Một màn máu tanh này làm người xem đang tập trung choáng váng.
Vừa rồi hai người kia còn đấu tới khí thế hừng hực, ngươi tới ta
đi. Kết quả trong chốc lát sau, Thanh Phong Lãng Tử đã bị Thạch
Trung Ngọc chém đứt đầu. Cái biến hóa này quá nhanh rồi, cả đám họ
còn chưa kịp hồi phục tinh thần đâu.
- Haha, binh bất yếm trá, chính là dùng như thế đấy!
(*) Binh bất yếm trá: nghĩa là khi dùng binh việc dối trá quân
địch là buộc phải làm để đem lại lợi thế, để nhằm giành lấy chiến
thắng. Đây là phần tất yếu của nhà binh khi ra trận.
Thạch Trung Ngọc nhìn Thanh Phong Lãng Tử, cái thân thể không
đầu kia chậm rãi ngã xuống đất.
- Người chơi Hinh Vũ Chi Thạch chiến thắng đối thủ - Thanh Phong
Lãng Tử, trận thắng lợi +1.
- Không tồi, không tồi, hai trận, còn một trận nữa nhất định
phải thắng lợi, khà khà!
Thạch Trung Ngọc đã tưởng tượng ra viễn cảnh bản thân đạt được
ngôi vị quán quân, được người người ca tụng và ngưỡng mộ. Khi đó
mới chính là Đệ Nhất Cao Thủ danh xứng với thật nha.
Ở một nơi khác, Thanh Phong Lãng Tử vẻ mặt âm trầm đi ra khỏi [
Điểm Phục Sinh ], gã không ngờ tới cái tên Thạch Trung Ngọc kia thế
mà ra chiểu hiểm ác như thế, trực tiếp tinh thần gã rối loạn để lộ
ra sơ hở. Quả thật đáng giận tới cực điểm! Nhưng ngẫm lại thì Cơ
lão gia tử phát hiện chuyện gã phái sát thủ đi giết Thạch Trung
Ngọc. Thanh Phong Lãng Tử trong lòng lại trầm xuống. So sánh với
thắng lợi, việc này càng quan trọng hơn, nhất định phải nghĩ ra
cách giải quyết.
Lúc này, Hạ Nguyệt Cô Lang ra khỏi đám đông, đi tới [ Điểm Phục
Sinh ]. Thanh Phong Lãng Tử nhìn thấy Hạ Nguyệt Cô Lang, trong lòng
gã đột nhiên nảy sinh một ý tưởng lớn mật, nếu đẩy tất cả mọi
chuyện lên đầu Hạ Nguyệt Cô Lang thì sao? Tuy rằng việc này không
nhân hậu cho mấy, nhưng mà chết mày lạ chẳng chết tao, chính gã có
thể sống an ổn thì tốt rồi. Lại nói, chuyện này bắt đầu là do Hạ
Nguyệt Cô Lang đề nghị mà.
Hạ Nguyệt Cô Lang không biết chính mình đã bị Thanh Phong Lãng
Tử tính kế, hắn còn đang lo lắng nên khuyên nhủ an ủi Thanh Phong
Lãng Tử thế nào cho phải đây này.
Thạch Trung Ngọc vừa xuất hiện bên ngoài lập tức bị đám nữ nhân
vây quanh. Các cô không yên tâm để Thạch Trung Ngọc chơi một mình.
Thạch Trung Ngọc đột nhiên chặt đứt đầu Thanh Phong Lãng Tử làm các
cô vô cùng tò mò, tuy không biết ngay lúc đó có chuyện gì xảy ra,
nhưng rõ ràng Thanh Phong Lãng Tử vẻ mặt hoảng sợ vẫn bị đám nữ
nhân bắt gặp. Không biết Thạch Trung Ngọc nói cái gì, thế nhưng làm
Thanh Phong Lãng Tử sợ hãi hoảng loạn như thế.
- Anh cũng không biết, anh chỉ nói sau lưng hắn có con chuột
thôi.
