"Hừ!" Thanh Phong Lãng Tử thấy Thạch Trung Ngọc oai phong
lẫm liệt đứng kia, trong lòng hừ lạnh một tiếng. Trong tay
nắm trường kiếm, nhắm thẳng vào Thạch Trung Ngọc.
- Hinh Vũ Chi Thạch! Chúng ta lại gặp mặt!
- Khà khà, Thanh Phong lão đệ, bữa tiệc lớn lần trước
ăn ngon lắm đó!
Thạch Trung Ngọc haha cười lớn.
- Khốn kiếp!
Thanh Phong Lãng Tử tức giận mắng một tiếng. Lần trước,
lại để gã tổn thất số lượng lớn tiền vàng, hơn nữa cả
ngọc bội tiên khí cũng ném. Nhớ tới gã liền nổi giận
trong bụng.
- Ô! Có vẻ như còn ăn bực nữa.
Thạch Trung Ngọc cười khà khà.
- Có phải ngươi thiếu tiền hay không?
"Hừ!" Thanh Phong Lãng Tử hừ lạnh một tiếng, trong nháy
mắt ánh mắt gã trở nên lạnh lẽo.
Tên này khó đối phó đây, rõ ràng là tức chết đi được,
nhưng lại có thể nhanh chóng bình ổn tâm trạng.
- Đệ nhất cao thủ, để cho ta tới lãnh giáo mấy
chiêu.
Thanh Phong Lãng Tử lạnh giọng nói.
- Được đó, mời!
Thạch Trung Ngọc sao cũng được cười một tiếng, dáng vẻ
rất thản nhiên.
Thấy bộ dạng kia của Thạch Trung Ngọc, Thanh Phong Lãng
Tử lửa giận ngút trời không biết từ đâu tới, hiện tại gã
rất muốn dùng trường kiếm trong tay tàn ác băm nát Thạch
Trung Ngọc thành thịt vụn.
"Đoạn Nguyệt Trảm" Thanh Phong Lãng Tử chợt quát lên,
thân ảnh lập tức xông tới Thạch Trung Ngọc như một tia
chớp, trường kiếm trong tay vạch ra một đường kiếm khí
thật dài hình vòng cung.
- Đến hay lắm.
Thạch Trung Ngọc mắt sáng lên, lập tức rút đao bổ tới
nghênh đón Thanh Phong Lãng Tử, đến mức kiếm khí kia trực
tiếp bị Thạch Trung Ngọc xem như không tồn tại. Thông thường
việc công kích thăm dò đầu tiên, căn bản không thể gây ra bao
nhiêu tổn thương, hơn nữa tình huống bây giờ của Thanh Phong
Lãng Tử, vừa hay tới cùng gã cứng chọi cứng một
chút.
Thanh Phong Lãng Tử thấy Thạch Trung Ngọc lao tới, vẻ
mặt ngang ngược, cũng cầm trường kiếm bổ tới đao Chiến
Thần trong tay Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc cười thầm trong lòng, mẹ nó, dùng kiếm
để bổ, cũng không biết người nhà dạy ngươi thế nào? Chẳng
lẽ Vương gia không có cao thủ?
Thạch Trung Ngọc vô cùng tự tin với sức mạnh của bản
thân, vốn dĩ, lực tay chỉ dùng có bảy phần lập tức tăng
thêm, toàn lực chém xuống.
Nhưng mà khi đao kiếm chạm nhau, Thạch Trung Ngọc cảm
giác thân kiếm kia trống rỗng, một chút chịu lực cũng
không có. Hắn lập tức hoảng sợ trong lòng, lại thấy được
nụ cười kỳ dị trên mặt Thanh Phong Lãng Tử.
