Được rồi, thật ra cũng chỉ có hai người xem Teletubbies, một
người khác thì ngồi trên ghế sô pha bên cạnh, ừm..., có lẽ đang đan
len.
Có điều lúc đầu Thạch Trung Ngọc cho rằng cái lão gia tử đang
ngồi đan len kia là thím Lương ấy. Cuối cùng hắn mới biết, đó là
một lão già... Thấy Lão Cơ và Thạch Trung Ngọc bước vào cửa, ba
người quay đầu nhìn qua.
Hai người nhìn thấy một khuôn mặt tiều tụy nhìn không ra hình
người, toàn bộ phần đầu của ông ấy giống như không có một chút máu
thịt, chỉ là một bộ xương khô. Nếu cái tên này đi ra ngoài đường,
riêng cái khuôn mặt cũng đủ hù chết mấy chục người. Một người khác
chính một bác gái với vẻ mặt hiền lành thân thiện, nếu không để ý
cái luồng hơi thở lạnh lẽo trên người bà ấy, Thạch Trung Ngọc sẽ
cho rằng đây chỉ là một bác gái vô hại, hòa ái dễ gần nhà bên. Còn
vị đang ngồi đan len kia, Thạch Trung Ngọc không biết nên miêu tả
như thế nào cho phải. Dù sao chỉ cần nhìn đến gương mặt đó liền
muốn đập bẹp, tuy rằng không biết sự xúc động này đến từ đâu, nhưng
cái gương mặt kia thật sự rất bỉ ổi.
- Lão già, cuối cùng ngươi cũng tới rồi!
Người vừa mở miệng chính là cái ông già nhìn giống bộ xương khô,
nhưng mà cái giọng nói của ông ấy như tiếng thét chói tai giữa đêm
khuya ấy. Thạch Trung Ngọc trong lòng cảm thấy như có vô số mèo con
cào vào pha lê, cực kỳ khó chịu.
- Được được, Lão Quỷ, ngươi thu hồi ‘ Mất Hồn Quỷ Cười ’ lại
đi.
Lão Cơ nhìn Lão Quỷ, nghiêm mặt nói:
- Mỗi lần gặp mặt ngươi đều dùng chiêu này, bộ ngươi không biết
nó ghê tởm muốn chết à?
- Khà khà!
Lão Quỷ nở nụ cười gian ác, giọng nói của ông ấy không còn bén
nhọn như vừa rồi nữa mà trở nên trầm thấp nghẹn ngào.
- Cái anh chàng đẹp trai này chính là trong miệng ngươi nói,
Thạch Trung Ngọc?
- Lão Quỷ, ngươi khoẻ!
Thạch Trung Ngọc tùy tiện nhìn Lão Quỷ gật đầu chào hỏi, không
có cách nào cả, những người này thật sự không thể làm hắn nhấc lên
một sự tôn kính nào.
Khà khà!
Lão Quỷ cười càng gian ác.
- Tên nhóc này thật không tệ, hợp khẩu vị của ta.
- Hợp cái đầu ngươi!
Bác gái trung niên trực tiếp dùng tay đập một cái lên đầu Lão
Quỷ.
- Ngươi chỉ biết thích mấy nhóc con có da thịt non mịn thôi!
Sau đó bà ấy nhìn Thạch Trung Ngọc thân thiết cười nói:
- Ngươi chính là Thạch Trung Ngọc sao? Thật không tồi, là một
đứa nhỏ khôi ngô anh tuấn. Tới, lần đầu tiên gặp mặt, thím Lương
cũng không có thứ gì tốt, tặng ngươi làm quà gặp mặt, đừng khách
sáo a!
Thạch Trung Ngọc bị lời nói của thím Lương làm ngây người, thích
da thịt non mịn? Thạch Trung Ngọc sẽ không nghĩ Lão Quỷ thích đè
gay, nhìn gương mặt ông ấy, thích người có da thịt non mịn. Đoán
chừng… Được rồi, tưởng tượng tới một đêm đen, ngươi đang đi trên
đường bỗng có một người giống bộ xương khô nhảy ra ngăn ngươi lại,
sau đó hắn ta gian ác cười nói:
- Dô, không tồi nghen, da thịt thật non mịn!
Dù gan ngươi có lớn tới cỡ nào, thì tim ngươi cũng lạnh một nửa
rồi.
Thím Lương đưa cái túi nhỏ cho Thạch Trung Ngọc, hắn nhanh chóng
nhận lấy, ấn tượng tốt về thím Lương tăng thêm vài phần. Thạch
Trung Ngọc tò mò muốn mở cái túi ra, lại không ngờ bị Lão Cơ đè tay
lại, quỷ dị cười nói:
- Nếu ngươi không muốn bị một quyền đánh bay, vậy thì đừng mở sẽ
tốt hơn.
Thạch Trung Ngọc ngạc nhiên, lời lão gia tử có ý gì?
Hắn thấy lão gia tử nhìn thím Lương hừ hừ một tiếng.
- Ta nói, cơ quan thuật của ngươi học càng ngày càng tốt
nha!
- Múa rìu qua mắt thợ, múa rìu qua mắt thợ thôi!
Thím Lương vội vã ha ha cười vài tiếng.
Thạch Trung Ngọc lập tức hiểu ra, hắn đoán chừng trong cái túi
nhỏ này không phải đồ vật thân thiện gì, trong lòng dâng lên một
trận lạnh lẽo. Mấy người này là thứ quái gì thế trời!
