Thạch Trung Ngọc cười xấu xa một tiếng, xách đao Chiến Thần trực
tiếp đi về phía Khúc Chung Nhân Tán.
Khúc Chung Nhân Tán nhanh chóng trang bị khiên Thánh Quang, vừa
lui về sau vừa ngâm xướng chú ngữ.
- Thuật di chuyển? - Thạch Trung Ngọc thấy động tác của Khúc
Chung Nhân Tán lập tức kinh ngạc nói.
Khúc Chung Nhân Tán chỉ cười quỷ dị, không đáp lại. Hiện tại hắn
đang phải ngâm chú ngữ nên không nói được, chỉ là động tác trên tay
ngày càng nhanh. Trong lòng Thạch Trung Ngọc bắt đầu nghiêm túc
lên, hiển nhiên là hắn đã xem thường mấy người này. Có thể lọt vào
top bốn tất nhiên không ai là tay mơ, ai cũng sẽ có kỹ năng giấu
kín.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy thuật di chuyển này, dù sao Thạch
Chung Ngọc vẫn chưa từng gặp ai có thể phóng thích pháp thuật trong
lúc di chuyển. Chỉ là tuy di chuyển, nhưng tốc độ của Khúc Chung
Nhân Tán cũng không thể nhanh được, có lẽ là nếu vận động nhiều sẽ
khiến pháp thuật bị ngắt.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng đến trước mặt Khúc Chung Nhân Tán,
không chút do dự nâng đao Chiến Thần lên bổ về phía hắn.
Thế nhưng trước mắt Khúc Chung Nhân Tán bỗng bừng sáng, âm cuối
cùng trong đoạn chú ngữ đã được niệm xong. Cùng lúc, Khúc Chung
Nhân Tán hung hăng phang pháp trượng tới.
Trước mắt Thạch Trung Ngọc lập tức xuất hiện quầng sáng trắng
chói mắt, cứ như vừa có một quả pháo sáng nổ tung trước mắt hắn
vậy. Thạch Trung Ngọc thầm cả kinh, mắt có chân nguyên bảo hộ nên
không đau mấy, thế nhưng quầng sáng chói lóa kia đã khiến hắn giờ
chẳng khác gì thằng mù. Đồng thời, trong chớp mắt, một thứ gì đó đã
đột ngột lao về phía hắn.
Thạch Trung Ngọc hoảng hốt, Khúc Chung Nhân Tán này có âm mưu
sâu thật, đầu tiên là dùng phép Lóa làm mình mù, sau rồi lại phóng
pháp thuật đã chuẩn bị sẵn ra.
Vì không thể thấy rõ tình huống, Thạch Trung Ngọc chỉ có thể
dùng đao chắn trước người mình.
Một lực lượng lớn nện thẳng lên thân đao, Thạch Trung Ngọc chợt
có cảm giác như bị xe đụng, không tự chủ bay ngược ra xa hơn mười
mét.
Đồng thời, tiếng Khúc Chung Nhân Tán bên kia đang bắt đầu ngâm
xướng lần nữa lại chui vào tai hắn. Hiển nhiên tên kia không có ý
bỏ qua cơ hội này, không hề ngừng lại giây nào mà đã tiếp tục chuẩn
bị phép.
Trước mắt vẫn trắng xóa, Thạch Trung Ngọc cố gắng mở to hai mắt,
thế nhưng vẫn chỉ thấy một bóng dáng mơ hồ, cả thế giới nhìn qua
như chỉ có mỗi sắc trắng. Phép này quá thốn mà, trước kia Thạch
Trung Ngọc còn cho là cái phép Lóa này dùng để chiếu sáng, không
ngờ rằng còn có cách dùng như vậy, thật là làm người mở rộng tầm
mắt.
Thạch Trung Ngọc mờ mịt lúng túng, bây giờ nhìn gì cũng không
rõ, chỉ có thể cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, dùng cảm giác tìm
Khúc Chung Nhân Tán. Đây vẫn là lần đầu tiên hắn sử dụng cảm giác
trong trò chơi, không biết có gì khác với hiện thực không.
Rất nhanh hắn đã mơ hồ cảm ứng được vị trí của Khúc Chung Nhân
Tán, thế nhưng cảm giác như bị gì ngăn lại, có chút kỳ quái. Thạch
Trung Ngọc lại lười chú ý đến nó, giờ đang là lúc chiến đấu, không
thể chần chừ dù chỉ một giây. Nhấc đao, hắn trực tiếp vọt về phía
Khúc Chung Nhân Tán.
Khúc Chung Nhân Tán phát hiện thấy Thạch Trung Ngọc tìm thấy vị
trí của hắn nhanh như thế, hơn nữa hình như còn nhắm mắt xông tới,
chẳng lẽ tên kia có kỹ năng thính phong biện vị*? Không trâu bò thế
chứ? Lòng thì kinh ngạc nhưng động tác trong tay hắn vẫn không chậm
lại, rất nhanh, một pháp thuật khác đã được chuẩn bị xong.
(*Nghe tiếng gió, đoán vị trí.)
Một ngọn lửa vàng rực bay thẳng về hướng Thạch Trung Ngọc, tuy
Khúc Chung Nhân Tán đã chuyển chức thành Người khổ tu, nhưng xét
đến cùng thì vẫn có thể xem là Mục sư, vẫn có thể thi triển pháp
thuật có tính sát thương mạnh mẽ như Lửa Thánh.
