- Ta xem ngươi có chết hay không?!
Khúc Chung Nhân Tán thấy quầng sáng nổ tung liền cười đắc ý.
Điểm mạnh của kỹ năng này không nằm ở sức sát thương của nó, mà
là hiệu quả không thể trốn.
"Bạn đã bị ảnh hưởng bởi đòn Thánh Quang Chi Nộ của người chơi
Khúc Chung Nhân Tán, bật trạng thái không thể trốn, tốc độ di
chuyển giảm 100%."
Mẹ kiếp, thế mà còn có kỹ năng vô sỉ vậy sao? Thạch Trung Ngọc
chỉ cảm thấy hai chân mình như bị dính chặt tại chỗ, không thể động
đậy chút nào. Sao lại có cái trạng thái vô sỉ thế chứ?
Một chiêu này gây ra hiệu quả trâu bò như vậy, nếu cứ cứng rắn
phản kháng thì nhất định không chết cũng mất nửa cái mạng.
- Chiến Thần Hạ Phàm!
Thạch Trung Ngọc chỉ có thể dùng chiêu này.
Một luồng sáng vàng kim từ trên trời giáng xuống, nhưng không
chui vào thân Thạch Trung Ngọc. Cả người hắn lập tức tỏa kim quang
lấp lánh, tựa như thần linh.
Chùm tia sáng vàng kim kia trực tiếp chạm vào Thạch Trung Ngọc
thế nhưng lại chậm rãi tách ra, như một dòng nước mềm mại uyển
chuyển gặp phải tảng đá lớn.
"Trạng thái không thể trốn đã được giải trừ."
Thạch Trung Ngọc lập tức vọt về phía Khúc Chung Nhân Tán.
Vì kim quang đã bọc cả người Thạch Trung Ngọc lại, Khúc Chung
Nhân Tán không thể thấy rõ tình trạng bên trong, cho rằng Thạch
Trung Ngọc đã bị kỹ năng của mình trực tiếp giết chết, lập tức
nhếch miệng.
- Không ngờ thế mà đã thắng rồi sao?!
Khúc Chung Nhân Tán cười khà khà. Thế nhưng rất nhanh sau đó,
nét cười liền biến thành vẻ khiếp sợ.
- Này, sao có thể?!
Thấy Thạch Trung Ngọc thế mà lại vọt thẳng từ cơn lũ vàng kim
tới đây, Khúc Trung Nhân Tán trợn mắt há hốc mồm, miệng đã có thể
nhét cả quả trứng gà vào.
- Mẹ Lý Ninh đã từng nói, tất cả đều có thể!
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa, nhảy lên không trung.
- Lực Phách Hoa Sơn!
Lúc này căn bản Khúc Chung Nhân Tán không thể mở khiên Thánh
Quang ra, hơn nữa giờ cũng không còn kịp. Hắn chỉ đành nhanh chóng
thu hồi pháp trượng rồi lui về sau gấp.
Thế nhưng tốc độ của hắn sao có thể nhanh bằng Thạch Trung Ngọc,
hắn lập tức ăn một đao ngay ngực, phun ra một đống máu. Chỉ là Khúc
Chung Nhân Tán luyện võ đã lâu nên phản ứng rất mau, không thì một
đao này nhất định đã mổ bụng hắn rồi.
Thấy Khúc Chung Nhân Tán tránh được một đao trí mạng, Thạch
Trung Ngọc cũng hơi kinh ngạc. Vừa rơi xuống đất hắn đã lập tức vọt
tiếp về phía Khúc Chung Nhân Tán.
Khúc Chung Nhân Tán lại né ra trang bị khiên Thánh Quang lên,
trong lòng thoáng bình tĩnh lại. Thấy Thạch Trung Ngọc vọt tới,
Khúc Chung Nhân Tán lại trực tiếp cầm pháp trượng, phóng một kích
về trước.
Nhìn thấy động tác này, Thạch Trung Ngọc lập tức cười:
- Cận chiến với ta?
Một Mục sư cận chiến với Chiến sĩ căn bản là trò đùa, cho dù Mục
sư này đã từng đập chết một Chiến sĩ dũng mãnh thì Thạch Trung Ngọc
vẫn không cho rằng mình sẽ bị Khúc Chung Nhân Tán đập chết.
- Cuồng Long Thăng Thiên!
Thạch Trung Ngọc trực tiếp giơ đao nhảy lên.
- Vững Như Bàn Thạch!
Khúc Chung Nhân Tán lại khẽ hô một tiếng, cả người như chợt biến
thành một khối đá to, một cú nhảy này của Thạch Trung Ngọc căn bản
không thể làm gì hắn.
Thạch Trung Ngọc thầm cả kinh, không nghĩ tới sức của Khúc Chung
Nhân Tán thế mà còn mạnh hơn mình? Hay là do kỹ năng?
Vững Như Bàn Thạch, nháy mắt gia tăng trọng lượng bản thân lên
mười lần.
Khúc Chung Nhân Tán thấy một đao này của Thạch Trung Ngọc chẳng
thể đả động gì đến mình, trong lòng lập tức cảm thấy vui vẻ, xem ra
suy đoán của mình không sai.
Nhưng Thạch Trung Ngọc cũng sẽ không vì lần này mà từ bỏ.
- Trọng Kích!
Trường đao nháy mắt dùng tư thế sét đánh hung hãn bổ vào khiên
Thánh Quang. Khiên Thánh Quang cứng rắn lại lập tức bị xẻ ngọt như
đậu hũ.
