Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 955: CHƯƠNG 954. BẮT ĐẦU!

Lúc này Tuyết Sương Yên lại thẹn thùng đi qua, nhẹ nhàng hôn lên

mặt Thạch Trung Ngọc một cái, cô gái hướng nội lúc này không biết

tại sao lại lớn gan như vậy.

- Thạch Đầu Ca, cố lên nha! Nếu không…hư hư!

Tuyết Sương Yên nhăn cái mũi nhỏ lại, cố gắng bày ra bộ mắt ‘Em

rất tàn nhẫn’ nhưng nếu người xấu trên thế giới đều tàn nhẫn giống

vậy, Thạch Trung Ngọc cũng chấp nhận.

Thạch Chi Lan cười hì hì, không nói gì cả chỉ đưa ánh mắt câu

hồn quyến rũ về phía Thạch Trung Ngọc. Suýt chút thì Thạch Trung

Ngọc không đứng vững rồi, đúng là một tiểu yêu tinh.

Cơ Như Nguyệt vẫn hung dữ như vậy.

- Nếu như anh thu thì về nhà quỳ trên mì gói hai tiếng nhé!

- Vậy nếu anh thắng thì sao?

Thạch Trung Ngọc nghênh mặt hỏi. Trong lòng lại bắt đầu sung

sướng khi nghĩ sẽ được ngủ cùng các cô gái.

- Thắng thì đó là điều anh nên làm mà!

Cơ Như Nguyệt làm sao mà không hiểu được ý đồ bẩn thỉu của Thạch

Trung Ngọc chứ, trực tiếp đưa ánh mắt kinh thường nhìn sang.

Đùa giỡn một lúc, trận đấu của Thạch Trung Ngọc cũng sắp bắt đầu

rồi.

- Người chơi Hinh Vũ Chi Thạch chú ý, trận đấu của cậu sẽ bắt

đầu sau hai phút nữa, hay chuẩn bị kỹ càng!

- Sắp bắt đầu rồi à!

Thạch Trung Ngọc cười xấu xa nói.

- Mỗi người hôn anh một cái, thế nào?

- Nằm mơ đi!

Cơ Như Nguyệt liếc mắt xem thường, nhưng vẫn ngoan ngoan đi tới,

hôn một cái lên mặt Thạch Trung Ngọc.

- Cho anh thể diện đó, hi hi!

Sau đó các cô gái cũng lần lượt đi lên, hôn một cái lên mặt

Thạch Trung Ngọc. Người chơi xung quanh nhìn thấy đều ngưỡng mộ

không thôi, đệ nhất cao thủ chính là đệ nhất cao thủ mà, không ít

diễm phúc! Đúng là cao nhân!

Ngay sau đó, Thạch Trung Ngọc liền cảm thấy trời đất quay cuồng,

chớp mắt liền xuất hiện trên đấu trường.

Đấu trường của trận chung kết vô cùng rộng lớn, khoảng chừng dài

150m, rộng 80m. Lớn hơn mấy lần so với sân đá banh. Người bình

thường nhìn từ đầu bên này sang đầu bên kia cũng nhìn không rõ, có

điều với thị lực của Thạch Trung Ngọc khiến hắn rất nhanh liền nhìn

rõ đối thủ của mình, Khúc Chung Nhân Tản.

Khúc Chung Nhân Tản lúc này đang cố gắng để nhìn về phía Thạch

Trung Ngọc. Nhưng thị lực không tốt, cũng chỉ nhìn thấy một bóng

dáng mơ hồ. Nhưng nhìn trang bị mờ ảo kia, Khúc Chung Nhân Tản đã

đoán được ngay.

- Không ngờ lại là ngươi, quả nhiên!

Trong lòng Khúc Chung Nhân Tản có chút lo lắng, nhưng lập tức

liên cháy lên ý chí chiến đấu vô cùng. Thật ra có chuyện hắn vẫn

chưa từng nói, hắn đã chuyển nghề nghiệp thành ẩn trốn-người khổ

tu. Người khổ tu là là nghề nâng cấp của mực sư, những pháp thuật

tấn công mạnh, đồng thời còn có năng lực tấn công vật lý khác

thường. Nhưng song song, cũng có một chỗ xấu, chính là trên người

ngoại trừ pháp trượng, áo mục sư, giày, thủ hoàn ra thì những trang

bị khác đều không thể mang theo.

- Khúc Chung Nhân Tản, ha ha. Hôm nay phải cho tiểu tử này một

ký ức khắc cốt ghi tâm mới được.

Thạch Trung Ngọc nhìn nét mặt của Khúc Chung Nhân Tản liền cười

gian tà.

- Đại hội tỷ võ đợt một, trận chung kết, sẽ bắt đầu sau năm

phút. Sau đây, sẽ đọc sơ qua quy tắc thi đấu.

Năm phút ư? Thạch Trung Ngọc nhất thời xoắn xuýt, không phải vừa

nãy nói hai phút nữa bắt đầu sao? Lẽ nào lại đang giở thủ đoạn gì

nữa?

Rõ ràng đại hội tỷ võ phải có quy tắc gì chứ, ngược lại chỉ cần

một câu, nên đánh thế nào thì đánh thế đó. Sau đó, chính là người

đại biểu của công ty game phát ngôn. Mặc dù người đại biểu này rất

muốn làm một bài phát biểu dài đến nửa tiếng, dù sao đây cũng là

một dịp tuyệt vời để đối mặt với toàn bộ Hoa Hạ, ít nhất cũng có

hàng trăm triệu người tham gia. Phô bày tài ăn nói của mình, sau đó

nói một số phong cách lãnh đạo, nhưng buộc phải có. Tuy nhiên

Amy vừa mở đầu liền trực tiếp nói chỉ có năm phút nữa bắt đầu rồi,

có cho mấy tên này bao nhiêu thời gian?

