Nhiều sách đồi trụy như vậy, rốt cuộc là có ý gì đây?
Lĩnh ngộ cái gì?
Thạch Trung Ngọc ngồi trên chồng sách nhíu mày, tiện tay lật xem
một quyển. Nhưng trong đầu đây nghi hoặc, nội dung trong sách căn
bản là không xem nổi. Những tình tiết hấp dẫn mê người đó, khiến
Thạch Trung Ngọc xem đến rối loạn.
Nhớ lại nụ cười xấu xa của Đại Địa Chi Hùng trước khi rời khỏi,
Thạch Trung Ngọc càng thêm đau đầu.
Đây rốt cuộc là cái gì với cái gì còn có cái gì? Xem một đống
sách này, thật sự Thạch Trung Ngọc không có chút cảm giác.
Nếu cho hắn xách đao đi chém người còn được, xem sách đồi trụy
không thôi cũng được, nhưng phải nhìn ra được chút gì đó từ trong
sách này?
Lão hán đẩy xe? Quan âm tọa liên? Hay là cách sơn đả ngưu?
Quá đau đầu!
Cứ lật từng quyển từng quyển không ngừng, nội dung cũng xem
không nổi nữa.
Đợi hơn một giờ, Đại Địa Chi Hùng lại đung đưa cái mông béo mập
đi đến.
- Thế nào rồi, có lĩnh ngộ được gì không?
Đại Địa Chi Hùng cười gian tà.
- Ta thật sự không hiểu.
Thạch Trung Ngọc cau mày.
- Hùng ca, rốt cuộc ngươi có ý gì?
- Trước đây có thích đọc sách đồi trụy không?
Đại Địa Chi Hùng đặt mông ngồi trên mặt đất.
- Thích chứ!
Thạch Trung Ngọc không nghĩ nhiều trực tiếp trả lời, đầu giường
của hắn còn có bốn tác phẩm kinh điển nổi tiếng nữa kìa.
- Bây giờ một đống sách đồi trụy này ở trước mặt, cậu có cảm
giác gì?
Đại Địa Chi Hùng tiếp tục hỏi.
- Đau đầu?
Thạch Trung Ngọc nghĩ một hồi rồi trả lời.
- Tại sao lại đau đầu? Không phải cậu thích đọc à?
Đại Địa Chi Hùng cười hì hì.
Thạch Trung Ngọc sững sờ, không rõ nguyên do.
- Bởi vì ngươi nói phải lĩnh ngộ được gì đó từ trong sách mà?
Tâm tư này sao còn có thể tiêu tốn vào những nội dung đặc sắc kia
chứ?
- Nếu không cần phải lĩnh ngộ, cậu sẽ còn đau đầu không?
Đại Địa Chi Hùng hỏi.
Thạch Trung Ngọc suy nghĩ một hồi liền gật đầu.
- Vậy tại sao vẫn còn đau chứ?
- Nhiều quá rồi!
- Nhiều quá? Nhưng cậu thích đọc mà! Nhiều thế này không hợp với
khẩu vị của cậu sao?
Đại Địa Chi Hùng lắc cái đầu gấu rồi đứng dậy.
- Cậu hiểu ra chưa?
- Ta hiểu cái gì?
Thạch Trung Ngọc mặt đầy kinh ngạc hỏi.
- Được thôi, tiểu tử cậu quả thật chính là một cái đầu gỗ
mục.
Đại Địa Chi Hùng buồn bực nói.
- Tự giác ngộ đi! Sách vứt ở đây, cậu có thể đi rồi.
Thạch Trung Ngọc còn chưa kịp phản ứng, lập tức trời đất quay
cuồng, liền trở về Thiên Thành.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Thạch Trung Ngọc không biết thế nào, sờ sờ mũi.
- Quá nhiều rồi? Mặc dù thích nhưng đầu vẫn đau?
Rốt cuộc cái này muốn nói lên điều gì?
Thật ra Thạch Trung Ngọc nghĩ vẫn không hiểu, ngẩng đầu lên
nhìn, hình như mình đã đến phủ Thành Chủ, hay là đi hỏi Trương Lạc
một chút. Những người này già dặn kinh nghiệm chắc sẽ biết
thôi.
Xuất trình lệnh bài hộ vệ Tử Kim cho lính gác cổng, sau đó Thạch
Trung Ngọc đi vào phủ Thành Chủ.
Phủ Thành Chủ của Trương Lạc to hơn nhiều so với phủ Thành Chủ
của Tiêu Phong, cũng không kém phần hoa lệ. Đoán chừng đây cũng là
sự khác biệt về cấp bậc của thành, dù sao thì thành Bạch Hổ cũng là
thành phổ thuộc Thiên Thành.
Vào trong phủ Thành Chủ, Thạch Trung Ngọc trực tiếp đi đến phòng
làm việc, thông thường vào lúc này, thành chủ đều sẽ ở trong phòng
làm việc.
Lúc này quản gia mặt lạnh lùng đi tới, nhìn thấy Thạch Trung
Ngọc, mặt không chút biểu cảm nói.
- Hinh Vũ Chi Thạch, thành chủ đại nhân cho mời.
Xem ra, mình vừa đến thì Trương Lạc đã biết rồi. Có điều quản
gia này vẫn là không tốt bằng quản gia của thành Bạch Hổ, dù đã bảy
tám chục tuổi rồi, nhưng sao quản gia thành Bạch Hổ nhìn trong có
vẻ thuận mắt hơn nhỉ?