Lòng Khúc Chung Nhân Tán lại lạnh đi, không phải chứ? Nói một
đao kim quang lập lòe lúc trước có thể bổ khiên Thánh Quang của
mình ra thì thôi đi, nhưng kỹ năng Trọng Kích bình thường thông
dụng thế này mà cũng có thể phá khiên sao?
Thạch Trung Ngọc thì đắc ý nở nụ cười, Cuồng Vọng Chi Tâm có xác
suất 35% có thể làm lơ tất cả lớp phòng ngự. Vận may của hắn lại
tốt như vậy, ra hai đao liên tiếp đều phá nát khiên.
Nếu Khúc Chung Nhân Tán biết tiếng lòng của Thạch Trung Ngọc
chắc sẽ trực tiếp hộc máu.
Không hề ngoài ý muốn, Trọng Kích chém vào vai Khúc Chung Nhân
Tán, lại tiếp tục phun một ngụm máu tươi. Đồng thời, trên đầu Khúc
Chung Nhân Tán hiện lên biểu tượng choáng váng nhấp nháy.
Thừa dịp hắn yếu đòi mạng hắn! Đây chính là kinh nghiệm nhiều
năm do Thạch Trung Ngọc lăn lộn ra. Đao Chiến Thần không chút do dự
bổ vào cổ Khúc Chung Nhân Tán. Áo choàng của Mục sư cũng không phải
khôi giáp, có tác dụng bảo hộ. Một đao này chém xuống sẽ lập tức
lấy đầu hắn. Hơn nữa, bây giờ Khúc Chung Nhân Tán đang trong trạng
thái choáng váng, không thể trốn tránh.
Thế nhưng, Khúc Chung Nhân Tán có rất nhiều kỹ năng bảo
mệnh.
"Phù Hộ!" Khúc Chung Nhân Tán lập tức quát nhẹ, nháy mắt giải
trừ trạng thái choáng váng. Làm lơ đao của Thạch Trung Ngọc, hắn
trực tiếp nâng tay lên, có vẻ muốn phóng thích kỹ năng cuối cùng
trong pháp trượng.
Lòng Thạch Trung Ngọc thầm cả kinh, chẳng lẽ tên Khúc Chung Nhân
Tán này muốn liều mạng với hắn sao? Nhưng tên đó có nhanh bằng đao
hắn sao? Trong lòng nghĩ thế nhưng đao Chiến Thần đã chém trúng cổ
Khúc Chung Nhân Tán.
"Binh!" Hình như có tia lửa lóe lên, một đao này như chém phải
thép cứng, căn bản không thể tiến thêm chút nào.
Sao lại thế này?! Thạch Trung Ngọc mở to hai mắt nhìn. Khúc
Chung Nhân Tán thì cười.
Phù Hộ, kỹ năng cơ bản của Người khổ tu, nháy mắt giải trừ tất
cả trạng thái xấu, đồng thời sẽ không bị ảnh hưởng từ một lần công
kích nào đó trong vòng mười giây.
- Thánh Quang Luyện Ngục!
Không chờ Thạch Trung Ngọc phản ứng, Khúc Chung Nhân Tán trực
tiếp quát lớn, một chùm sáng vàng nổ tung trên đầu pháp trượng. Lấy
pháp trượng làm trung tâm, trong phạm vi mười mét xung quanh đều
biến thành biển vàng kim, thánh quang tàn bạo di động cực nhanh,
muốn cuốn nát tất cả kẻ địch trong phạm vi này.
Nhưng Thạch Trung Ngọc lại cười khẽ, cực kỳ đắc ý nhìn Khúc
Chung Nhân Tán. Thánh quang tàn bạo kia đập vào người Thạch Trung
Ngọc cứ như cuồng phong gặp vách núi sừng sững, căn bản không có
tác dụng gì.
- Sao lại thế này?!
Khúc Chung Nhân Tán khiếp sợ nhìn Thạch Trung Ngọc bình yên vô
sự, một chiêu này của hắn có thể giết hơn nửa số máu của boss Tử
Kim cấp 59, sao Thạch Trung Ngọc lại không bị ảnh hưởng chút
nào?
- Quên nói ngươi, trong vòng ba mươi giây, ta được miễn dịch với
ma pháp.
Thạch Trung Ngọc cười tà, càng ngày hắn càng cảm nhận được Chiến
Thần Hạ Phàm của mình cường đại đến mức nào.
30 giây miễn dịch ma pháp, vậy không biết có bao nhiêu người hệ
pháp thuật muốn khóc lóc thảm thiết.
- Sao có thể?!
Khúc Chung Nhân Tán nghe Thạch Trung Ngọc nói vậy lập tức mở to
hai mắt nhìn, quả thực không thể tin được:
- Sao lại có kỹ năng biến thái như vậy chứ?!
- Ta đã nói rồi, mẹ Lý Ninh đã từng nói, tất cả đều có thể!
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa:
- Ngươi thua!
Đao Chiến Thần trực tiếp gác lên cổ Khúc Chung Nhân Tán.
Khúc Chung Nhân Tán ngẩn cả người, nhìn đao trên cổ, lại nhìn
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa, bất đắc dĩ thở dài:
- Là pháp sư nào thấy ngươi cũng có thể trực tiếp nhận thua!
Tuy hắn tự nhận mình có năng lực cận chiến không tồi nhưng tốc
độ hắn có nhanh thế nào cũng không nhanh bằng đao trên vai.
- Ta nhận thua!
Khúc Chung Nhân Tán bất đắc dĩ nói:
- Ngươi thắng!