> <Thiếu Phụ Bạch
Khiết>
Không chỉ từ cổ đến hiện đại, mà từ võ hiệp đến dị thế huyền
huyễn, cái gì cũng có, nhiều thế này, đừng nói đều là loại này
nha.
Thạch Trung Ngọc vội vàng lật tìm tùy ý.
Quả nhiên, càng nhiều cái tên quen tai, nội dùng từng chương đều
quen thuộc.
Cũng không biết cái tên Đại Địa Chi Hùng này lấy ở đâu ra nhiều
sách đến vậy, quá lợi hại. Cái này không biết phải sưu tầm bao lâu
nhỉ?
Không hổ là Đại Địa Chi Hùng, quả nhiên lợi hại!
Có điều hắn kêu mình đọc mấy quyển sách này là có ý gì? Lẽ nào
muốn ta một mình ở đây **? Không phải chứ? Chuyện hèn hạ như vậy,
ta không làm được. Hơn nữa quỷ mới biết, con khỉ, con vẹt đó có
trốn ở nơi nào đó dòm ngó hay không.
Không cần xem hết toàn bộ, dựa vào nhận thức? Ý gì đây chứ?
Luyện tính nhận thức cũng không phải làm như vậy chứ? Ném một
đống sách đồi trụy cho mình, người thì trốn mất.
Hừ, không phải muốn thanh tịnh sao? Với đống sách đồi trụy này
còn thanh tịnh thế nào được? Không đọc đến lửa dục cháy người mới
lạ đó. Đại Địa Chi Hùng này rốt cuộc có ý gì đây?
Thạch Trung Ngọc ngồi trên đống sách đó, bắt đầu suy nghĩ, những
thứ này, thật là đau đầu.