Thạch Trung Ngọc trên trời cao đột ngột biến thành một đám mây
mù.
Khúc Chung Nhân Tán đang chuẩn bị sử dụng pháp trượng còn trữ
phép lập tức có một loại dự cảm không tốt. Hắn vừa sử dụng pháp
thuật trong pháp trượng, muốn dùng lần nữa thì cần phải chờ hết ba
giây CD (cool-down). Trong ba giây này, hắn không thể sử dụng bất
kỳ pháp thuật nào. Về phần những pháp thuật của hệ khác, trừ hệ
thánh quang, Khúc Chung Nhân Tán không thể học phép của những hệ
còn lại, đây cũng là một điểm yếu của người khổ tu. Là một chức
nghiệp tu hành khắc khổ vì vinh quang thánh quang, tất nhiên hắn
không được phép học bất kỳ pháp thuật nào ngoài hệ thánh quang.
Thạch Trung Ngọc hóa thành mây mù thuấn di vọt về phía Khúc
Chung Nhân Tán. Thật ra thì Thạch Trung Ngọc cảm thấy phương thức
di chuyển bằng mây mù thế này thật thốn mà. Không còn cách nào, do
cách di chuyển này quá quỷ dị. Phép Blink này có thời gian
cool-down là một giây, hơn nữa còn giới hạn khoảng cách di chuyển
trong mười mét. Tuy là tốc độ rất nhanh thế nhưng dùng chiến đấu
thì rất phiền toái.
(*Blink là phép dùng thuấn di. Thuấn di là di chuyển trong nháy
mắt.)
Nếu người khác cách mình mười lăm mét…
Chỉ là lần này Thạch Trung Ngọc đã hiểu rõ hơn một chút, không
vọt thẳng về phía Khúc Chung Nhân Tán mà thuấn di tiến lên mười mét
trước. Thế là trực tiếp vọt đến trên đầu Khúc Chung Nhân Tán. Rồi
hắn tạm dừng một chút, bay xuống mười mét. Thế là cứ vậy xuất hiện
trước mắt Khúc Chung Nhân Tán.
Hiển nhiên Khúc Chung Nhân Tán đã bị cách di chuyển của Thạch
Trung Ngọc dọa sợ, còn chưa kịp phản ứng thì Thạch Trung Ngọc đã
xuất hiện trước mắt. Sau đó đao Chiến Thần tỏa ra ánh vàng lấp lánh
liền hung hăng bổ vào khiên Thánh Quang kiên cố của hắn.
- Chiến Thần Nhiệt Huyết!
Thạch Trung Ngọc quát lớn một tiếng.
Khúc Chung Nhân Tán vô cùng tự tin với lực phòng ngự của khiên
Thánh Quang của mình. Lúc trước có một boss Tử Kim cấp 59 dùng tới
[Tự Sát] công kích nhưng vẫn không thể phá khiên của hắn. Thế
nhưng, giây tiếp theo, lòng tự tin của Khúc Chung Nhân Tán dành cho
khiên Thánh Quang bỗng biến thành nghi ngờ.
Đệt mợ, từ lúc nào mà cái khiên Thánh Quang của mình chả khác
đéo gì đậu hủ thế này?
Dưới đao Chiến Thần, khiên Thánh Quang cứ như một lớp giấy dán
cửa sổ, có lẽ còn không bằng giấy cửa sổ, cứ như không tồn tại, đao
trực tiếp xuyên qua khiên, chém mạnh xuống vai trái Khúc Chung Nhân
Tán. Sau đó thân Khúc Chung Nhân Tán cũng như làm bằng bơ, mà đao
Chiến Thần thì chẳng khác nào một thanh trường đao cực nóng.
Cả người tên kia cứ thế bị cắt ra. Thấy Khúc Chung Nhân Tán thế
mà lại bị mình dễ dàng giết chết như vậy, Thạch Trung Ngọc cười đắc
ý. Cho là ván này vậy là đã thắng!
Không đúng! Lòng Thạch Chung Ngọc chợt trầm xuống, không có máu
tươi! Tuy là Khúc Chung Nhân Tán bị một đao của mình bổ ra, nhưng
không có một giọt máu nào phun ra cả. Thạch Trung Ngọc đặc biệt mẫn
cảm lập tức cảm thấy chuyện này không ổn.
Như xác nhận ý nghĩ trong lòng hắn, cơ thể của Khúc Chung Nhân
Tán chợt biến thành một màn sương. Trên không trung, một người gỗ
bị chém làm hai rơi xuống dưới.
- Thuật Thế Thân?
Thạch Trung Ngọc sửng sốt thốt lên một tiếng, Thạch Trung Ngọc
vốn rất am hiểu Nhật Bản, hắn biết bên đó có một loại nhẫn thuật có
thể dùng vật khác đỡ một kích trí mạng thay mình. Chẳng lẽ tên Khúc
Chung Nhân Tán này có liên quan đến người Nhật sao?
Lúc này Khúc Chung Nhân Tán lại đang Ẩn Thân đứng một bên, thầm
đổ mồ hôi lạnh.
Tên Hinh Vũ Chi Thạch này quá khủng bố, nếu không phải mình có
kỹ năng thay hình đổi dạng, chỉ sợ lần này sẽ mất mạng. Chỉ là muốn
thay hình đổi dạng cần có tài liệu, này làm Khúc Chung Nhân Tán
thật rất đau lòng. Một đao kia của Hinh Vũ Chi Thạch đã chém đứt
một vạn đồng vàng của hắn đó!