Thạch Trung Ngọc như thế nói.
Đám nữ nhân tức thì giận dữ, làm sao có chuyện như thế chứ?! Các
cô còn lâu mới tin Thanh Phong Lãng Tử nghe nói phía sau có con
chuột đã bị doạ thành như vậy.
Thạch Trung Ngọc buông tay, vẻ mặt bất đắc dĩ nói:
- Anh cũng không còn cách khác, có lẽ gã kia có chứng sợ chuột.
Ví dụ như khi còn nhỏ lúc ngủ bị chuột cắn jj (ch*m) hay gì đó
chẳng hạn.
- Đệt, lăn đi!
Cơ Như Nguyệt hết chỗ nói rồi, sao có thể được? Cái cớ khi còn
nhỏ bị chuột cắn jj gì đó chỉ có mình Thạch Trung Ngọc nghĩ ra
được.
Thạch Trung Ngọc ha hả cười, về chuyện sát thủ, hắn không muốn
để đám nữ nhân biết, thật ra là không muốn các cô ấy lo lắng. Dù
sao việc này có Cơ lão gia tử xử lý rồi, Đệ Nhất Tiên Thiên Cao Thủ
tại Hoa Hạ. Đến cái loại chuyện cỏn con này còn không xử lý được
chắc?
Bộ dáng Thạch Trung Ngọc cùng mấy cực phẩm mỹ nữ ve vãn đánh
yêu, làm người chơi xung quanh hâm mộ không dứt. Nhưng mà chỉ có
mình Thạch Trung Ngọc có được loại diễm phúc này thôi. Nếu là những
người khác, chỉ cần ngươi liếc nhìn mặt của mỹ nữ khác, bạn gái
ngươi chắc chắn sẽ nhéo đỏ lỗ tai hoặc phần bên hông ngươi!
Trận đấu giữa Thạch Trung Ngọc và Thanh Phong Lãng Tử giải quyết
nhanh chóng, nhưng trận chiến bên phía Lạc Diệp Phi Hoa và Khúc
Chung Nhân Tán vẫn đang ở trong giai đoạn lo ngại.
Hai người đều là chức nghiệp pháp hệ, cũng là che dấu chức
nghiệp. Có điều pháp thuật công kích của Lạc Diệp Phi Hoa còn lợi
hại hơn pháp thuật của Khúc Chung Nhân Tán, nhưng mà tính vật lý
công kích thì không đủ. Cho nên hiện tại cô ta vẫn bị đè ép xuống,
bởi vì cô ta không dám đến gần người Khúc Chung Nhân Tán.
Lạc Diệp Phi Hoa là hội trưởng của một hiệp hội quy mô lớn, tuy
rằng cô ta chỉ là phụ nữ, nhưng trên kỹ xảo chiến đấu, chính là
vượt qua rất nhiều người. Khúc Chung Nhân Tán thực lực không khác
biệt với Lạc Diệp Phi Hoa lắm, hắn ta tạm thời dựa vào cận chiến
sắc bén mới có thể áp chế Lạc Diệp Phi Hoa.
Có điều nếu cứ tiếp tục như thế, Thạch Trung Ngọc đoán người
thua, chắc chắn là Lạc Diệp Phi Hoa. Vì pháp thuật Tử Viêm Pháp Sư
tuy lợi hại, cường đại, nhưng cũng chỉ có chút khủng bố, còn rất
tốn thanh lam. Thương tổn cường đại hoàn toàn xây dựng trên giá trị
pháp lực tiêu hao năng lượng. Một khi giá trị pháp lực không còn,
cái Tử Viêm Pháp Sư của Lạc Diệp Phi Hoa không phải là đối thủ Khúc
Chung Nhân Tán.
