Có điều làm việc vì đất nước thì cần gì lợi ích chứ? Hơn nữa
chuyện này cũng coi như làm vì bản thân đi.
Dù sao nếu chuyện này làm không tốt, các cô gái cũng sẽ không có
những ngày sống yên. Có thể nói Thạch Trung Ngọc đã bị mấy lão già
này gài bẫy rồi.
Chuyện quan trọng đã nói xong, mấy người này lại bắt đầu cãi vã.
Luôn là những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể. Ví dụ như tiểu tử nhà
nào làm chuyện đại sự gì đó, hay thằng nhóc nhà nào lại trêu chọc
ai đó, bị đánh cho một trận chẳng hạn. Dù sao mấy lão già này cũng
không có chuyện gì lớn để bọn họ quan tâm, thế là liền tìm chuyện
của những tiểu bối để nói.
Có điều Thạch Trung Ngọc không có chút hứng thú với những chủ đề
này, thứ nhất là không thân với những người đó, càng không hiểu lối
sống của bọn họ. Thứ hai, bản thân cũng không thể nói chuyện này,
mặc dù dựa theo thực lực mà nói, mình có quyền nói chuyện bình đẳng
với họ, nhưng nói thế nào thì họ cũng cùng một thế hệ với ông bà
của mình. Bản thân là vãn bối cũng không nên chen miệng vào.
Thạch Trung Ngọc bắt đắc dĩ ngồi trên sô pha, nghe các cụ các bà
nói đông nói tây, muốn xem Ultraman Mebius lại không được chuyển
kênh, đó gọi là buồn chán.
Cơ hồ trò chuyện đến gần trưa mấy người họ mới dừng lại, nhưng
vẫn chưa thỏa mãn, đến bữa ăn ngay cả cơm cũng không ăn, đối
với những cao thủ này mà nói, căn bản không tính là cái gì, có khi
còn thấy thức ăn, ngũ cốc, hoa màu đó là một sự phiền phức đối với
tu luyện.
Buổi sáng Cơ Như Nguyệt điện thoại đến hỏi Thạch Trung Ngọc đang
ở đâu, Thạch Trung Ngọc bắc đắc dĩ nói mình đang nói chuyện với mấy
cụ mấy bà, chọc cho thím Lương tức giận trợn mắt nhìn. Theo lời nói
của thím Lương, bà vẫn còn ở tuổi bốn mươi tám. Nghe thấy câu này,
khóe miệng Thạch Trung Ngọc không ngừng co giật. Có vẻ như thím
Lương sinh vào lúc kháng chiến, nếu tính theo tuổi tác thì cũng là
một lão yêu quái rồi, có điều nhìn diện mạo bên ngoài cũng chỉ bốn
mươi năm mươi mà thôi.
Hàn huyên đến trưa, mấy cụ nhiều năm mới gặp nhau một lần cuối
cùng cũng ngừng nói chuyện, ai về nhà nấy, mẹ ai nấy tìm.
Thạch Trung Ngọc như nhặt được đại xá, vội vàng đi theo Lão Cơ
rời khỏi phòng tống thống năm sao này. Mặc dù phòng tống thống này
trang trí vô cùng tráng lệ, lộng lẫy, nhưng Thạch Trung Ngọc chính
là cảm thấy biệt thự có các cô gái ở đó thì tốt hơn, đúng là quá
cặn bã rồi. Dù sao căn phòng có tốt hơn nữa cũng cần có người làm
nổi bật.
Lão Cơ lái chiếc Ferrari hùng hùng hổ hổ chạy về biệt thự. Sau
khi rời khỏi khách sạn, trái lại nét mặt lão gia tử có vẻ u ám,
không biết đang nghĩ gì.
Thạch Trung Ngọc vừa trở về, liền phát hiện các cô gái đều đang
ngồi trước bàn ăn, giống như đang đợi hắn. Thạch Trung Ngọc mới nhớ
ra, hình như mình đã nói trưa về ăn cơm, nhìn thời gian lại hơn một
giờ rồi. Chắc chắn các cô gái đều đã đói meo rồi.
- Xin lỗi nha, các vợ đại nhân! Nào nào nào, ăn cơm, ăn cơm
thôi!
Thạch Trung Ngọc cười ngượng, rồi ngồi xuống ghế chủ vị.
Lão Cơ lại không tới ăn cơm, mà đi thẳng về phòng.
- Ông của em sao vậy?
Cơ Như Nguyệt trông thấy hình như Lão Cơ không bình tĩnh, vội
vàng hỏi.
Thạch Trung Ngọc nhìn theo bóng dáng của Lão Cơ, nét mặt cũng
đầy nghi ngờ, lúc đó ở trong phòng còn nói chuyện vui vẻ như thế,
sao trên đường về nhà lại u ám như trận lôi vũ bị kìm nén mười mấy
ngày vậy.
- Đàn ông ấy mà, một tháng luôn có mấy ngày như vậy.
Thạch Trung Ngọc nói như vậy, chọc cho các cô gái kinh bỉ.
- Mau ăn cơm đi, hai giờ là trận chung kết bắt đầu rồi.
Cơ Như Nguyệt thúc giục nói.
Thạch Trung Ngọc vội vàng nhìn thời gian, cũng may còn một tiếng
rưỡi nữa, không gấp.
