Thích Đao hoảng loạn rời khỏi biệt thự Thạch Trung Ngọc giống
như đằng sau có quái vật đuổi theo, nhanh chóng chui tọt vào trong
xe đang đỗ trước cửa biệt thự.
- Thích Đao, sao lại hoảng thế? - Đại ca là một người đàn ông
hơn ba mươi tuổi, ria mép bên khóe miệng mang đến cảm giác kì
quái.
- Quá kinh khủng, quá lợi hại! - Thích Đao trở về xe, hiển nhiên
vẫn chưa hoàn hồn - Đại ca, nhiệm này chúng ta nên nghĩ cách từ bỏ
thôi.
- Kẻ kia rất lợi hại à? - Đại ca nhíu mày, có hơi nghẹn lời - Là
ba nghìn vạn đấy.
Thích Đao nhíu mày, tên đại ca này mặc dù là người đại diện của
bọn họ, năng lực luôn phát huy rất tốt, nhưng lại có hơi tham
tiền.
- Ba nghìn vạn, vậy cũng phải lấy được cái mạng của hắn đã.
Vừa nói xong thì liền nghĩ đến tên Thạch Trung Ngọc kinh khủng
kia, lòng vẫn còn chút sỡ hãi, nói:
- Nếu như ta không chọc điên hắn, với lại tính tình hắn cũng khá
tốt, nếu không ta đã chẳng thể chạy ra đây!”
Nghe thấy những gì Thích Đao nói, đại ca lập tức hít một hơi khí
lạnh, nếu như thẳng thắn mà nói về bản lĩnh của tam đệ, Thích Đao
kia có thể nói là tuyệt đỉnh cao thủ, dù sao hắn trong mắt đại ca
chính là người không gì không làm được, dường như chưa từng biết
thất bại.
- Nhị ca… - Tam đệ vừa nãy đụng mặt Thạch Trung Ngõ yếu ớt gọi
một tiếng.
Thích Đao trừng mắt sang, nói:
- Đừng có gọi ta là nhị ca!
- Được, Thích Đao ca, cả đại ca nữa - tên tam đệ kia nhỏ giọng
nói - Chúng ta còn ở lại đây làm gì? Không sợ tên kia đột nhiên nổi
giận à?
Đại ca sững sờ, vội vàng khởi động xe. Cả đoàn người vội vã rời
khỏi căn biệt thự nguy hiểm này, ba nghìn vạn đấy, thật con mẹ nó
tiếc.
Nhìn chiếc xe đỗ ở cổng biệt thự rời đi, Thạch Trung Ngọc nhẹ
nhàng thở hắt ra. Vừa nãy không phải hắn không muốn giữ Thích Đao ở
lại, nhưng vấn đề hắn lo lắng chính là hai người ở bên ngoài sẽ gây
hại với chúng nữ. Dù sao hiện giờ là thời đại vũ khí nóng, quỷ mới
biết những người kia có mấy thứ súng ngắm gì đó không.
- Không ngờ rằng đã trễ thế này mà vẫn còn một tên tiểu quỷ đứng
canh cửa! - Cừu lão gia tử đột nhiên xuất hiện ở đầu lầu hai.
Thạch Trung Ngọc không khỏi cười khổ, lão gia tử này luôn xuất
quỷ nhập thần. Mặc dù thực lực hiện giờ của mình đã mạnh hơn lão,
nhưng đối với việc sử dụng chân nguyên gì đó thì gừng càng già càng
cay. Tối thiểu là trong nhận thức của Thạch Trung Ngọc thì hắn
không thể nào cảm nhận được lão gia tử đang ẩn nấp ở bên cạnh.
- Không còn cách nào, luôn có vài tên gia hỏa mắt mù! - Thạch
Trung Ngọc sờ sờ mũi, sau đó nói - Lão gia tử, đã trễ thế rồi còn
chưa ngủ sao?
- Lớn tuổi rồi, dễ mất ngủ lắm. Hơn nữa, có mấy con chuột vào
nhà thì cũng nên chú ý một chút chứ, không phải sao? - Lão gia tử
hất áo ngoài, chậm rãi đi xuống lầu.
Lão mà mất ngủ ấy à, đánh chết cũng không tin. Thạch Trung Ngọc
bĩu môi: - Nói đi, lại có chuyện gì sao?
- Ha ha, biết là không thể gạt được tên tiểu tử ngươi mà. - Lão
gia tử cười như một lão hồ ly - Mấy lão gia hỏa kia định đến đây
gặp ngươi thử.
Thạch Trung Ngọc sững sờ, mấy lão gia hỏa kia? Chẳng lẽ là…
- Được thôi!
- Vậy thì đi thôi! - Lão gia tử đi đến cửa chính, lôi ra một cái
chìa khóa xe.
Thạch Trung Ngọc lập tức cạn lời, lão gia tử tuổi đã rất cao,
lại còn thích lái xe, thật hiếm thấy. Theo những gì Thạch Trung
Ngọc nhớ, những cao thủ này hẳn là chỉ cần bay tới bay lui, sao lại
còn ỷ lại mấy cái ô tô gì đó chứ.
Đến nhà e, lão gia tử mở cửa một chiếc Ferrari màu đỏ, thiết bị
màn hình trong xe đã sửa chữa xong!
