Rất nhanh 2 phút đã trôi qua, Thạch Trung Ngọc lần nữa bị truyền
tống tới sân thi đấu.
Đối diện hắn là Lạc Diệp Phi Hoa với gương mặt vẫn còn tái nhợt,
hiển nhiên sự hao tổn vừa rồi căn bản chưa khôi phục lại. Thạch
Trung Ngọc nhíu nhíu mày, tình huống không được, dù thắng cũng
chẳng oai phong bao nhiêu…
Ngăn cản quầng sáng đang chậm rãi rơi xuống, Thạch Trung Ngọc
chậm chạp đi tới trung tâm sân thi đấu, lần này bước đi của hắn
không chút hoang mang.
Lạc Diệp Phi Hoa hơi kinh ngạc, lấy tính cách vô liêm sỉ của
Thạch Trung Ngọc, hiện tại hắn hẳn là nhanh chóng xông tới, sau đó
giải quyết cô ta mới đúng. Làm sao có dáng vẻ thảnh thơi như vầy,
chẳng lẽ hắn tính chơi âm mưu gì? Hay hắn đã biết bí mật trong pháp
trượng cô ta? Có thể là không phải, bí mật này cô ta chỉ nói với
mình Lạc Diệp Phiêu Tuyết, chẳng lẽ Lạc Diệp Phiêu Tuyết nói cho
hắn?
- Lạc Diệp Phi Hoa.
Thạch Trung Ngọc chậm rãi đi tới trung tâm sân thi đấu, nhưng
Lạc Diệp Phi Hoa vẫn đứng đó ngây ngẩn, một chút cũng không cử
động.
- Ngươi làm sao vậy?
Thạch Trung Ngọc giọng rất lớn, trực tiếp xuyên qua nửa cái sân.
Lạc Diệp Phi Hoa kinh ngạc đáp lại, tiếng nói này vậy mà dùng pháp
thuật đặc thù nói ra.
- Khà khà, không có gì, ta cho ngươi 5 phút để khôi phục lực
lượng đấy, tranh thủ đi!
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa nói.
Lạc Diệp Phi Hoa tức thì quăng một ánh mắt xem thường qua, có
điều cô ta vẫn nhận ý tốt từ Thạch Trung Ngọc. Đây chính trận chiến
đấu cuối cùng của cô ta, trước đó cô ta đã thua hai trận, trận cuối
cùng dù không thể thắng, nhưng cũng không thể thua quá oan uổng.
Nếu không danh dự hiệp hội, chắc chắn giảm rất nhiều.
Nhìn Lạc Diệp Phi Hoa ngồi xuống, vừa uống Lam dược vừa sử dụng
kỹ năng minh tưởng. Thạch Trung Ngọc trực tiếp ngồi xổm dưới đất,
lẳng lặng chờ đợi.
Người xem dưới đài nghe được cuộc trò chuyện giữa hai người, ấn
tượng tốt về Thạch Trung Ngọc lại tăng thêm một tầng. Thạch Trung
Ngọc thì ở trong lòng cười xấu xa, hắn chính là muốn cái hiệu quả
này. Nếu không lấy thân phận Đệ Nhất Cao Thủ hiện tại của chính
hắn, vừa tiến lên liền giết chết Lạc Diệp Phi Hoa, tuy rằng thắng
sạch sẽ lưu loát, nhưng mà sẽ đón nhận một trận mắng chửi té tát.
Danh dự bị thiệt hại thì không dễ cứu vớt đâu.
Từ thiên đàng rớt xuống rất dễ, trở về thiên đàng thì mới
khó.
Thạch Trung Ngọc hơi kỳ quái, không biết từ khi nào hắn đã coi
trọng danh dự tới như thế. Dường như đoạn thời lúc trước hắn lăn
lộn bên ngoài, chỉ cần có thể thắng, hắn còn lâu mới quản hai bảy
ba mốt gì đó, mấy chiêu trò hạ lưu bi ổi gì đó hắn dùng tất. Chỉ
trừ những quy tắt ngầm trên đường thôi.
