- Ta thấy, hay là bây giờ trực tiếp đến giết mấy tên đó đi!
Lão Quỷ âm trầm nói, đối với hắn mà nói, chuyện gì khi mới phát
sinh liền trực tiếp giải quyết là tốt nhất.
- Ông lấy lí do gì để giết bọn họ?
Thím Lương liếc mắt qua.
- Thành nghề không có danh tiếng, đừng nói là rước lấy sỉ nhục
cho những người khác, sợ rằng chuyện nghiêm trọng hơn là những tên
kia sẽ đồng loạt ra tay với Hoa Hạ. Mấy tên của Hoa Kỳ vẫn luôn
nhìn chăm chăm như hổ rình mồi vậy.
Lão Quỷ bỉu môi một cái.
- Thì cứ làm một cách thần không biết quỷ không hay là được
rồi!
- Lão Quỷ, lẽ nào ông có thể thần không biết quỷ không hay liên
tục giết chết hai tên cao thủ tiên thiên hay sao?
Lão Kỷ ở bên cạnh cười hì hì.
- Hai tên kia đó vẫn luôn ở cùng nhau, con mẹ nó, còn thân thiết
hơn anh em ruột nữa, ăn cơm đi vệ sinh hay đi ngủ cũng cùng
nhau.
- Hai người Nhật Bản đó đều là nam à?
Thạch Trung Ngọc sờ sờ mũi, hỏi.
- Đương nhiên, ở Nhật Bản phụ nữ căn bản không có địa vị, thì
đừng nghĩ đến chuyện có cao thủ tiên thiên là nữ.
Trong giọng điệu của Lão Kỷ có chút coi thường người Nhật
Bản.
Hai người đàn ông cùng ăn cùng ngủ cùng đi vệ sinh… Nghĩ đến
cảnh đó, Thạch Trung Ngọc có chút cảm giác buồn nôn. Lỡ như buổi
tối lúc nhàm chán xảy ra ‘69’, hừm là ta không đàng hoàng hay là ta
đoán đúng đây?
Nhìn vẻ mặt trông giống như muốn nôn của Thạch Trung Ngọc khiến
Lão Kỷ cười hì hì.
- Dựa theo tình báo của ta, hai người họ e là có mối quan hệ
đó.
- Lão Kỷ, ông nói ít mấy câu đi, đừng làm hư trẻ nhỏ!
Thím Lương trợn mắt nhìn Lão Kỷ, sau đó quay sang Thạch Trung
Ngọc cười hòa nhã.
Lão Kỷ nhất thời không nói được gì.
- Một tên có sáu cô vợ trên danh nghĩa thì vẫn còn là một đứa
trẻ à?
Thạch Trung Ngọc xấu hổ. Có sáu cô vợ trên danh nghĩa, e là
những thứ khác Lão Kỷ đều biết cả rồi, cái tên chuyên làm tình báo
này quả nhiên là không bình thường.
- Hay là ngày mai ta đến chỗ của hai tên Nhật Bản kia đánh một
trận? Dùng cách so tài đấu võ nhỉ?
Lão Cơ trực tiếp nói.
- Ông cảm thấy ông còn có thể lên máy bay Nhật Bản à?
Lão Quỷ cười u ám nói.
- Ông đã Nhật Bản bị liệt vào danh sách người không được hoan
nghênh nhất.
Lão Cơ cười bắt đắc dĩ.
- Ai bảo tên đó yếu như thế làm gì, tùy tiện đấm đá mấy phát là
quật ngã được rồi.
Nghe được lời này, Thạch Trung Ngọc liền liếc một cái. Tên đó có
yếu đuối như ngươi nói sao? Cho dù không lợi hại nhưng ít nhất cũng
là cường giả tiên thiên chứ, bị ngươi đấm đá mấy phát là ngã ư,
ngươi cũng quá xem thường rồi đó.
- Hay là Tiểu Thạch Đầu đi đi?
Thím Lương đột nhiên nói.
Thạch Trung Ngọc sững sờ, kinh ngạc dùng ngón tay trỏ chỉ vào
mình.
- Ta đi? Thím Lương, đây không phải là kêu ta dâng thịt lên tận
cửa à?
- Ha ha!
Lão Cơ nhất thời cười lớn.
- Tiểu tử cậu cũng tự biết lượng sức mình đó chứ!
Thạch Trung Ngọc là cao thủ tiên thiên đứng thứ năm của Hoa Hạ,
còn chưa bị người khác biết, nhưng nếu biết rồi e là những cái khác
thì không nói, vòng thứ nhất chắc chắn là ám sát. Huống chi là ở
Nhật Bản, không ai chăm sóc, Thạch Trung Ngọc chắc chắn là không có
đường lên trời cũng không có cửa xuống đất. Hơn nữa trong hắn còn
trẻ như vậy, nếu người khác không giải quyết được Thạch Trung Ngọc,
Nhật Bản chắc chắn sẽ ném bom nguyên tử. So sánh mấy chục vạn tính
mạng người dân và tính mạng của một cao thủ tiên thiên, quả thật
không đáng. Hơn nữa, chuyện này hoàn toàn có thể nói chính là Thạch
Trung Ngọc mang theo người tiện mang theo đạn hạt nhân. Sau đó gây
nên dư luận, giả cũng có thể thành thật.
- Ta thấy chi bằng, trực tiếp lật đổ Nhật Bản đi!