T rong cuộc thi giải vô địch cá nhân , chắc hẳn mình là vòng thứ
nhất, Khúc Chung Nhân Tản, Thanh Phong Lãng Tử, Lạc Diệp Phi Hoa.
Khúc Chung Nhân Tản là một mục sư, mặc dù có thể biểu hiện xuất
chúng. Hừm, chính là dùng pháp trượng gắng gượng đập chết một chiến
sĩ, nhưng Thạch Trung Ngọc lại không thể nào để ý được, dẫu sao sau
khi hình thức chiến đấu được chân thật hóa, nghề pháp hệ dù tấn
công mạnh nhưng cần phải chuẩn bị nhiều thời gian làm phép. Hơn nữa
một cây pháp trượng có thể dự trữ khoảng ba đến bốn loại pháp thuật
(Bạch ngân 1, hoàng kim 2, ám kim 3, tiên khí 4) cũng không tạo ra
nhiều uy hiếp cho bản thân. Pháp thuật là pháp trượng dự trữ sau
khi phóng ra ngoài cũng có thời gian làm lạnh. Lạc Diệp Phi Hoa
cũng là một pháp sư, Thạch Trung Ngọc cũng không lo lắng. Chỉ lo
tên Thanh Phong Lãng Tử kia, hôm đó nhìn thấy cách thức trang bị
của hắn, chắc là cận chiến. Không giống một kiểu đạo tặc, cũng
không phải kiểu kỵ sĩ, chắc là nghề ẩn trốn.
Hơn nữa còn là một vương gia chính thống, có lẽ rất lợi hại.
Thạch Trung Ngọc không lo lắng, ăn xong bữa trưa liền chuẩn bị
lau miệng rồi trở về phòng. Lại không ngờ Cơ Như Nguyệt bên cạnh
đưa đến một tờ khăn giấy, nhìn thấy nét mặt quở trách của Cơ Như
Nguyệt. Thạch Trung Ngọc cười ngượng ngùng, hắn đã quen dùng tay
lau miệng rồi.
Trở về phòng, Thạch Trung Ngọc lập tức đăng nhập vào game. Lúc
này, đã là một giờ bốn mươi.
Vừa online, Thạch Trung Ngọc phát hiện mình vẫn còn trong phủ
thành chủ của Thiên Thành. Ra khoi phủ thành chủ, các cô gái cũng
lần lượt online.
Phá vỡ quyển trục* trở về của Bạch Hổ Thành, rất nhanh liền nhìn
thấy các cô gái truyền tống trận ở bên cạnh không xa. Cũng hết
cách, các siêu cấp mỹ nữ đứng cùng một chỗ thì quá chói mắt rồi,
hơn nữa cũng là tiêu điểm chú ý của mọi người. Có điều bây giờ
không có gì là không có mắt mấy tên kia đi tới bắt chuyện, trên cơ
bản mọi người đều không biết mấy cố gái trước mặt không chọc được,
trước tiên đừng nói đến thực lực mạnh mẽ kia của phòng làm việc
Hinh Vũ, chỉ dựa vào đệ nhất cao thủ hung mãnh Thạch Trung Ngọc,
liền diệt sạch suy nghĩ của phần lớn người ở đây. Một loạt chiến
tích anh dũng của Thạch Trung Ngọc có thể nói là sau vào lòng
người.
- Thạch Đầu Ca, cố gắn lên nha! Không giành được hàng nhất là em
hỏi tội anh đó! Hướng Lâm hung tợn giơ quả đấm nhỏ về phái Thạch
Trung Ngọc, nhưng bộ dạng đáng yêu đó khiến ngón trỏ của Thạch
Trung Ngọc động mạnh. Nhìn thấy dáng vẻ nổi lên ham muốn đó của
Thạch Trung Ngọc, Hướng Lâm nhất thời xấu hổ đỏ mặt. Mặc dù hiện
tại mọi người đã cùng nhau làm chuyện đó mấy lần rồi, nhưng Hướng
Lâm nghĩ đến vẫn rất xấu hổ. Nhưng song song với ngượng ngùng lại
cho Thạch Trung Ngọc vạn kiểu phong tình, cực kỳ kinh thường.
- Đại thúc, cố lên! Nếu giành chiến thắng, anh muốn gì cũng
được!
Dương Tử mê hoặc nhìn với ánh mắt quyến rũ, bộ dạng bất quá chỉ
mới mười lăm mười sáu tuổi, dưới sự khai phá của Thạch Trung Ngọc
đã giống như thiếu nữ mười tám mười chín tuổi, giống như một trái
táo tươi mới khiến cho người khác vô cùng yêu mến, nhưng sau
lưng sự trẻ trung này chứa đầy sự nghịch ngợm và quyến rũ của cô
gái nhỏ.
- Thạch Đầu Ca, anh không giành được hạng nhất em cũng sẽ hỏi
tội anh!
Hướng Lam giống như Hướng Lâm, cũng giơ quả đấm ra. Có khi Thạch
Trung Ngọc ở trong thực tế thật sự vẫn không phân biệt được hai
người họ ai là ai nữa, tính cách giống nhau, ăn mặc giống nhau.
Nhưng trong game, một người mặc áo mục sư trắng tinh, một người mặc
khôi giáp màu đen, lưng đeo hai cây kiếm Trảm Lôi. Một người dáng
vẻ trong sáng, con một người lại giống như sư tử con vậy.