Thạch Trung Ngọc không biết đây có phải là chuyện tốt hay không.
Có điều loại tính cách này hình như hơi cùng loại với Ma. Tham
luyến danh lợi quyền thế, chính là như vậy.
Nhưng Ma làm việc tùy theo ý của bản thân, chúng không biết bảo
vệ hình tượng, danh dự ra sao. Hai điểm này thật mâu thuẫn.
Thạch Trung Ngọc chậm rãi nghĩ, không cảm giác dường như chính
hắn đã bước vào sự sai lầm nào đó.
Tham luyến danh lợi quyền thế, chính là đánh giá đối với Tiên
Ma, so với đám Tiên, tu sĩ trong lòng an tĩnh không chút dục vọng
thì Ma nghiêng về danh lợi quyền thế. Nhưng chỉ dừng lại ở mức
nghiêng về thôi, Ma càng quan trọng làm việc tùy theo ý mình, không
để quy tắc, khuôn mẫu hạn chế bản thân, đó chính là Ma.
Thạch Trung Ngọc hiện vừa mới bước vào cái vòng này, hiểu biết
không nhiều, cũng không có người dẫn đường chỉ lối, có đôi khi rất
dễ dàng tiến vào trong hiểu lầm. Hơn nữa hắn không có thầy dẫn
đường, cho nên sẽ rất phiền toái. Thạch Trung Ngọc tâm cảnh không
ổn, rất dễ dàng tẩu hỏa nhập ma trên con đường này.
Rất mau sau Lạc Diệp Phi Hoa cũng nghỉ ngơi xong, tuy không hoàn
toàn khôi phục tới trạng thái toàn thịnh, nhưng cũng hơn vừa rồi
nhiều.
Lạc Diệp Phi Hoa tay nắm pháp trượng từ từ đi tới chỗ Thạch
Trung Ngọc. Có điều cô ta đi đến một nửa sân thi đấu thì dừng lại,
cách Thạch Trung Ngọc hơn 30 mét. Đây là khoảng cách vừa đủ để Pháp
Sư tránh né và thi triển pháp thuật an toàn.
- Có thể bắt đầu rồi sao?!
Thạch Trung Ngọc nghiêng đầu, cười xấu xa nói.
Lạc Diệp Phi Hoa nhẹ nhàng gật gật đầu, sau đó cô ta bắt đầu
thấp giọng ngâm xướng.
- Nữ nhân này, đúng thật một chút mặt mũi cũng không cho!
Thạch Trung Ngọc bĩu môi, hắn và Lạc Diệp Phiêu Tuyết có giao
tình sâu đậm như thế, sau đó còn có chút hiểu lầm mập mờ với Lạc
Diệp Phi Hoa. Thế mà Lạc Diệp Phi Hoa không cho hắn chút mặt mũi,
thật giống như Thạch Trung Ngọc thiếu cô ta mấy trăm vạn ấy.
Thạch Trung Ngọc nào biết, người khác tốt xấu cũng là hội trưởng
của hiệp hội, hình tượng của bản thân chính là hình tượng của toàn
bộ hiệp hội. Nếu cô ta ve vãn đánh yêu với Thạch Trung Ngọc, có lẽ
tất cả người trong hiệp hội đều lạnh tâm. Khi đó cô ta còn mặt mũi
để dẫn dắt người khác ư?
Nhìn Lạc Diệp Phi Hoa bắt đầu ngâm xướng, Thạch Trung Ngọc cũng
không ngốc. Tuy hắn cho rằng bản thân có thể dễ dàng chiến thắng
Lạc Diệp Phi Hoa, nhưng dù thắng dễ cũng không thể đứng im chịu
đánh được.