Lão Kỷ yên lặng một hồi, đột nhiên nói ra một cách khiến người
khác kinh ngạc.
Lão Cơ vừa nghe liền cười nói.
- Lão Kỷ à, bản lĩnh suy nghĩ viễn vong của ông vẫn chưa thay
đổi nha.
Lão Quỷ và thím Lương cũng liên tục lắc đầu, một cường quốc, có
thể muốn lật đổ là lật đổ được sao?
Lão Kỷ lại cười, tiếp tục nói.
- Cái này à, ta có một cách.
Sau đó nhìn sang Thạch Trung Ngọc rồi nói.
- Tiểu Thạch Đầu chắc là đang chơi <Thần Lâm> nhỉ?
Thạch Trung Ngọc gật đầu.
Lão Kỷ cười, càng thêm mừng rỡ.
- Cậu ở trong đó tên là Hinh Vũ Chi Thạch, đúng không, đệ nhất
cao thủ khu Hoa Hạ!
- Hì hì, cũng bình thường thôi!
Thạch Trung Ngọc cười ngại ngùng, nói.
- Ở trước mặt các vị nào dám tự xưng là đệ nhất cao thủ được
chứ.
- Khiêm tốn quá mức chính là tự cao đó!
Lão Kỷ cười hì hì, sau đó tiếp tục nói.
- Nghe nói, sau đại hội tỉ võ lần này, thì sẽ bắt đầu quốc
chiến, đúng không?
Thạch Trung Ngọc gật đầu, kinh ngạc hỏi.
- Lẽ nào, Lão Kỷ cũng chơi Thần Lâm à?
- Ha ha, trò chơi đó bọn ta cũng không hứng thú lắm.
Lão Kỷ cười, khoác khoác tay.
- Ta là nghĩ đến một chuyện, có thể lợi dụng kinh tế của
<Thần Lâm> để tấn công Nhật Bản.
Thạch Trung Ngọc liền sáng mắt lên, dùng trò chơi này để tấn
công Nhật Bản, đây là một cách hay, chỉ là không biết Lão Kỷ có
cách gì.
- Trong <Thần Lâm>, các tập đoàn Nhật Bản đã đầu tư một số
vốn lớn, số vốn này đã chiếm 40% tổng giá trị sản xuất quốc dân của
Nhật Bản.
Lão Kỷ cười khà khà nói.
Ba vị cao thủ tiên thiên nhất thời trợn to hai mắt, 40% tổng trị
số sản xuất quốc dân ư? Người Nhật Bản điên rồi sao?
Thạch Trung Ngọc khó hiểu, khái niệm của những thứ này hắn căn
bản không hiểu được, nhưng nhìn nét mặt của mọi người có vẻ chuyện
này rất nghiêm trọng.
- Ha ha, mặc dù không biết những tập đoàn Nhật Bản đó đang nghĩ
gì. Nhưng…
Lão Kỷ cười gian tà nói.
- Nếu đầu tư của bọn họ trong game bị phá hỏng, vậy với Nhật Bản
mà nói, chắc chắn là một tai họa rồi!
- Cho nên, vào lúc diễn ra quốc chiến, để ta đến Nhật Bản phá
đám à?
Thạch Trung Ngọc liền hiểu ra ý của Lão Kỷ.
- Nhưng chỉ một mình ta đi thôi sao?
- Ha ha, lúc này thì phải dựa vào thế lực rồi!
Lão Kỷ cười ha ha nói, sau đó nhìn thím Lương.
- Người mà đất nước điều động trong game chắc nhiều lắm nhỉ?
Thím Thẩm nghe Lão Kỷ nói, trong mắt cũng lóe lên tia sáng.
- Ừm, mặc dù không biết con số cụ thể, nhưng binh lính đặc chủng
ít nhất có trên năm trăm người.
Binh lính đặc chủng? Chiền hồn thiết huyết? Thạch Trung Ngọc
liền nghĩ đến nghĩ đến đoàn binh lính đặc chủng hư ảo kia.
- Vậy được rồi! Đến lúc đó thông báo với mấy lão già kia, để
lính đặc chủng đều nghe theo mệnh lệnh của Thạch Trung Ngọc!
Lão Kỷ trực tiếp nói.
Ánh mắt Thạch Trung Ngọc liền sáng rực, năm trăm lính đặc chủng
đều nghe theo mệnh lệnh của mình ư? Vậy thì hấp dẫn biết bao! Vừa
hay mình cũng muốn thành lập một hội đoàn. Lần này coi như là kéo
năm trăm thuộc hạ mạnh mẽ, trung thành cho mình đi. Lão Kỷ này thật
sự là đáng yêu quá đi mà!
- Ha ha, Tiểu Thạch Đầu, đến lúc đó cậu phải làm thật tốt cho ta
đó!
Lão Kỷ nhìn Thạch Trung Ngọc cười nói.
- Ngộ nhỡ bị lộ ra ngoài, người bị mất thể diện không chỉ là đệ
nhất cao thủ là câu đây, còn có mấy lão bất tử bọn ta nữa!
- Hiểu rồi, hiểu rồi!
Thạch Trung Ngọc cười hì hì, chuyện oai phong thế này, không làm
chính là kẻ ngốc. Nhưng, nói nhiều như vậy hình như cũng không có
ích với mình nhỉ?