Sau khi biết chuyện này, Thạch Trung Ngọc cũng đã bình tĩnh trở
lại. Mặc dù hắn vẫn có chút không rõ Đại Địa Chi Hùng này là thế
nào… Chẳng lẽ muốn mình tùy ý tìm đại một cuốn đọc thử à? Hay là
câu nói kia có ám chỉ gì đó?
Chẳng lẽ một tên đầu gấu lại thông minh như thế?
Những vấn đề cong cong uốn éo lòng vòng thế này, Thạch Trung
Ngọc cảm thấy phiền nhất, thực sự nhức trứng vô cùng.
Mang Thanh Tịnh Chi Liên đến cho Trương Lạc, Thạch Trung Ngọc
lập tức offline ngay.
Chúng nữ đều đã đi ngủ cả rồi, hiện tại đã là bốn giờ sáng,
Thạch Trung Ngọc xuống lầu tìm chút gì đó để ăn, sau đó an vị trên
sô pha xem TV.
Chuyện hôm nay trải qua thật sự khiến hắn cảm thấy đau cả
đầu.
Đã biết trong trò chơi này có nhiều chuyện khó hiểu như thế, mấy
tên gia hỏa kia không bị quy tắc trói buộc, quả thật là âm mưu muốn
hủy diệt cả thế giới. Và cả quy tắc giữa hai thế giới, những chuyện
này rõ ràng huyền diệu như thế lúc này lại gần mình cỡ vậy.
Nhưng không biết từ lúc nào mình đã thành người được quản trị
viên hệ thống chọn, chọn làm người cứu vớt thế giới.
Tốt thôi, một tên tiểu lưu manh như mình lại đi cứu thế giới,
quá nhức trứng, mấy tên anh hùng kia đâu? Mấy tên dũng sĩ kia
đâu?
Thạch Trung Ngọc tìm một điếu thuốc, châm lên.
Ban đầu chỉ đơn giản là chơi game, không ngờ rằng lại xảy ra
nhiều chuyện như vậy.
Quốc chiến, sao người Nhật Bản lại đến khu Hoa Hạ để chịu khổ
thế chứ?
Còn ba tên Đại Ma Vương kia, bản thân cũng không hiểu thế nào
lại bị Bernard phong ấn vào Lord of the Rings.
Ngày mai còn đại hội giải vô địch luận võ.
Từng chuyện từng chuyện ập đến, Thạch Trung Ngọc cảm thấy mình
giống như bị một thứ mờ ám gì đó trói buộc, khiến hắn không tự chủ
được phải đi theo một con đường đã định sẵn. Nhưng, nếu không cẩn
thận chỉ sợ sẽ chịu hậu quả thân bại danh liệt.
Một khi thua đại hội luận võ, mình chỉ sợ cũng sẽ bị những người
chơi kia mắng chết. Những người chơi sùng bái mình như thần thánh,
nếu giờ lại vấp ngã, chỉ sợ phần lớn bọn họ đều sẽ thất vọng. Không
biết sẽ có bao nhiêu người chờ mong mình thất bại như thế nữa?
Hạ Nguyệt Cô Lang, Thanh Phong Lang Tử, hai tên gia hỏa bọn họ
không hiểu sao lại muốn giết mình nhỉ?
Thạch Trung Ngọc vừa nghĩ đến thì đột nhiên trong lòng đột nhiên
truyền đến một loại trực giác xấu, giống như mình bị thứ gì đó để
mắt tới.
- Hửm? - Thạch Trung Ngọc sững sờ, cảm giác này, hình như là sát
khí?
Sát khí nồng đậm thế này, chỉ e đã giết không ít người. Rốt cuộc
là ai? Thạch Trung Ngọc nhắm mắt lại, sau đó buông lỏng cảm giác
của mình.
Trong biệt thự, không một chút thay đổi khác thường nào, sát khí
phát ra từ đâu, là từ bên ngoài biệt thự!
Thạch Trung Ngọc khẽ đứng lên từ trên ghế salon, sau đó chầm
chậm đi về phía cửa. Nhìn ra bên ngoài bằng mắt mèo, còn về phần
camera, trong môi trường tối như thế, loại camera giá rẻ căn bản
không được việc.
Thạch Trung Ngọc có năng lực nhìn trong môi trường thiếu sáng,
mọi chuyện bên ngoài đều nhìn thấy rõ.
Bên ngoài vẫn là con đường nhựa an tĩnh kia, ngoài cửa biệt thự
có một chiếc xe màu đen nhỏ đỗ lại, không nhìn ra nhãn hiệu gì,
nhưng hình dáng kia thì hẳn rất xa hoa. Căn biệt thự này của Cơ Như
Nguyệt nằm ở một góc hẻo lánh trong tiểu khu, xung quanh đều là bụi
cây hoa cỏ gì đó, không có biệt thự nào khác ở gần kề. Cho nên một
chiếc xe đỗ lại ở đây vô cùng khả nghi, hơn nữa với tình cảnh hiện
giờ, trong xe hình như còn có mấy bóng người.