Thạch Trung Ngọc nắm chặt Chiến Thần Chi Nhận vọt về phía Lạc
Diệp Phi Hoa, có điều tốc độ hắn không đạt tới giới hạn. Trong lòng
hắn vẫn có ý niệm thương hương tiếc ngọc, cái này làm hắn không thể
ra tay tàn nhẫn phá hủy một đoá hoa xinh đẹp được.
Nhưng mà Lạc Diệp Phi Hoa hình như nhìn thấu tâm lý Thạch Trung
Ngọc, nên cô ta mới cố ý làm như vậy. Đợi đến khi Thạch Trung Ngọc
cách Lạc Diệp Phi Hoa khoảng 5m, đôi mắt nửa khép của Lạc Diệp Phi
Hoa đột nhiên mở ra. Một tiếng kêu khẽ vang lên.
- Tử Viêm Cuồng Long!
Trước người Lạc Diệp Phi Hoa lập tức xuất hiện một con rồng lửa
màu tím không lồ, nó nâng lên cái đầu rồng kiêu ngạo rồi vọt tới
chỗ Thạch Trung Ngọc.
Con Tử Viêm Cuồng Long này không khác gì đoàn tàu xe lửa. Nhìn
con rồng lửa thật lớn màu tím kia, Thạch Trung Ngọc trong lòng cả
kinh, không ngờ tới Lạc Diệp Phi Hoa thực lực thế nhưng mạnh hơn Cơ
Như Nguyệt không ít lần. Tuy độ lớn nhỏ không khác nhau mấy, nhưng
rõ ràng sức nóng của con rồng này mạnh hơn con của Cơ Như Nguyệt,
hơn nữa hắn cảm thấy thân hình con rồng này cũng chân thật nhiều,
thậm chí trên người nó còn có nhàn nhạt uy áp.
Mịa, một ngọn lửa hoá rồng còn có ra uy áp? Cái lông gì thế!
Thạch Trung Ngọc trong lòng thầm mắng, nhưng khi con rồng lớn
kia vọt tới, hắn sẽ không đánh bừa. Thân hình con rồng lớn như thế,
hắn chạy lên ít nhất cần 2 giây đến 3 giây, thời gian này đủ để
nướng hắn thành than cốc rồi. Một ngọn lửa phun tới, hắn nghiêng
mình né tránh, nhưng cái nhiệt độ nóng bỏng kia, tuy cách hơn 1m,
Thạch Trung Ngọc vẫn cảm thấy bản thân đang bị đặt trong bếp
lò!
Nữ nhân này, quá khủng bố. Trong lòng Thạch Trung Ngọc kinh
hoảng, sự đánh giá với Lạc Diệp Phi Hoa cũng cao thêm vài phần.
Lạc Diệp Phi Hoa nhìn Thạch Trung Ngọc né tránh cầu lửa, thì đắc
ý cười cười. Con rồng lửa này của cô ta không phải chỉ biết công
kích thẳng thôi đâu, nó có một phần trí tuệ nhất định. Dưới tình
huống năng lượng chưa tiêu hao hết, nó hoàn toàn có thể đuổi giết
mục tiêu, cho đến khi mục tiêu chết mới thôi.
Nhìn thấy tươi cười nơi khoé miệng Lạc Diệp Phi Hoa, Thạch Trung
Ngọc tức thì có cảm giác không tốt. Hắn vừa quay đầu thì thấy con
rồng lửa thay đổi hướng, lại lần nữa phun ra cầu lửa vọt tới chỗ
hắn. Cảm giác này hật giống như ngươi đang né tránh một chiếc xe
lửa, thật vất vả nhảy sang đường ray khác, nhưng không ngờ đối diện
lại có một chiếc sẽ lửa khác vọt tới nữa.
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc mạnh hơn chiếc xe lửa kia nhiều, hắn
dùng tay hung hăng đập lên mặt đất, cả người giống như một đạo tia
chớp, trực tiếp vọt tới chỗ Lạc Diệp Phi Hoa đang đứng.