Khúc Chung Nhân Tán vô cùng đau lòng. Hắn không may mắn như
Thạch Trung Ngọc, có nhân phẩm tốt như vậy, kiếm lời được mấy trăm
triệu.
Thạch Trung Ngọc nhìn xung quanh, không thấy Khúc Chung Nhân Tán
đâu, không biết tên đó đã chạy tới chỗ nào. "Chẳng lẽ là Ẩn Thân?"
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc thầm nghĩ, Mục sư biết ẩn thân, được
rồi, đây cũng quá mạnh rồi. Thạch Trung Ngọc mà biết thuật Ẩn Thân
của Khúc Chung Nhân Tán phải trả giá lớn tới một vạn đồng vàng
không biết sẽ nghĩ thế nào. Chỉ là chắc sẽ nói thẳng ra, nói rằng
không phải chỉ một vạn đồng vàng sao, anh chơi luôn.
Người chơi dưới đài nhìn thấy trên đài chỉ còn lại mình Thạch
Trung Ngọc thì lập tức hưng phấn kêu gào. Bọn họ không chú ý nhiều,
chỉ thấy được Thạch Trung Ngọc đã giết Khúc Chung Nhân Tán. Này
không phải đồng nghĩa với việc Thạch Trung Ngọc thắng rồi sao?!
- Hinh Vũ Chi Thạch!
- Cao thủ đệ nhất!
- Làm tốt lắm!
Nghe được tiếng gào của người chơi dưới đài, Thạch Trung Ngọc
lập tức lắc đầu bất đắc dĩ, khán giả không hiểu rồi.
Nhắm mắt lại, tiếp tục dùng cảm giác cảm ứng vị trí của Khúc
Chung Nhân Tán.
Chỉ là trong trò chơi, cảm giác không nhanh nhạy như hiện thực,
nó cứ như bị một tấm màng mỏng buộc lại, rõ ràng có thể dùng, nhưng
lại cứ mơ mơ hồ hồ. Rất kỳ quái. Giống như tối hôm trước đi ngủ,
lấy tay che mắt. Kết quả một khi nằm mơ thì rõ ràng đã biết tình
huống xung quanh, cũng biết mọi chuyện đang diễn ra, nhưng trước
mắt cứ như có gì đó chặn lại, không cách nào mở mắt ra được, rất kỳ
quái.
Tuy cảm giác bị hạn chế nhưng Thạch Trung Ngọc vẫn có thể đoán
ra vị trí đại khái nơi Khúc Chung Nhân Tán đang ở.
Khúc Chung Nhân Tán đang Ẩn Thân một bên đột nhiên cả kinh, có
một loại cảm giác như bị nhìn trộm. Chẳng lẽ đã bị phát hiện? Không
phải chứ? Khúc Chung Nhân Tán lập tức có dự cảm không tốt, còn chưa
kịp phản ứng đã thấy Hinh Vũ Chi Thạch trực tiếp chém một đao vào
không khí. Một đao khí lập tức đánh về phía hắn.
Ám Sát. Một kỹ năng viễn trình quần công của Chiến sĩ, có thể
xác định địa điểm phóng ra.
Trong trạng thái Ẩn Thân, Khúc Chung Nhân Tán hoàn toàn không
thể động, nếu không sẽ lập tức bị thoát khỏi trạng thái ẩn thân,
nhưng hắn cũng không ngu đứng yên cho Thạch Trung Ngọc chém trúng
mình. Hắn lập tức nhảy ra khỏi góc. Né đao khí đang bay nhanh tới
kia.
Thấy Khúc Chung Nhân Tán nhảy ra, trái lại Thạch Trung Ngọc lập
tức thở ra một hơi, hắn ghét nhất là địch ở nơi hắn không nhìn
thấy, thế thật sự rất bực mình, chiến đấu rõ ràng như vậy thật tốt
hơn nhiều.
- Ngươi lợi hại!
Khúc Chung Nhân Tán giơ ngón tay cái lên cho Thạch Trung
Ngọc:
- Hay cho một thuật thính phong biện vị!
- Ha ha, quá khen quá khen!
Thạch Trung Ngọc khiêm tốn nói, trong lòng không nhịn được cười
thầm, xem ra người này cho rằng hắn có cái gì thính phong biện vị
sao? Đây chính là khả năng nhận biết bẩm sinh chỉ mỗi hắn có
đó.
- Lại đến!
Khúc Chung Nhân Tán ra dấu mời với Thạch Trung Ngọc, sau đó liền
thấp giọng bắt đầu ngâm xướng.
Người này, Thạch Trung Ngọc lắc lắc đầu, sau đó thân thể lại hóa
thành một đám mây mù nháy mắt lao ra mười mét, nháy mắt đã tiến sát
Khúc Chung Nhân Tán. Thế nhưng Khúc Chung Nhân Tán lại cười như đã
thực hiện được 'gian' kế:
- Thánh Quang Chi Nộ!
Vừa rồi Khúc Chung Nhân Tán chỉ giả vờ ngâm xướng, thật ra kỹ
năng vẫn luôn phong ấn trong pháp trượng, phép thứ ba.
Một chùm sáng lóa mắt lập tức vây toàn bộ pháp trượng lại. Tiếp
đó, chùm sáng kia đột nhiên nổ tung trước mắt Thạch Trung Ngọc. Một
chùm tia sáng vàng chóe như giao long dưới biển cùng nhau vọt thẳng
tới chỗ hắn.