Nhưng lại không phát hiện nơi phát ra sát khí, hẳn là đã trốn ở
đâu đó xung quanh, sát khí kia cũng chỉ là lóe lên một cái rồi biến
mất, hiện giờ Thạch Trung Ngọc cũng không cách nào tìm được ngọn
nguồn của luồng sát khí kia. Hơn nữa, một tên tân binh như hắn,
năng lực đối phó với những trường hợp như hiện tại vẫn rất yếu
ớt.
- Đại ca, Si Đao đã hành động.” Một giọng nói trầm thấp vang lên
trong chiếc xe nhỏ, trong màn đêm yên tĩnh như thế, Thạch Trung
Ngọc có thính lực biến thái cực hạn kia hoàn toàn có thể nghe
rõ.
- Ừm, mục tiêu lần này có thật sự lợi hại thế sao? - Kẻ được
xưng là đại ca thấp giọng hỏi.
- Vâng, hôm đó ta chỉ nhìn hắn một chút mà liền bị hắn phát
hiện! - Giọng nói kia lại vang lên.
Thạch Trung Ngọc lập tức sững sờ. Cái tên này, chẳng lẽ chính là
tên sát thủ gà mờ mới gặp hôm qua?
- Hừ, có lẽ do hành động của ngươi quá lộ liễu! - Đại ca lơ đễnh
nói - Được thôi, chờ tin tức của Si Đao.
- Nhưng…dạ rõ!
Si Đao? Hẳn là còn một người khác. Thạch Trung Ngọc buông lỏng
cảnh giác, cẩn thận dò xét tình huống trong biệt thự, chúng nữ còn
đang nghỉ ngơi, hắn cũng không dám thả lỏng chút nào. Mặc dù hắn có
thể không sợ súng đạn nhưng chúng nữ thì không.
Sao chưa có động tĩnh gì nhỉ? Thạch Trung Ngọc nhíu mày, trong
biệt thự vẫn yên tĩnh như cũ, không hề có chút cảm giác khác lạ
gì.
Chẳng lẽ chưa vào sao?
Không đúng! Mặc dù không có động tĩnh gì nhưng Thạch Trung Ngọc
lại cảm nhận được trong biệt thự có thêm người khác. Mặc dù không
biết người này ở nơi nào trong biệt thự nhưng có một loại trực giác
không hiểu được mách bảo với hắn rằng trong biệt thự có một người,
hơn nữa người này còn đang quan sát mình.
Mình đang ở ngay cửa chính, chỗ nào có thể quan sát mình đây.
Thạch Trung Ngọc tập trung cảm nhận dò xét vài chỗ, nhưng vẫn không
thu hoạch được gì.
Người này, ẩn nấp quá giỏi. Không cảm nhận được hình thể, không
có nhịp tim, không có hơi thở. Nếu như không phải có trực giác trời
sinh, Thạch Trung Ngọc sẽ cho rằng biệt thự rất an toàn, nhưng
người này rốt cuộc đang ẩn nấp ở chỗ nào?
Thạch Trung Ngọc nghi hoặc nhưng lại điềm nhiên vờ như không có
chuyện gì xoay người, sau đó đi về phía ghế sô pha, lại tiếp tục vờ
như quay lại xem TV. Ánh mắt thì lại cẩn thận quan sát xung quanh,
có chút cảm giác lo lắng đột nhiên xuất hiện.
Trong game, mấy tình huống bất ngờ cũng không quá hiếm thấy.
Đến tận khi Thạch Trung Ngọc ngồi trên ghế sô pha, người kia vẫn
không xuất hiện, chứng tỏ sự kiên nhẫn của hắn tốt hơn Thạch Trung
Ngọc cỡ nào. Hai người cứ tiếp tục kiên trì như thế, Thạch Trung
Ngọc nhìn đồng hồ, 4 giờ 25 phút, đến 5 giờ rưỡi Hướng Lâm sẽ thức
dậy làm đồ ăn sáng.
Xem ra phải xử lý tên này trong một tiếng, sau đó đến lượt hai
tên bên ngoài kia, phiền phức!
- Ta nói này, ngươi ngây ngốc ở chỗ đó không mệt à? - Thạch
Trung Ngọc nhìn TV một lúc lâu, đột nhiên hỏi.
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nói chuyện, tất nhiên khiến tên kia
giật mình một chút. Mặc dù chỉ là kinh ngạc trong một khoảnh khắc
nhưng khí tức trên người lại bị bại lộ. Thạch Trung Ngọc cảm nhận
nhạy bén lập tức tìm ra vị trí của kẻ kia, thì ra là đầu bậc thang
lầu hai.
Ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng về phía chỗ của kẻ kia ở lầu
hai.
Kẻ đó giống như cũng biết bản thân đã bị phát hiện, hắn hừ lạnh,
hiện thân. Hắn ta mặc một bộ quần áo dạ hành đen như mực, khiến bản
thân và môi trường xung quanh như hòa thành một. Hơn nữa hình như
còn có thứ gì đó ngăn cản cảm nhận của Thạch Trung Ngọc, khiến cảm
nhận của Thạch Trung Ngọc vô thức bỏ qua sự tồn tại của hắn ta.
Bộ quần áo dạ hành này chỉ sợ có vấn đề gì đó! Thạch Trung Ngọc
cười lạnh:
- Ngươi chính là Thích Đao?