Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 959: CHƯƠNG 958. THANH PHONG LÃNG TỬ

- He he, cảm ơn nhé!

Thạch Trung Ngọc cười, chắp tay với Khúc Chung Nhân Tán.

- Ngươi cái tên này!

Khúc Chung Nhân Tán bất đắc dĩ cười cười. Sau đó hắn liền biến

thành một luồn sáng trắng, được hệ thống truyền tống ra ngoài.

"Người chơi Hinh Vũ Chi Thạch đã đánh bại đối thủ, số trận thắng

lợi tăng thêm 1." Giọng tinh nghịch dịu dàng của Imie vang lên,

Thạch Trung Ngọc không khỏi nhoẻn miệng cười.

- A!

- Cao thủ đệ nhất thật lợi hại! Chiêu vừa rồi tráng lệ như vậy!

Hơn nữa hình như hắn còn làm lơ công kích ma pháp!

- Đúng đó, không biết kỹ năng gì, chỉ là nhìn thật lóa mắt! Yêu

ảnh chết mất!

- Cô lăn đi, cô là thá gì mà dám không biết xấu hổ nói yêu anh

ấy?

- Cô cũng có tốt đâu! Eo mập như heo!

- Cũng tốt hơn cái mặt chị Phượng của cô! Bà tám chết tiệt!

Mấy fans trung thành của Thạch Trung Ngọc cứ vậy liền bắt đầu

cãi nhau, thế nhưng Thạch Trung Ngọc không để ý, dù có để ý, có lẽ

hắn cũng chỉ cười cho qua. Trong nhà đã có mấy cô gái vậy rồi, hắn

cũng không dám trêu người khác nữa.

Thạch Trung Ngọc như một dũng sĩ chiến thắng quay về, mặt đầy

vinh quang tiến về phía chúng nữ.

- Nhìn cái bộ dạng khoe khoang của anh kìa!

Thấy Thạch Trung Ngọc như vậy, Cơ Như Nguyệt lập tức cười

nói:

- Chờ anh lấy quán quân về đi rồi hẵng cười thế!

- Hì hì! Phía sau hoàn toàn không cần lo!

Thạch Trung Ngọc cười xấu xa, chỉ là trong lòng vẫn rất nghiêm

túc. Dù sao hắn vẫn không nắm chắc với Thanh Phong Lãng Tử, hắn

chưa từng đối chiến với người này.

- Đi chết đi, cho anh đắc ý!

Cơ Như Nguyệt trợn trắng mắt:

- Cẩn thận lật thuyền trong mương bây giờ!

- Không sao, người đàn ông của em, em còn không tin sao?!

Thạch Trung Ngọc cười hì hì, cố ý phô bày cơ bắp cường tráng của

mình một chút.

- Anh Thạch Đầu, anh khỏe thật nha!

Hướng Lâm cố ý kêu một tiếng khoa trương, chỉ là nhìn vào ý trêu

đùa trong mắt cô gái nhỏ, Thạch Trung Ngọc cũng chỉ đành cười

ngượng ngùng.

Giải quán quân, là phải đấu ba trận liên tiếp, sau đó xem số

trận thắng, nếu số trận thắng không đều nhau, vậy điểm cao nhất là

quán quân, nếu có người bằng điểm, vậy hai người kia sẽ quyết đấu

lại, chọn ra quán quân. Tuy nói cũng có khả năng xuất hiện tình

huống quỷ dị như mỗi người thắng hai thua một. Thế nhưng nếu gặp

tình huống này thì sẽ trực tiếp hỗn chiến, người cuối cùng còn trụ

lại chính là quán quân.

Một trận đấu khác cũng nhanh chóng kết thúc, gần như chỉ sau

trận Thạch Trung Ngọc thắng có một phút. Không ngoài dự liệu của

Thạch Trung Ngọc, Thanh Phong Lãng Tử là người thắng.

- Không biết thực lực tên kia thế nào nhỉ?

Thạch Trung Ngọc nhìn Thanh Phong Lãng Tử dương dương đắc ý bên

sân kia, khinh thường bĩu môi.

- Ha ha, gặp tên đó, anh cũng nên cẩn thận đấy!

Cơ Như Nguyệt bên cạnh nhắc nhở:

- Vừa nãy gã chiến đấu với Lạc Diệp Phi Hoa, căn bản không thể

nhìn ra chức nghiệp của gã. Vừa có sức mạnh của Chiến sĩ với lực

công kích mãnh liệt. Vừa có sự linh hoạt, minh mẫn của Đạo tặc. Rất

có tính bùng nổ.

Nghe Cơ Như Nguyệt nói, Thạch Trung Ngọc nhíu mày, tên này mang

chức nghiệp gì chứ? Không thể là tổng hợp của Chiến sĩ và Đạo tặc

rồi, hẳn là một loại chức nghiệp ẩn, hoặc là Chiến sĩ tiến giai,

hoặc là Đạo tặc tiến giai.

- Chốc nữa anh cẩn thận một chút, đừng để lật thuyền trong

mương!

Cơ Như Nguyệt có chút lo lắng nhắc. Vừa nãy Thạch Trung Ngọc

không thấy Thanh Phong Lãng Tử chiến đấu, Cơ Như Nguyệt thì đã

thấy.

- Hửm? Sao vậy?

Nhìn nét mặt của Cơ Như Nguyệt, Thạch Trung Ngọc có chút kinh

ngạc.