Lão già đang ngồi đan len thấy thím Lương ăn mệt, tức thì cười
ha hả, cái biểu cảm dù ai nhìn thấy cũng nghĩ muốn đi qua đấm một
cái. Chẳng qua Thạch Trung Ngọc tuy rằng có ý nghĩ này, nhưng hắn
căn bản không có lá gan đi thực hiện. Chỉ sợ hắn vừa mới hành động,
liền lập tức bị Lão Quỷ và thím Lương ngăn cản, sau đó chính là tàn
bạo đánh hắn một trận, để hắn hiểu rõ cái gì là kính già yêu trẻ,
cái gì là truyền thống tốt đẹp của Hoa Hạ.
Nhưng Thạch Trung Ngọc không hành động, không có nghĩa Lão Cơ
không làm.
Chỉ thấy có một bóng người chợt lóe, Lão Cơ trong nháy mắt liền
xuất hiện bên người Lão Kỷ, mà Lão Kỷ đã sớm bị Lão Cơ nện bay ra
phía sau giường.
- Ta nhìn thấy cái mặt già của ngươi liền muốn đánh! Cũng không
biết tại sao mấy năm nay ngươi càng già càng thiếu đòn!
Lão gia tử thu hồi nắm đấm, hung hăng nói.
Lão Kỷ sờ sờ chỗ mặt vừa bị Lão Cơ đánh, bất đắc dĩ cười
cười.
- Ngươi thật là, thấy ta ngươi liền đánh, nên suy nghĩ đàng
hoàng trước rồi mới đánh chứ. Ít nhất trước mặt bề dưới cũng phải
chừa chút mặt mũi cho ta nha.
- Ngươi có mặt mũi từ khi nào?
Lão gia tử bàn tay vẫn như cũ ngo ngoe rục rịch, muốn tiếp tục
đánh thêm một quyền nữa.
Lão Kỷ tức thì cười khổ một tiếng, ở trên mặt xoa vài cái, cũng
không biết ra sao gương mặt thiếu đòn bỉ ổi kia đã biến mất. Ngược
lại mang đến cảm giác giống như một lão già bình thường, giống như
sắp sửa về với đất trời.
Thạch Trung Ngọc tức thì trở thành Sparta, chẳng lẽ vừa mới rồi
Lão Kỷ sử dụng chính là tuyệt kỹ trong truyền thuyết.
- Trào Phúng Mặt?
- Ha hả, thằng nhóc như ngươi cũng biết ‘ Trào Phúng Mặt ’
sao?
Lão Kỷ ha hả cười cười, nụ cười đó thật sự rất đáng khinh. Hàm
răng khô vàng lộ ra hơn phân nửa, đôi mắt cá chết nheo lại, thêm
cái kiểu tóc Địa Trung Hải kinh điển nữa.
Phần mở màn đã qua, lúc này mọi người mới an tĩnh ngồi
xuống.
Sau đó lời nói kế tiếp của thím Lương mém xíu nữa làm Thạch
Trung Ngọc nghẹn chết.
- Thạch Trung Ngọc a, lần này cần Lão Cơ kêu ngươi tới đây, là
có cái sứ mệnh trọng đại mang tầm lịch sử muốn giao cho ngươi.
Thím Lương vẻ mặt nghiêm túc, cảm giác đó thật giống như người
lãnh đạo đời thứ nhất muốn chuyển gánh nặng cho người nối nghiệp
đời sau ấy.
- Thím Lương, ngài có việc thì nói đi.
Thạch Trung Ngọc vội ngồi thẳng dậy.
- Ừm, được!
Thím Lương đập lên sô pha một cái, rất có khí thế của nữ trung
hào kiệt.
- Từ nay về sau việc giữ gìn hoà bình thế giới, bảo vệ sự an
toàn của nhân dân. Cái nhiệm vụ quan trọng này giao cho ngươi!
Thạch Trung Ngọc thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu. Đây là
thím Lương đùa vui hay là ảo giác của hắn? Nhưng Thạch Trung Ngọc
nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hai lão già trước mắt, hình như chính
mình không có nghe lầm, nhỉ?
Sau đó, thím Lương thở dài một tiếng thật mạnh, làm tim Thạch
Trung Ngọc lạnh phân nửa. Không hổ là thím • lạnh lùng • Lương. Chi
thấy thím Lương vẻ mặt tang thương, giống như rơi vào hồi ức nào
đó, hơn nửa ngày, mới thấy thím ấy chậm rãi nói:
- Thế giới này của chúng ta không yên bình như trong tưởng tượng
của ngươi đâu!
Thạch Trung Ngọc tức thì cảm giác như có muôn vàn con quạ đen
bay qua đầu, trong miệng chúng không ngừng kêu quác quác quác.
Lão Cơ bên cạnh cười cười, cái biểu cảm kia so với Trào Phúng
Mặt của Lão Kỷ càng thêm thiếu đánh.
- Được rồi, tiểu Lương!
Lão gia tử nhẹ nhàng khụ khụ vài tiếng.
- Đừng tiếp tục đùa nghịch cái giấc mộng muốn trở thành ảnh hậu
Oscar của ngươi nữa.
Lão gia tử vừa nói như thế, thím Lương lập tức dùng vẻ mặt ai
oán nhìn lão gia tử.
- Ngươi không thể để ta biểu diễn một lần cho xong sao?