- Hừ! Ngươi chính là Thạch Trung Ngọc?
Giọng nói của Thích Đao vô cùng chói tai, giống như một
thanh đao nhọn vậy nghe cực kỳ khó chịu.
- Là ta!
Thạch Trung Ngọc nhìn Thích Đao chậm rãi đi xuống lầu,
hoàn toàn không gây ra tiếng động. Hiển nhiên thực lực của
Thích Đao này vô cùng mạnh, có thể cũng là người tập võ.
Còn về việc Thích Đao là một tiên thiên, Thạch Trung Ngọc
cũng không có ý nghĩ này. Dựa theo lời của lão gia tử,
muốn trở thành tiên thiên cũng không phải là chuyện đơn
giản. Tình hình hiện nay của Trung Quốc, cũng chỉ có bốn
tiên thiên. Nếu như Thích Đao là tiên thiên e rằng hắn cũng
không làm sát thủ.
Nhưng mà, bởi vì cảm nhận bị ngăn cản Thạch Trung Ngọc
cũng không biết rốt cuộc thực lực của Thích Đao là gì
.
- Không được phép mà đi vào phòng người khác, đó là
phạm pháp!
Thạch Trung Ngọc nói thẳng.
Thích Đao hơi loạng choạng, suýt nữa té xuống. Đại ca,
ta là sát thủ đó! Thích Đao vẫn bình tĩnh, cố gắng bình
ổn tâm trạng, từ từ đi xuống dưới lầu, dùng dáng vẻ,
phong độ của một cao thủ đứng trước mặt Thạch Trung
Ngọc.
- Ta nói chứ, người già các ngươi hay mặc đồ đen giết
người à?
Thạch Trung Ngọc tiếp tục hỏi.
Khóe miệng Thích Đao căng ra, tên này thật sự không hiểu
hay là giả bộ ngu?
- Thạch Trung Ngọc! Hôm tay ta muốn mượn ngươi một
thứ.
- Mượn tiền sao?
Thạch Trung Ngọc liền hỏi.
- Muốn mượn bao nhiêu? Ngươi viết giấy nợ hay là dùng đồ
thế thấp?
"..."
- Sao lại không nói gì? Được rồi, ta biết ngươi ngượng
ngùng! Muốn mượn bao nhiêu? Một trăm? Một ngàn? Mười
ngàn?
Thạch Trung Ngọc hỏi tiếp.
- Mượn mạng của ngươi!
Thích Đao nhanh chóng nói.
- Vậy à, ngươi không có mạng sao?
Thạch Trung Ngọc liền làm ra vẻ mặt sợ chết.
- Chẳng lẽ ngươi là quỷ...trong truyền thuyết?
- Khốn kiếp!
Thích Đao khẽ chửi một tiếng.
- Đừng giả ngu với ta!
Lời này của Thạch Trung Ngọc làm khí thế hắn tích tụ
lúc đầu tan thành mây khói.
- Ta vốn dĩ đã ngu, hừ, ngươi mới ngu!
"A a a a a" Thích Đao chịu không nổi, chạy nhanh tới chỗ
Thạch Trung Ngọc. Trong tay là hai thanh đoản đao đen thui,
dựa vào yểm trợ của bóng đêm nhắm tới cổ của Thạch Trung
Ngọc hòng tiêu diệt hắn.
Người này...còn rất chuyên nghiệp! Thạch Trung Ngọc nhìn
đoản đao của Thích Đao, thầm khen trong lòng. Không biết đao
là bôi sơn đen hay là sử dụng tài liệu đặc thù.
Có điều, thấy tốc độ của Thích Đao, Thạch Trung Ngọc
ngược lại yên tâm. Mặc dù so sánh với người bình thường,
tốc độ của Thích Đao có thể nói là gần như đạt tới
trình độ cao nhất, nhưng trong mắt Thạch Trung Ngọc thì tốc
độ đó chậm không khác gì ốc sên.
Đoản đao đen nhánh hung hãn quét qua cơ thể Thạch Trung
Ngọc, thấy mình đâm trúng mục tiêu, Thích Đao chẳng những
mất hứng, trái lại còn hoảng hốt. Vừa rồi thoáng một
cái, căn bản là không có một tí lực cản nào, giống như
xẹt qua không khí vậy. Vừa rồi chắc chắn hắn không đâm
trúng! Chẳng lẽ là? Tàn ảnh! Nghĩ đến đây, sắc mặt Thích
Đao trở nên khó coi. Tàn ảnh trong truyền thuyết quả thực
tồn tại. Tốc độ cực nhanh để mắt sinh ra ảo giác. Vốn dĩ
tốc độ phản ứng của Thích Đao rất nhanh, nếu như tốc độ
nhanh đến mức để hắn sinh ra ảo giác thì tốc độ của
Thạch Trung Ngọc nhanh hơn nhiều.
Thích Đao kinh hãi trong lòng, nhưng mà do bản năng xoay
người liền gác cặp đao ở trước mặt. nhưng công kích như
trong dự tính căn bản không xuất hiện, ngược lại hắn thấy
Thạch Trung Ngọc nhàn nhã đi tới máy nước uống trước mặt,
rót một ly nước nóng. Sau đó cười với Thích Đao, nói:
- Người tới chính là khách, uống miếng nước đi!
- Khốn kiếp!