Thạch Trung Ngọc cảm giác có một thứ gì đó cực nóng đang bắn đến
phía mình, lòng thầm cả kinh, thứ kia chắc lớn bằng cỡ con voi châu
Phi trưởng thành luôn ấy chứ. Hơn nữa còn bay là là mặt đất, tốc độ
lại cực nhanh, gần như đọ được với tốc độ của hắn. Thạch Trung Ngọc
vừa nghĩ linh tinh một chút, ngọn lửa kia đã gần như đuổi kịp
hắn.
Chân khẽ dùng lực, lập tức chuyển lực vọt về trước thành lực bật
lên trên. Hắn hung hăng nhảy vọt qua ngọn lửa cực lớn kia.
Khúc Chung Nhân Tán nhìn Thạch Trung Ngọc thế mà lại có thể né
đòn đẹp như vậy, hơn nữa lúc làm tất cả vẫn còn nhắm mắt, lòng thầm
nghĩ đây quả là thính thanh biện vị mà, xem ra tên Hình Vũ Chi
Thạch này cũng là người tập võ, cũng không biết lợi hại đến
đâu?
Khúc Chung Nhân Tán có xúc động muốn luận bàn 300 hiệp với Thạch
Trung Ngọc, thế nhưng đây đang là cuộc thi trong trò chơi, không
phải hiện thực. Hắn đành nén xúc động, tiếp tục ngâm xướng, chuẩn
bị pháp thuật.
Thạch Trung Ngọc phóng qua ngọn lửa rồi nhưng thân vẫn còn trên
cao. Lần này hắn nhảy lên tới bảy tám mét, mắt cũng dần thấy rõ
cảnh vật. Thấy Khúc Chung Nhân Tán còn đang chuẩn bị phép, Thạch
Trung Ngọc cười hê hê, vừa nãy ngươi đánh ta chật vật như vậy, giờ
cũng ăn một đòn của ta đi.
- Vẫn Tinh Nhất Kích!
Cả người hắn chợt vọt đi như một ngôi sao băng, nhanh chóng vọt
tới chỗ Khúc Chung Nhân Tán. Thân thể vốn đã đạt tới lực xung kích
cao nhất, đã ở trạng thái ngưng đọng, giờ đột ngột chuyển sang cực
nhanh, Khúc Chung Nhân Tán cũng chẳng thể phản ứng kịp.
Thấy tư thế Thạch Trung Ngọc như muốn đập phá tất cả, Khúc Chung
Nhân Tán cười khổ một tiếng, nhìn tốc độ này, khẳng định hắn không
có thời gian ngâm pháp thuật xong. Hắn đành phải dứt khoát ngắt
phép. Ngắt phép xong hắn lại phải chịu hệ quả phản phệ của phép,
sắp tới khi phóng thích pháp thuật sẽ bị tiêu hao MP gấp ba lần,
đồng thời không thể phóng thích pháp thuật cùng hệ trong vòng năm
giây. Đây cũng do Khúc Chung Nhân Tán là Người khổ tu nên đã được
giảm hệ quả phản phệ của phép. Không thì pháp thuật không thành sẽ
gây sát thương tương đương cho người niệm, hơn nữa trong mười giây
sẽ không thể niệm phép tiếp, nếu vậy chắc mấy hệ dùng pháp thuật
đều phải khóc thét mất.
Lại dùng pháp trượng đập một cái, một pháp thuật được trữ sẵn
lập tức được phóng ra.
Không một tiếng động nào vang lên, nhưng Thạch Trung Ngọc lại
cảm giác được có một nguồn năng lượng nào đó đang nhanh chóng vọt
qua chỗ mình.
Sóng Xung Kích, kỹ năng cơ bản nhất của Người khổ tu, bắn ra một
lực xung kích mạnh mẽ, chấn động không khí, đẩy mục tiêu ra xa mười
mét.
Đây là hiệu quả đẩy lui tuyệt đối, trừ khi mục tiêu cao hơn bản
thân người niệm mười level, nếu không thì nhất định có thể đẩy lui
mười mét. Thạch Trung Ngọc lao thẳng người tới, căn bản không thể
đổi hướng. Sao băng này có lẽ gặp nguy rồi.
Sóng Xung Kích đánh vào người Thạch Trung Ngọc, trực tiếp đâm
thân mình đang di chuyển với tốc độ cao của hắn bay ra ngoài. Cũng
vì vậy, Một Kích Sao Băng lập tức bị gián đoạn.
Nhìn Thạch Trung Ngọc bị đâm bay lên cao, Khúc Chung Nhân Tán
cười đắc ý. Hắn không ngờ rằng kỹ thuật chiến đấu của Thạch Trung
Ngọc lại tệ như vậy, thế thì có lẽ có thể thắng rồi.
Thạch Trung Ngọc bị đánh lui lần hai, giờ đang cách Khúc Chung
Nhân Tán mười mấy mét. Trừ khoảng thời gian ban đầu, hắn gần như
không có cơ hội tiếp cận.
Khán giả dưới đài ồn ào lo lắng, chẳng lẽ cao thủ đệ nhất trong
lòng bọn họ sẽ bại sao?
Thạch Trung Ngọc trên không trung cười khổ, xem ra không có kỹ
năng nháy mắt tiến đến gần người thì không được rồi. Chỉ có thể
dùng cái kia.