Có lẽ Khúc Chung Nhân Tán cũng nhìn ra điểm này, cả người hắn ta
giống như kẹo mạch nha, gắt gao bám dính Lạc Diệp Phi Hoa, còn
thường thường coi pháp trượng như gậy gỗ đi công kích. Mà chính hắn
ta không dùng pháp thuật công kích, ngược lại thường thường ném một
đám [ Trị Liệu Thuật ] lên người, bảo trì giá trị sinh mệnh dư
thừa.
Lạc Diệp Phi Hoa thật bất đắc dĩ, nhưng mà không còn cách nào
khác. Nếu cô ta không liều mạng phát ra công kích, đoán chừng liền
bị một gậy của Khúc Chung Nhân Tán gõ xuống, hương tiêu ngọc
vẫn.
Thạch Trung Ngọc hai người chiến đấu một hồi, cũng không để ý
mấy. Vừa mới chiến đấu kịch liệt với Thanh Phong Lãng Tử, loại này
trình tự chiến đấu này, hắn không để vào mắt nỗi. Hình như sau mỗi
lần chiến đấu, Thạch Trung Ngọc sẽ cảm giác thực lực của chính hắn
tăng lên, chẳng lẽ bản thân hắn chính là chức nghiệp trời sinh vì
chiến đấu để sống sót?
Đây chính là Cuồng Đao? Càng đánh càng mạnh, càng mạnh càng
đánh!
Trên đài Lạc Diệp Phi Hoa vẻ mặt tái nhợt, hiện tại pháp lực giá
trị của cô ta đã hoàn toàn tiêu hao hết. Mà Khúc Chung Nhân Tán chỉ
tiêu hao một chút giá trị thể lực, còn lại vẫn y nguyên.
- Lợi hại! Chiêu thức chiến thuật kẹo mạch nha này, tiểu nữ tử
nhận thua!
Lạc Diệp Phi Hoa nhẹ nhàng xoa xoa cái trán đầy mồ hôi, trực
tiếp nhẹ mở miệng nói.
Khúc Chung Nhân Tán nghe mấy lời này, có chút ngượng ngùng. Hắn
ta đường đường là một đại nam nhân, thế nhưng dùng loại chiến thuật
bỉ ổi này đi thắng nữ sinh, này cũng quá khó coi. Nhưng da mặt hắn
ta vẫn đủ dày, nên nở nụ cười đáp lại.
Lạc Diệp Phi Hoa quăng một ánh mắt xem thường. Cô ta trực tiếp
nhận thua, đi xuống đài.
Khúc Chung Nhân Tán một mình đứng l trên sân, lại không có cái
sảng khoái khi thắng, ngược lại cảm giác trên mặt nóng rát, cảm
giác này, thật không dễ chịu chút nào. Người xem dưới đài cũng
không ít người khịt mũi coi thường Khúc Chung Nhân Tán. Làm Khúc
Chung Nhân Tán càng thêm áy náy, nhưng tình huống ngay lúc đó, hắn
ta không thể ra cái chiêu hạ sách này. Lạc Diệp Phi Hoa có pháp
thuật công kích mạnh mẽ như thế, hơn nữa cô ta vẫn luôn lưu trữ một
pháp thuật phong ấn trong pháp trượng, chưa sử dụng. Nếu chính hắn
ta tùy tiện đi lên, có lẽ trực tiếp bị cái pháp thuật phong ấn mạnh
mẽ kia hạ gục trong nháy mắt. Rốt cuộc hắn ta vẫn chỉ là cái Mục
Sư, không thể có HP và lực chiến biến thái như Thạch Trung Ngọc
được.
- Người chơi Hinh Vũ Chi Thạch xin chú ý, trận thi đấu thứ ba
của ngươi sau 2 phút nữa sẽ bắt đầu. Mời chuẩn bị sẵn sàng.
Lại không cho người nghỉ ngơi, Thạch Trung Ngọc có chút oán niệm
nghĩ. Cái hệ thống này thật biết lăn lộn người, ấy, không đúng,
nguyền rủa hệ thống cũng chính là nguyền rủa Amy, ừm, ta chưa từng
nói gì cả.