Thạch Trung Ngọc vừa nhìn thấy thứ này đã không còn chút hứng
thứ nào, quỷ mới biết có thể vừa mở ra thì mấy cái “bánh bao thịt”
đung đung đưa đưa ở trong màn hình hay không.
Giống như trước đây có người mua vé số cào, luôn đón xem chương
trình <<Teletubbies>>, nghe nói bên trong chương trình
này có ẩn giấu thông tin liên quan đến kỳ vé số tiếp theo. Cuối
cùng, một nhóm lớn gồm các cô các chú vây xem TV, cày xem
<<Teletubbies>>, người sau còn cày dữ hơn người
trước.
Lão gia tử lái xe rời khỏi biệt thự.
Thạch Trung Ngọc vốn cho rằng những cao thủ này sẽ tụ tập ở vùng
ngoại ô hoang sơn dã lĩnh gì đấy, nhưng không ngờ rằng lão gia tử
lại lái xe đến khách sạn năm sao trong trung tâm thành phố.
Nhìn thấy khung cảnh xa hoa trụy lạc xung quanh cái khách sạn
năm sao hoa lệ kia, Thạch Trung Ngọc đột nhiên cảm thấy suy nghĩ
của mình có phải không ăn khớp, là do bản thân hắn lạc hậu hay
những lão gia hỏa này tiến bộ quá không?
Lão gia tử quen đường quen lối chạy đến khách sạn, Thạch Trung
Ngọc trái lại cảm thấy bản thân có chút giống như tùy tùng của lão
gia tử. Toàn thân từ đầu đến chân đều khó chịu ngứa ngáy.
- Lão gia tử, mấy người kia tên gì? - Khi hai người đang đứng
trong thang máy, Thạch Trung Ngọc cẩn thận họi.
- Ồ, chút nữa ngươi thấy một kẻ dáng vẻ vô cùng hèn mọn thì
ngươi cứ gọi hắn là lão Kỷ. - Lão gia tử thản nhiên nói.
Một kẻ vô cùng hèn mọn? Thạch Trung Ngọc lập tức nghẹn họng.
- Mấy người còn lại thì sao?
- Tiếp đến là một bác gái trung niên, ngươi cứ gọi là Lương
thẩm. - Lão gia tử tiếp tục nói.
Bác gái trung niên, là cao thủ Tiên Thiên sao? Thạch Trung Ngọc
vô cùng nghi hoặc có phải lão gia tử đến họp lớp không, hội người
già?
- Cuối cùng, còn một người vẻ mặt âm trầm, giống như ma ấy,
ngươi cứ việc gọi lão là lão Quỷ.
Lão Quỷ… Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy thất vọng với mấy vị
cao thủ Tiên Thiên này. Vốn cho rằng những vị ấy sẽ có dáng vẻ cao
nhân tiên phong đạo cốt gì đo, nghe lão gia tử diễn tả cái gì mà
lão già hèn mọn, bác gái trung niên, rồi lại cái gì mà lão già nhìn
như ma.
- Sau đó, có phải là có một người anh tuấn tiêu sái, phong lưu
phóng khoáng, người gặp người thích hoa gặp hoa nở gọi là lão Cơ
không? - Thạch Trung Ngọc giật giật khóe miệng, hỏi.
Lão gia tử sững người, lập tức tỏ vẻ trẻ con dễ dạy, tỏ vẻ khen
ngợi gật gù.
- Lão “Kê” hay là lão “Cơ”? - Thạch Trung Ngọc tiếp tục hỏi.
Lão gia tử hiển nhiên không nghe được sự xấu xa trong lời Thạch
Trung Ngọc, rất tự đắc vẫy vẫy tay, - Tùy ngươi! - Nhưng nhìn thấy
ánh mắt quái dị của Thạch Trung Ngọc, cảm thấy có gì đó là lạ.
Chẳng lẽ trên mặt mình có nở hoa à?
Thang máy lên đến lầu hai mươi ba, lão gia tử vẫn không hiểu vẻ
mặt kia Thạch Trung Ngọc có ý gì. Nhưng thấy đã đến nơi nên cũng
không tiếp tục nghĩ nhiều thêm.
Lầu hai mươi ba là phòng tổng thống, cả tầng lầu chỉ có ba gian
phòng. Sau đó đến lầu hai mươi bốn là phòng tổng thống cao cấp
nhất, cả tầng chỉ có một phòng. Nhưng tất nhiên những lão gia hỏa
kia cũng sẽ không có ý định xa xỉ như thế. Mà ba căn phòng thì cũng
vừa đủ ba người ở nhỉ?
Thạch Trung Ngọc thầm oán trong lòng, đi theo sau lão gia tử vào
phòng 001.
Tình huống trong phòng khiến ấn tượng xấu trong lòng Thạch Trung
Ngọc với mấy người họ lập tức rơi xuống đáy vực. Mẹ nó chứ, chẳng
lẽ mấy vị cao thủ Tiên Thiên đều có sở thích thế này? Đều thích xem
Teletubbies? Chẳng lẽ trong chương trình Teletubbies ngày nay có
nội dung cao thâm gì đó có thể giúp cho mấy vị cao thủ Tiên Thiên
này đốn ngộ thành tiên cả rồi?