- Tên Thanh Phong Lãng Tử kia có sức chiến đấu rất mạnh.

Cơ Như Nguyệt chậm rãi nói, nhớ lại:

- Thanh Phong Lãng Tử, tên ấy có kỹ xảo chiến đấu rất tốt, hơn

nữa thiên về hướng công kích linh hoạt, sẽ không đánh bừa. Thế lại

vừa lúc trái với anh, thích đánh bừa. Vậy nên trận này sẽ khó

đoán.

- Là vậy à.

Thạch Trung Ngọc như suy tư gì gật gật đầu.

Hai phong cách chiến đấu bất đồng, cuối cùng đều có kết quả

thắng lợi, đúng là khó đoán. Chỉ là Thạch Trung Ngọc rất tự tin vào

bản thân. Nếu thật sự không được, vậy thì thả ma vật trong nhẫn ra

thôi. Hôm đó Thạch Trung Ngọc đã thử, đã để nhẫn nhận chủ thành

công, cũng có thể trực tiếp khống chế ma vật trong đó.

- He he, đến lúc đó ta xem ngươi đối phó ma vật cấp 60 trở lên

thế nào, he he!

Thạch Trung Ngọc cười xấu xa, đây chính là con bài cuối cùng của

hắn, cũng là chỗ dựa cường đại nhất.

Cơ Như Nguyệt thấy nét cười thiếu đánh của Thạch Trung Ngọc,

lòng chợt yên ổn lại.

"Anh đó! Hừ, nếu thua em cho anh đẹp mặt!"

Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy lạnh sống lưng, cũng không

biết đã chọc tới cô thần nào. Có chút chột dạ nhìn xung quanh.

"Xin mời người chơi Hinh Vũ Chi Thạch chú ý, trận thi đấu thứ

hai của bạn sẽ bắt đầu sau hai phút nữa!"

Sao lại bắt đầu rồi? Thạch Trung Ngọc lập tức cảm thấy quái

quái, chẳng lẽ trận này không cho nghỉ một lát rồi mới tiếp

sao?

- Sao đã bắt đầu thi rồi? Kỹ năng của anh còn chưa CD xong

đâu.

Thạch Trung Ngọc có chút oán trách.

- Thôi đi, nếu hai bên đều được chuẩn bị đầy đủ, vậy khả năng

hòa sẽ rất cao! – Cơ Như Nguyệt giải thích – Đây cũng là để khảo

nghiệm cách sắp xếp kỹ năng hợp lý của mọi người.

- Khảo nghiệm cái này làm gì, không thể phát huy hết toàn

lực.

Thạch Trung Ngọc cau mày, cực kỳ bất đắc dĩ.

- Ha ha, em cũng không biết, dù sao hệ thống sắp xếp như vậy đều

có thâm ý cả!

Cơ Như Nguyệt trợn trắng mắt:

- Đừng nói anh dùng hết kỹ năng rồi đó.

- Ha ha, sao có thể? Không phải em không biết chồng em cái gì

thì không nhiều, chỉ có kỹ năng thì không thiếu.

Thạch Trung Ngọc cười đắc ý.

- Đi chết đi!

Cơ Như Nguyệt trực tiếp xoay đầu, nói với chúng nữ:

- Đi, chúng ta đi chơi, đừng quan tâm tới tên này nữa.

Thạch Trung Ngọc lập tức cạn lời, có vậy nữa sao?

Nhưng nhìn thấy chúng nữ sôi nổi quay đầu cười trộm, Thạch Trung

Ngọc cũng rất bất đắc dĩ.

Mấy cô nhóc này, thật là.

"Người chơi Hinh Vũ Chi Thạch, trận đấu của bạn sẽ bắt đầu sau

10 giây nữa."

Được rồi, để ta xem thằng nhóc này lợi hại tới cỡ nào. Kết hợp

ưu điểm của hai nghề Chiến sĩ và Đạo tặc, nghe qua có vẻ mạnh

nhỉ?

Rất nhanh, Thạch Trung Ngọc liền cảm giác trời đất quay cuồng

một lúc, sau đó hắn liền vào sân thi đấu.

Vẫn là sân thi đấu rộng rãi như trước, Thạch Trung Ngọc nhìn

Thanh Phong Lãng Tử đối diện, cười thân thiện.

"10 giây sau trận đấu sẽ bắt đầu. Đến lúc đó, quầng sáng ngăn

cách trước mặt người thi đấu sẽ được hạ xuống."

Sắp bắt đầu rồi! Thạch Trung Ngọc lạnh mặt, tay nắm chặt đao

Chiến Thần. Ngay lúc quầng sáng hạ xuống, hắn lập tức dùng tốc độ

cực nhanh phóng đến giữa sân.

Thanh Phong Lãng Tử cũng vậy, gã cũng dùng tốc độ cực nhanh nhắm

về phía giữa sân. Chỉ là có vẻ tốc độ của Thạch Trung Ngọc nhanh

hơn vài phần.

Thạch Trung Ngọc đã tới giữa sân, Thanh Phong Lãng Tử mới đi

được hơn nửa quãng đường, tốc độ này căn bản không thể so với Thạch

Trung Ngọc. Tự nhiên, khí thế cứ vậy giảm mất vài phần. Thạch Trung

Ngọc cầm đao Chiến Thần như một chiến thần, uy phong lẫm liệt đứng

ngay giữa sân, chờ Thanh Phong Lãng Tử tới cửa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!