Thanh Phong Lãng Tử ung dung chuyển động trường kiếm, quay
lại đâm về phía ngực của Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc muốn thu hồi đao Chiến Thần, nhưng vừa
nãy hắn xuất toàn lực, hiện tại lực lượng cũ đã hết,
chưa hồi lại lực lượng. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Thanh
Phong Lãng Tử đâm trường kiếm vào ngực mình. Cái tên khốn
kiếp này! Thạch Trung Ngọc rất tức giận, rõ ràng là hắn
bị Thanh Phong Lãng Tử đùa bỡn.
Nhưng mà, lúc này, áo giáp Monbeus lại biểu diễn năng
lực phòng ngự ưu việt của nó. Trường kiếm của Thanh Phong
Lãng Tử đâm chặt vào phần ngực trên giáp, chặt chẽ chẳng
qua là chỉ đâm vào nửa mũi kiếm, căn bản không chạm đến da
của Thạch Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc lập tức thở phào
nhẹ nhõm, chà, nguy hiểm thật.
Thanh Phong Lãng Tử vẻ mặt tràn đầy kinh hãi, mẹ nó,
đây là áo giáp gì? Thần khí sao? Thế nhưng trường kiếm
trong tay gã là tiên khí, về độ sắc bén của nó gã rất
có lòng tin. Không nghĩ tới, thậm chí ngay cả một cái áo
giáp cũng đâm không thủng! Đây, cũng quá huyền ảo đi
chứ.
- Khà khà! Monbeus, quả nhiên cứng!
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa:
- Vừa rồi ngươi rất sảng khoái?
Thanh Phong Lãng Tử khôi phục tâm trạng rất nhanh, Mặc dù
áo giáp của Thạch Trung Ngọc kiên cố quá sức tưởng tượng
của gã, nhưng mà cũng không phải là khôi giáp toàn thân,
còn có rất nhiều nơi không được che phủ, bản thân vẫn còn
cơ hội.
Rên lên một tiếng, Thạch Trung Ngọc hung hăng đá một cước
vào bụng gã, đạp gã bay ra ngoài.
Thanh Phong Lãng Tử liên tục lộn ngược mấy cái ra sau,
sức lực một cú đá này của Thạch Trung Ngọc trút lên ổn
định vũng chắc như đang đứng ở trên sân.
Lần đầu tiên giao đấu, mặc dù Thạch Trung Ngọc ăn chút
thua thiệt nhỏ, nhưng mà trên tổng thể vẫn bất phân thắng
bại. Có điều Thạch Trung Ngọc biết, lần này mình có ưu
thế về trang bị.
Thanh Phong Lãng Tử cẩn thận đánh giá áo giáp trên
người Thạch Trung Ngọc một chút, trong lòng từ từ suy
tính.
Thạch Trung Ngọc sao có thể cho gã thời gian suy tính,
hắn bước vài bước rồi lao thẳng tới, đao Chiến Thần mạnh
mẽ bổ về phía Thanh Phong Lãng Tử. Mặc dù hắn đã là
cường giả vượt qua tiên thiên, nhưng mà kỹ xảo PK vẫn côn
đồ như trước kia chính là trực tiếp rút đao ra chém không
cần biết đó là ai, chém trúng nhất định sẽ bị thương.
Loại không có kỹ xảo chiến đấu này ở trong mắt Thanh Phong
Lãng Tử và những người tập võ đều sẽ cảm thấy Thạch
Trung Ngọc chẳng qua là dựa vào đặc tính của trò chơi mới
có được danh hiệu đệ nhất cao thủ, thật ra hắn chỉ là
một tên mãng phu mà thôi.
Thấy Thạch Trung Ngọc xông đến, Thanh Phong Lãng Tử lạnh
lùng cười một tiếng, vung trường kiếm thành một đường vòng
cung, tức khắc, trước mặt Thạch Trung Ngọc chỉ còn lại
một bóng kiếm hư ảo.
Đây lại là kiếm kỹ trong hiện thực.
