Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 961: CHƯƠNG 960. TÍNH KẾ NGƯỢC

Mặt Thanh Phong Lãng Tử đầy lạnh lùng, tuy lưng đã chạm lồng

phòng ngự, thế nhưng gã vẫn không cho rằng mình sẽ cứ vậy bị Thạch

Trung Ngọc bức chết.

- Tinh Quang Tứ Xạ!

Thanh Phong Lãng Tử chợt quát một tiếng, trường kiếm trong tay

bắn ra vạn ánh sao. Như những vì sao lấp lánh trên bầu trời, một

chiêu này cũng không còn hư hư thật thật như trước, hiện tại phép

này có thể được phóng ra tất cả đều dựa vào giá trị pháp lực trong

game.

Thạch Trung Ngọc cảm giác như hắn đang đặt mình vào giữa ngân

hà, vạn vạn vì sao kia đều là mũi kiếm hóa thành, gần như không chỗ

trốn tránh.

Không ngờ rằng lúc này mà Thanh Phong Lãng Tử lại có thể xuất ra

kỹ năng mạnh như vậy. Bây giờ Thạch Trung Ngọc cũng không dám cứng

rắn xông lên đối mặt những ánh sao bén ngót đó. Rất rõ ràng, bây

giờ mấy hàn quang đó đã không còn là bóng kiếm được tạo ra do thân

kiếm di chuyển cực nhanh như trước, đây chính là kỹ năng hàng thật

giá thật trong game.

Dưới tình huống này, Thạch Trung Ngọc chỉ có thể phi thân lui về

sau. Không còn cách nào, hắn hiểu rõ nhược điểm của bản thân hắn.

Áo giáp cũng không thể bảo bọc toàn thân, ví như đùi, bên hông, cổ,

khớp xương, mấy nơi ấy đều không có lớp giáp cứng, hoàn toàn có khả

năng bị mũi kiếm sắc bén kia đâm trúng.

Thạch Trung Ngọc lui về sau, Thanh Phong Lãng Tử trái lại thở

phào nhẹ nhõm. Không biết vì sao Thạch Trung Ngọc lại gây cho gã

một áp lực cường đại, hắn vừa đến gần, gã liền cảm thấy tính mệnh

mình như đang bị treo trên đầu mũi dao.

Khán giả dưới đài nhìn thấy hai màn giao thủ xuất sắc giữa Thạch

Trung Ngọc và Thanh Phong Lãng Tử thì hưng phấn không thôi.

Đây mới là chiến đấu chứ. Chiêu kiếm sắc bén kia, sự va chạm

mạnh mẽ kia, tất cả đều khiến mọi người xem đến mê mệt. Những người

chơi ấy vì sao lại chạy chọt, đua trang bị, đua sát thương, đua kỹ

năng, cảm giác luôn rơi vào hạ phong, trăm ngàn sơ hở, cảm giác cực

không đã ghiền.

- Ngươi cũng chỉ có chút trình độ như thế thôi!

Thanh Phong Lãng Tử chế giễu. Thật ra lòng gã vẫn lặng như nước,

là một người đã đi qua nhiều trận chiến, đây là điều nhất định phải

giữ vững. Bằng không một khi lòng không vững, sơ hở cũng sẽ xuất

hiện.

Chỉ là Thạch Trung Ngọc không quan tâm tới những thứ đó, chiến

đấu phải là nhiệt huyết sôi trào, lòng đầy hăng hái mới đúng. Lòng

không dậy sóng gì đều là chó má, đàn ông là phải cuồng nhiệt! Phải

hăng hái! Nghe Thanh Phong Lãng Tử nói vậy, Thạch Trung Ngọc liền

giận dữ. Hắn lập tức xách đao Chiến Thần vọt tới:

- Cho ngươi nhìn lại xem bổn đại gia lợi hại tới mức nào!

- Hừ!

Thanh Phong Lãng Tử hừ lạnh một tiếng, trực tiếp rút kiếm ra

đón.

Hai người lại tiếp tục chiến với nhau, đao quang kiếm ảnh, ngươi

tới ta đi. Đây chính là trận đối chiến kỹ thuật cao, trận chiến của

cao thủ chân chính. Người chơi dưới đài lập tức có cảm giác như lạc

vào đại hội võ lâm thời cổ đại, còn trên đài lại là trận chiến sinh

tử của hai tuyệt thế cao thủ.

"Binh!" "Đinh!"

Đao kiếm chạm nhau, tia lửa lập loè. Có vẻ vì tạo không khí, hệ

thống cũng đã thiết kế tia lửa đặc biệt lóa mắt.

- Cừ thật! Đây mới là cao thủ chân chính chứ! Mấy thứ gì Pháp sư

đứng đầu, Mục sư đứng đầu đều là rác rưởi!

- Đúng đó! Cảm giác cứ như là hai tuyệt thế cao thủ đang chiến

một trận sinh tử vậy! Tôi chợt nghĩ tới Diệp Cô Thành với Tây Môn

Xuy Tuyết!

- Chậc, tên Diệp Cô Thành và Tây Môn Xuy Tuyết kia đúng là cặn

bã. Chiến còn chưa chiến, nói lời vô nghĩa cũng nói được hơn mười

phút!