Đi theo quản gia đến phòng làm việc, thành chủ Trương Lạc đang
ngồi trước án thư phê duyệt. Nhìn thấy Thạch Trung Ngọc bước vào
liền chào hỏi nhiệt tình, bút trong tay cũng đặt xuống, gọi Thạch
Trung Ngọc ngồi xuống.
- Cuối cùng ngươi cũng đến rồi!
Trương Lạc mặt đầy hưng phấn nói.
- Trương Lạc thành chủ có chuyện tìm ta thì trực tiếp phái hộ vệ
qua thông báo một tiếng là được rồi!
Thạch Trung Ngọc vội vàng nói.
- Mấy người các người, có lúc ở chỗ này có khi lại không thấy
đâu, hộ vệ tìm cũng không tìm được!
Trương Lạc liền khoát khoát tay, sau đó tỏ ý muốn quản gia ra
ngoài.
Nhìn thấy quản gia đã đóng cửa, Trương Lạc vội vàng nói.
- Không biết Thanh Tịnh Chi Liên ngươi lấy được còn hay
không?
Thạch Trung Ngọc sững sờ, Trương Lạc này sao lại biết?
- Trương Lạc thành chủ, lại là vị tướng lĩnh nào hóa thạch
rồi?
Trương Lạc lắc đầu.
- Đại Thần Quân Cơ của Hoàng Thành bị thích khách ám sát, dù
không bị giết nhưng lại trúng phải lời nguyền quái lạ, thế gian này
cũng chỉ có Thanh Tịnh Chi Liên mới có thể trị được lời nguyền của
Đại Thần Quân Cơ
Đại Thần Quân Cơ? Mình và hắn thân nhau lắm à? Thạch Trung Ngọc
nghi hoặc nhìn Trương Lạc.
- Đại Thần Quân Cơ là chuyên gia quân sự trọng yếu của Hoàng
Thành chúng ta, những bố trí của quốc chiến lần này đều là do ông
ấy xử lý. Nếu không có ông ấy, e là trận chiến này sẽ xảy ra sơ
suất!
Trương Lạc nhíu mày nói.
- Hoa Hạ chúng ta không thể mất người này được!
- Vậy Đại Thần Quân Cơ đó bị ai ám sát?
Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.
- Cái này ta cũng không rõ, nhưng hình như chính là mấy người
Nhật Bản. Cũng chỉ có Ninja - nghề nghiệp đặc biệt của bọn họ
mới có thể thoát ra khỏi vùng có ít không khí.
Trương Lạc trực tiếp nói.
Ninja? Lại là người Nhật Bản? Nhất thời Thạch Trung Ngọc cảm
thấy buồn bực, người Nhật Bản này sao đều từ chỗ họ chạy ra
ngoài.
- Trương Lạc thành chủ, người Nhật Bản này sao có thể chạy ra từ
chỗ bọn họ?
- Yêu thú- Bát Kỳ Đại Xà bảo vệ Nhật Bản, có sức mạnh vận dụng
không gian, truyền tống người của bọn họ tới cũng có không có gì
lạ.
Trương Lạc giải thích.
Bát Kỳ Đại Xà? Cái thứ kinh tởm này vậy mà lại có thật. Hình như
Bát Kỳ Đại Xà chính là tộc rắn chính đầu, nhưng sau khi bị chép mất
một đầu liền tự xưng là Bát Kỳ.
- Thanh Tịnh Chi Liên ta vẫn còn một ít.
Thạch Trung Ngọc lấy trong túi tu di ra một đóa Thanh Tịnh Chi
Liên.
- Có điều, ta muốn hỏi Trương Lạc thành chủ một vấn đề.
- Vấn đề gì?
Trương Lạc nhìn thấy Thạch Trung Ngọc lấy Thanh Tịnh Chi Liên
ra, liền thở phào nhẹ nhõm.
- Có một tên đưa cho ta một đống sách đồi trụy, nhưng ta nhìn
thấy nhiều sách như vậy liền đau đầu. Ngươi nói xem, nếu ta đã
thích đọc sách đồi trụy, vậy tại sao bây giờ cho ta nhiều sách như
thế ta lại đau đầu?
Thạch Trung Ngọc sửa đổi lời nói của Đại Địa Chi Hùng một
chút.
Trương Lạc sững sờ, sau đó nhìn Thạch Trung Ngọc quái dị.
- Chính là chuyện này sao?
- Ờ, chính là chuyện này, thì sao?
Thạch Trung Ngọc khó hiểu hỏi. Biểu cảm đó của Trương Lạc, thật
là kỳ quái.
Trương Lạc cẩn thận nhìn Thạch Trung Ngọc, sau đó nói.
- Không phải ngươi không có thời gian xem sao, bởi vì quá nhiều
sách, nhưng lại không biết chọn quyển nào. Thế là tâm không tịnh
lại cuống cuồng. Thật ra ngươi chọn bừa một quyển, yên tâm mà đọc
là được rồi.
- Đơn giản như vậy sao?
Thạch Trung Ngọc ngây người.
- Vậy ngươi cho rằng còn phức tạp cỡ nào?
Trương Lạc không biết nói gì.
- Ta nói này, chỉ số thông minh của ngươi cũng thấp quá rồi
đó.
Thạch Trung Ngọc cạn lời, đây là người đầu tiên nói hắn có chỉ
số IQ thấp đó, hơn nữa còn là một NPC. Có điều nghe Trương Lạc giải
thích như thế, chỉ số IQ của thấp chắc cũng có thể là thật.