Kiếm chiêu hoa lệ như vậy có thể nói là vô cùng đẹp
mắt, lực sát thương cũng không thấp. Thạch Trung Ngọc cũng
cảm thấy hoa cả mắt, không phân rõ cái nào là kiếm thật,
cái nào là kiếm giả. Nhưng mà, hăn trong lòng cứng rắn nên
hoàn toàn không để ý đến mấy thứ này, hắn nắm thật chặt
đao Chiến Thần, dùng sức bổ tới Thanh Phong Lãng Tử đang
tràn ngập đắc ý kia.
Trong lòng Thanh Phong Lãng Tử sợ hãi, không ngờ là gã
đã coi thường Thạch Trung Ngọc, nếu là người bình thường,
thấy tình huống này sẽ lâp tức nghĩ biện pháp né tránh,
chống đỡ. Sau đó mình liền có thể thừa dịp đối phương
phòng ngự không có thời gian rảnh mà tấn công. Nhưng mà
Thạch Trung Ngọc lại kiên cường như vậy, làm gã phải thu
hồi trường kiếm, phòng thân đỡ đòn.
Gã cũng không có trang bị mạnh mẽ như Thạch Trung Ngọc,
hơn nữa nhìn đao kia đủ biết đó cũng không phải thứ tầm
thường, làm sao có lòng tin đỡ một đao này của Thạch Trung
Ngọc.
Tên khốn kiếp này! Thanh Phong Lãng Tử thầm mắng trong
lòng, nhưng gã cũng không có cách nào. Thạch Trung Ngọc sau
khi trải qua một lần như vậy, chắc chắn sẽ không có lần thứ
hai. Chẳng qua là một đao dùng bảy phần lực trực tiếp
chém vào thân kiếm lập lòe ánh sáng lạnh lẽo kia.
"Keng! Binh khí chạm nhau, một đoàn tia lửa bắn lên.
Sức mạnh của Thanh Phong Lãng Tử cũng không có lớn như
Thạch Trung Ngọc, trực tiếp bị một đao này ép lùi lại
mấy bước, tay cầm trường kiếm run rẩy nắm không chắc. Làm
gì có chuyện Thạch Trung Ngọc cho gã cơ hội thở dốc, hắn
ngừng một lát rồi công kích như cuồng phong bạo vũ, đánh
Thanh Phong Lãng Tử liên tục lùi về phía sau, rất nhanh
liền lui đến cái lồng phòng ngự bên cạnh.
Cái lồng này là cố ý lắp đặt vì để phòng ngừa trong
lúc hai bên chiến đấu xung kích dao động sẽ làm người xem
phía dưới đài tổn thương.
Thanh Phong Lãng Tử cảm giác lồng phòng ngự đã dán vào
phía sau lưng, gã lập tức hoảng sợ trong lòng. Không ngờ
tới thực lực của Thạch Trung Ngọc đã càng ngày càng quá
sức tưởng tượng của gã. Lúc vừa bắt đầu chẳng qua là
một tên mãng phu, hiện tại không ngờ tới lực lượng của
mãng phu này lại mạnh mẽ như vậy.
Cho dù là một đứa bé, cầm một cây súng lục cũng có
thể giết người, mãng phu cũng không nhất định phải thua
những người tập võ mạnh mẽ kia, không phải loạn quyền cũng
đánh chết lão sư phụ được đấy ư?
Bây giờ, trên căn bản Thạch Trung Ngọc chính là đang ở
trong tình huống này, Thanh Phong bị dồn ép ở góc tường,
chỉ có thể vô lực ngăn cản công kích của Thạch Trung
Ngọc.
Thạch Trung Ngọc cười mỉa một tiếng, bộ dạng này của
ngươi, để ta xem ngươi còn có thể làm gì, Thạch Trung Ngọc
lạnh lùng cười, cầm đao Chiến Thần chém xuống Thanh Phong
Lãng Tử đang không có nơi nào tránh né kia.