- Ừ! Cái đống gì mà Kiếm Ở Đâu, Kiếm Trong Lòng gì đó đều là

***, vẫn chỉ có hai người này mới là cao thủ thật sự!

- Rồi rồi! Đừng nói nữa! Lo xem đi!

Hai người trên đài đã tiến vào trạng thái đôi co, đao Thạch

Trung Ngọc vừa hung mãnh vừa sắc bén. Đao đao đều chém thẳng lên

người Thanh Phong Lãng Tử.

Trái lại, trường kiếm của Thanh Phong Lãng Tử lại cực kỳ linh

hoạt, chạm phải đao Chiến Thần của Thạch Trung Ngọc cũng chỉ xẹt

qua một cái, đánh tan lực bên trong. Gã không có tự tin đánh bừa so

sức mạnh với Thạch Trung Ngọc, thế nhưng dưới tình hướng Thạch

Trung Ngọc đang điên cuồng tấn công, gã cũng không có nhiều cơ hội

trở tay. Chỉ có thể bị động phòng ngự.

Bây giờ lòng Thanh Phong Lãng Tử nghẹn cả đống lửa, một thân kỹ

xảo của gã giờ đều không thể phô ra. Giống như một người có cả một

núi vàng, nhưng có núi vàng giàu vậy lại không có cách dùng, không

thể đổi núi vàng ấy thành tiền mặt. Nghẹn, vô cùng nghẹn uất.

- Ha ha, Thanh Phong Lãng Tử, ta nói ngươi cái này nè!

Thạch Trung Ngọc vừa ép trường kiếm của Thanh Phong Lãng Tử sang

một bên, vừa cười xấu xa nói.

- Chuyện gì?

Thanh Phong Lãng Tử không hiểu gì. Lúc này gã đang đặt toàn bộ

tâm tư lên đao Chiến Thần của Thạch Trung Ngọc, không còn cách nào,

do thanh đao này như một tấm chắn lớn, chặn chặt những đòn tấn công

của gã, thật sự làm gã rất khó chịu. Gã thật sự không hiểu, rõ ràng

đòn tấn công của Thạch Trung Ngọc không hề sắc bén gì, thế nhưng

sao lại có thủ đoạn phòng thủ lợi hại như vậy.

- Hì hì, hôm qua có một nhóc sát thủ vọt vào biệt thự của

ta.

Thạch Trung Ngọc cười xấu xa nói.

Thanh Phong Lãng Tử sửng sốt, không rõ lời Thạch Trung Ngọc có ý

gì.

- Ừm, theo lời tên đó, nó là một sát thủ!

Thạch Trung Ngọc vừa dứt lời, tay Thanh Phong Lãng Tử rõ ràng

run lên một cái. Tuy việc gã làm có thể đúng lý hợp tình, nhưng nếu

bị đương sự nói ra thì thật không còn mặt nào gặp người nữa. Thật

mất mặt. Nhưng sơ hở do cơn run tạo ra quá nhỏ, Thạch Trung Ngọc

căn bản không thể bắt lấy thời cơ, thầm than đáng tiếc.

- Tên đó là sát thủ thì liên quan gì đến ta?

Thanh Phong Lãng Tử giả ngu, nhưng động tác dưới tay đã không

còn nhanh như trước, rõ là đang chột dạ.

- Hừ hừ!

Thạch Trung Ngọc cười lạnh một tiếng.

- Tuy là không biết có liên quan gì đến ngươi không, nhưng mà

lão Cơ đã phát hiện việc này nha. Lão đã nói sẽ điều tra kỹ á!

Chân Thanh Phong Lãng Tử chợt trượt một cái, thiếu chút nữa đứng

không vững, té lăn trên đất. Trong lòng gã giờ toàn là sợ hãi, gã

với Hạ Nguyệt Cô Lan dám mời sát thủ là do ôm tâm lý cầu may. Tuy

biết lão Cơ có quan hệ với Thạch Trung Ngọc, nhưng gã mong thần

không biết quỷ không hay có thể phái một sát thủ lợi hại vào giết

Thạch Trung Ngọc, không kinh động những người khác là tốt rồi.

Nhưng àm, chẳng biết sao lại xui xẻo thế mà để lão phát hiện. Lão

là người nào? Có thể nói là một trong bốn nhân vật có quyền thế lớn

nhất Hoa Hạ, dù là người đứng đầu quốc gia cũng không có quyền cao

bằng lão. Tuy nói gia tộc của gã cũng có một tiên thiên cao thủ

ngang với lão, nhưng nếu biết sát thủ là do gã phái ra, chỉ sợ gia

tộc của gã cũng sẽ không bảo vệ gã. Dù sao gã đã phạm phải kiêng

kị.

Trái lại, Thạch Trung Ngọc đang sáng mắt, bắt lấy thời cơ cực

tốt này, đao Chiến Thần chém thẳng về phía cổ Thanh Phong Lãng

Tử.

Vừa lúc Thanh Phong Lãng Tử đang thất thần, sao còn chú ý tới

động tác của Thạch Trung Ngọc, mãi đến khi đao Chiến Thần đã đến

gần, hơi lạnh phà lên cổ mới giật mình tỉnh lại. Nhưng lúc này nào

còn thời gian phản ứng.

- Chết đi!

Thạch Trung Ngọc đắc ý hét lớn một tiếng.

Máu bắn ra, một cái đầu bay cao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!