Thích Đao tức giận mắng một tiếng, lần nữa vọt tới
Thạch Trung Ngọc, cảm giác sợ hãi tốc độ của Thạch Trung
Ngọc vừa rồi đã bị hắn ném ở sau ót, bây giờ hắn chỉ
muốn tàn độc giết chết người vừa làm nhục hắn kia hàng
trăm ngàn lần.
- Động đao, động thương nhiều không tốt đâu.
Thạch Trung Ngọc nhẹ than một tiếng, tùy ý vung vẩy tay
một chút, Thích Đao cũng cảm thấy trong tay trống rỗng, hai
thanh đoản đao kia liền xuất hiện trong tay Thạch Trung
Ngọc.
"Hả..." Thích Đao lập tức sửng sốt, mẹ nó, cái này
làm sao chơi nữa, vũ khí cũng nằm trong tay người khác
rồi.
- Đao này không tệ.
Thạch Trung Ngọc đặt đoản đao ở trước mắt nhìn kỹ, sau
đó ngẩng đầu lên hỏi:
- Mua ở đâu?
"ôi" Thích Đao liền sụp đổ
- Đại ca, ta sai rồi!
- Biết sai là tốt.
Thạch Trung Ngọc đi tới, vỗ bả vai Thích Đao một
cái:
- Người trẻ tuổi, khó tránh khỏi sẽ phạm sai lầm!
Thích Đao cúi đầu, dáng vẻ nhận sai, nhưng mà trong mắt
hắn thoáng qua một ánh nhìn sắc bén. Ngay sau đó, bàn tay
chụm lại, giống như một cây dao nhọm sắc bén vậy, độc ác
đâm về phía ngực của Thạch Trung Ngọc.
Lợi hại thật sự của Thích Đao không phải là đao pháp,
mà chính là công phu trên tay hắn. Không biết bao nhiêu người
đã chết ở chiêu đánh lén này. Nhưng mà, ánh mắt Thạch
Trung Ngọc sáng lên, nhẹ nhàng bắt lấy hai tay Thích Đao.
Thạch Trung Ngọc trời sinh tay to, tay của Thích Đao này nhỏ
như vậy, giống như tay đàn bà. Bị Thạch Trung Ngọc bắt
lại, Thích Đao cảm thấy hai tay giống như bị cái kềm lớn
kẹp chặt, hoàn toàn không thể nhúc nhích. Tức khắc chán
nản trong lòng, sát chiêu của mình lại bị phá dễ như trở
bàn tay?
- Ái chà chà, tay ngươi bảo dưỡng thật tốt!
Thạch Trung Ngọc thoải mái nắm tay Thích Đao.
- Chẳng qua móng tay hơi dài chút, đến đây, ta giúp ngươi
cắt!
Thích Đao khóc không ra nước mắt, móng tay chính là để
tăng độ sắc bén khi đâm, không nghĩ tới tên này lại muốn
cắt bỏ.
- Ô kìa, không cắt bỏ móng tay rất dễ bị bệnh, mẹ ngươi
không nói ngươi biết sao!
Thạch Trung Ngọc không biết lấy ở đâu ra một cái bấm
móng tay, sau cắt sạch sẽ mấy cái móng tay của Thích
Đao.
- Như thế nào, ngươi nhìn xem, xinh xắn biết bao.
Thích Đao cạn lời. Tên này lại kinh khủng như vậy, chẳng
nhũng thực lực mạnh mẽ, hơn nữa, thật đúng là con mẹ nó
lắm mồm chịu không nổi.
Thạch Trung Ngọc không hề có một chút giác ngộ, ngược
lại cảm thấy chơi như vậy rất vui. Còn việc giết Thích Đao
hình như cũng không cần thiết. Giống như một con kiến đang
âm mưu giết ngươi, ngươi sẽ so đo với nó? Một cước đạp chết
nó?
- Đại ca, ta có thể đi được chưa?
Thích Đao yếu ớt hỏi.
- Ngươi muốn đi đâu?
Thạch Trung Ngọc trừng mắt, lập tức trong mắt bộc phát
ra một cơn tức giận, dọa Thích Đao sợ đến run rẩy, mẹ nó,
tên này sao lại khủng bố như vậy!
- Ta muốn về nhà.
Vẻ mặt Thích Đao đưa đám.
- Có được không, đại ca?
- Hả, về nhà? Đã trễ thế này, hình như không có xe.
Thạch Trung Ngọc sờ nhẹ lỗ mũi.
- Nếu không, ta đi cướp chiếc xe bên ngoài đưa ngươi trở
về, như thế nào?
Thích Đao vội vàng lắc đầu, đùa gì thế, bên ngoài là
anh cả và em trai hắn, cướp như vậy, hắn còn mặt mũi nào
làm người.
- À, vậy, ngươi phải tự đi bộ về thôi.
Thạch Trung Ngọc vừa nói xong liền buông lỏng tay hắn
ra.
- Vâng, vâng đại ca, ta đi nha?
Thích Đao vội vàng lăn một vòng đứng lên, sau đó cẩn
thận hỏi.
- Ừ ừ, đi đi, đi đi.
Thạch Trung Ngọc không nhịn được vẫy vẫy tay.
Thích Đao như được đại xá, liền chạy nhanh ra cửa.
- À đúng rồi, lần sau nếu tới, nhớ mang nhiều thêm mấy
thanh đao, vừa hay dùng gọt trái cây.
"Thình thịch".