Những người bạn trên mạng rất căm hận phát ngôn lãnh đạo, Amy vô

cùng hiểu rõ vì thế đặc biệt nói như vậy, chỉ có năm phút nữa thôi.

Khiến mấy tên này vô cùng buồn bực, trong lòng thầm nghĩ, rõ ràng

lên kế hoạch là nửa tiếng, sao lại biến thành năm phút rồi. Có

điều, rõ ràng tài ăn nói của mấy tên này không tệ, sau khi nửa

tiếng đổi thành năm phút, tạm thời bỏ đi bản diễn thuyết, sau đó

tùy ý phát ngôn mấy câu.

Cái gì mà cảm ơn người chơi, cảm ơn sự ủng hộ của đất nước, cảm

ơn khích lệ của các vị lãnh đạo. Sau đó là cầu chúc, cầu chúc, cầu

chúc. Dù sao cũng chỉ là kịch bản viết sẵn mà thôi.

Thạch Trung Ngọc trực tiếp gạt bỏ lời của mấy tên này sang một

bên, chuyên tâm mài đao Chiến Thần trong tay. Trong lòng suy nghĩ

lung tung, nếu như đao Chiến Thần sắc bén đối phó được cự long như

đao Đồ Long thì hay rồi. Đoán chừng, cho dù là một mục sư toàn trí

lực, một thân trang bị trí lực cường đại, sau đó mở lá chắn. Vậy lá

chắn thánh quang vô cùng kiên cố đó cũng sẽ bị cắt như cắt dưa hấu

dưới đao của mình, dễ dàng bị mở ra thôi.

Năm phút trôi qua rất nhanh, người đại diện kết thúc phát biểu

nhưng vẫn chưa thỏa mãn, sau đó tuyên bố trận chung kết bắt

đầu.

- Trận chung kết sẽ bắt đầu sau mười giây nữa. Đến lúc đó, tấm

màn chắn trong suốt trước mặt người thi đấu sẽ rớt xuống.

Trước khi trận đấu bắt đầu, hai thí sinh sẽ đứng trên bình đài

bên ngoài sân, trước mặt là một tấm màn chắn trong suốt. Bình đài

này tương tự với vị trí khung thành trên sân bóng đá.

Hệ thống đếm ngược thời gian đã kết thúc rất nhanh, Thạch Trung

Ngọc cười xấu xa, xách theo đao Chiến Thần chạy đến giữa sân đấu.

Toàn thân toát ra sự tàn ác, dường như đã chạy 75m trong ba giây,

hơn 20m trong một giây, khái niệm gì đây chứ?

Khán giả dưới đài nhất thời kinh ngạc đến ngây người, tốc độ của

Thạch Trung Ngọc này cũng quá dọa người rồi. Đương nhiên Khúc Chung

Nhân Tản cũng bị tốc độ của Thạch Trung Ngọc hù dọa.

Mặc dù hắn rất tự tin với nghề ẩn trốn của mình, nhưng sau khi

chứng kiến tốc độ của Thạch Trung Ngọc, không thể không lắc đầu

than thở, biến thái quá! Dù hắn đã chuyển nghề ẩn trốn, nhưng tình

hình trước mắt, vẫn là lấy pháp hệ làm chủ vậy, cũng chính là nói

hắn vẫn chỉ là một mục sư. Đối với nghề nghiêp pháp hệ, điều lo

lắng nhất, e rằng chính là cận thân của chiến sĩ. Tốc độ này của

Thạch Trung Ngọc, sợ là mình có đề phòng thế nào cũng không có tác

dụng rồi.

Khúc Chung Nhân Tản bắt đắc dĩ than thở, hiện tại hắn đã có động

cơ từ bỏ. Nhưng may mắn hắn không phải người dễ dàng buông bỏ.

- Tiểu Khúc à, đã lâu không gặp nha!

Thạch Trung Ngọc nhìn Khúc Chung Nhân Tản đang chậm chạp đi tới,

liền cười vui vẻ.

- Chết tiệt, cái tên biến thái nhà ngươi!

Khúc Chung Nhân Tản liền mắng một tiếng.

- Xuất sư không được thuận lời rồi!

- Đừng than thở nữa, muốn trách thì trách vận mệnh đáng chết kia

kìa, ha ha!

Thạch Trung Ngọc cười đểu.

- Đến đi, để ta mở mang kiến thức một chút sự lợi hại của mục sư

bạo lực nào!

Khúc Chung Nhân Tản liền liếc mắt khinh thường, mực sư bạo lực

là danh hiệu người chơi đặt cho hắn, là vì lần đó dùng pháp trượng

đập chết chiến sĩ. Nhưng, đó cũng là vì hết cách, ai kêu hắn trước

đó vừa hay đang đánh boss, thanh lam gần như trống rỗng, kết quả

đúng lúc có trận thi đấu, thế là hết cách, chỉ đành dùng pháp

trượng tác chiến.

- Bạo lực mục sư ta có lợi hại thế nào, cũng ngang bằng với bạo

lực tông sư như ngươi thôi!

Khúc Chung Nhân Tản lắc đầu phiền não, sau đó cầm pháp trước

lên.

- Nào lên đi, ta cũng muốn xem sự lợi hại của đệ nhất cao thủ

một chút!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!