Nhìn Thạch Trung Ngọc xông tới, Lạc Diệp Phi Hoa nhanh chóng
dùng pháp thuật phòng ngự [ Liệt Diễm Hộ Thuẫn ] bao phủ bản thân
lại.
Chức nghiệp Pháp Hệ có mấy cái pháp thuật có thể Thuấn Phát,
nhưng có tác dụng đặc thù, hoặc chính là điểm thương tổn gây ra rất
nhỏ, hoặc có nhiều hạn chế.. Ví dụ như mấy loại Liệt Diễm Hộ Thuẫn,
Băng Sương Hộ Thuẫn, Thuấn Di, Hỏa Diễm Trùng Kích, Băng Thứ... Hộ
Thuẫn và Thuấn Di là dùng để bảo vệ tính mạng, nếu còn cần ngâm
xướng gì đó, toàn bộ Pháp Sư đều chết sạch rồi, đó quả thật là cái
bia ngắm sống. Hỏa Diễm Trùng Kích, điểm thương tổn cao, nhưng thời
gian chờ khôi phục lại là 10 giây, cái kỹ năng này chỉ có thể dùng
vào thời điểm mấu chốt, hoặc là dùng trong lúc niệm chú ngữ. Băng
Thứ thì đừng nói tới làm gì, có lẽ các Chiến Sĩ bình thường đều sẽ
mặc kệ nó đâm vào người, vì điểm thương tổn của nó gây ra cực kỳ
nhỏ bé.
Chức nghiệp Pháp Hệ càng chú trọng sự phối hợp sử dụng các kỹ
năng, sau đó chính là vị trí bước đi, tránh né công kích của địch
nhân. Có thể nói, một Pháp Sư cường đại, chẳng những phải có trang
bị tốt, hơn nữa còn phải có mười phần kỹ xảo, vì những cái kỹ xảo
này ngang bằng với vị trí đứng.
Lạc Diệp Phi Hoa mở ra Hộ Thuẫn, nhưng Thạch Trung Ngọc không để
mắt tới. Hộ thuẫn hệ lửa thì năng lực phòng ngự không bằng hệ thánh
quang, cũng chẳng bằng hệ băng sương. Hộ thuẫn hệ lửa, có thể tăng
lên tỉ lệ thi pháp giả bạo kích và giảm bớt một ít thời gian ngâm
xướng pháp thuật, cái này chỉ tạo thành chút cảm giác nóng bỏng với
mục tiêu của người thi triển pháp thuật công kích thôi. Trong mắt
Thạch Trung Ngọc, chỉ cần lớp phòng ngự của ngươi không vượt quá
sức chịu đựng của hắn, mọi thứ chỉ là mây bay thôi.
Chiến Thần Chi Nhận giống như một vầng sáng phía cuối chân trời,
hung hăng xé mở Hộ Thuẫn của Lạc Diệp Phi Hoa thành cái động lớn.
Trong nháy mắt Liệt Diễm Hộ Thuẫn bị phá hủy, Thạch Trung Ngọc đắc
thế không tha người, nhanh chân đuổi kịp Lạc Diệp Phi Hoa, Chiến
Thần Chi Nhận đâm tới bụng nhỏ cô ta. Không có cách khác, đối phó
với nữ nhân thật đúng là không chỗ nào tốt để xuống tay. Tính từ vị
trí này lên cao một chút, sẽ bị nói ngươi biến thái, xuống dưới
nữa, vị trí này càng thêm biến thái. Chỉ còn những cái cánh tay,
chân, mà ngặt nỗi mấy cái đó điểm thương tổn chẳng ra gì. Còn nếu
trực tiếp chém đầu, đoán chừng sẽ bị mắng không biết thương hương
tiếc ngọc là gì.
Lạc Diệp Phi Hoa trong nháy mắt đè ra một cái pháp quyết.
- Tử Viêm Trùng Kích!
Phiên bản của Hỏa Diễm Trùng Kích, Tử Viêm Trùng Kích. Thời gian
khôi phục lại cũng 10 giây, nhưng điểm thương tổn cao hơn rất
nhiều, đồng thời còn mang theo chút ít thuộc tính đánh lui, giống
như Thuấn Phát. Một đoàn lửa màu tím đột ngột xuất hiện trước ngực
Thạch Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc còn chưa kịp phản ứng, hắn liền
cảm giác ngực như bị búa tạ đập một cái, không tự chủ lui về phía
sau vài bước.
Một khoảng thời gian tức ngực ập tới, có điểm không thở nổi.
Chính hắn thế nhưng quên mất pháp sư còn có cái kỹ năng này, Thạch
Trung Ngọc buồn bực sờ sờ ngực, nơi đó hình như có vết thương bị
cháy đen, Tử Viêm Trùng Kích thế nhưng tạo ra cái vết sâu. Một kích
kia thật mạnh.
Xem ra Lạc Diệp Phi Hoa tốn không ít công phu để chế tạo ra cái
kỹ năng này rồi. Thạch Trung Ngọc sờ sờ ngực, lại lần nữa vọt tới,
đối mặt một tên Pháp Sư, ngươi chỉ cần không cho hắn cơ hội ngâm
xướng là được. Chẳng cần quan tâm trước mắt ngươi là đại siêu cấp
mỹ nữ hay gì đó nữa.
Thạch Trung Ngọc vừa mới vọt trước mặt Lạc Diệp Phi Hoa, thân
mình Lạc Diệp Phi Hoa lại chợt lóe, trước mắt hắn liền không còn
bóng người nào.
Kỹ năng bảo vệ tính mạng của Pháp Sư, [ Thuấn Di ], trong nháy
mắt dịch chuyển tới phía trước 20m. Lần này Lạc Diệp Phi Hoa kéo ra
một khoảng cách lớn với Thạch Trung Ngọc. Thạch Trung Ngọc thật
buồn bực. Ai bảo hắn không có kỹ năng tiếp cận mục tiêu trong nháy
mắt, tuy rằng hắn có Vân Vận Chi Thể, nhưng nếu dưới tình huống này
biến thành Vân Vận Chi Thể, có lẽ sẽ chết cực kỳ thảm.
Vân Vận Chi Thể có thể bỏ qua thương tổn công kích vật lý, nhưng
nó không có nghĩa có khả năng bỏ qua pháp thuật thương tổn, đặc
biệt là trạng thái thương tổn đến từ khí pháp thuật. Pháp thuật
thương tổn đối với Vân Vận Chi Thể càng gây hư hại mạnh hơn, sức
phá hoại cực kỳ mạnh, có thể nói là thương tổn gấp hai lần. Nếu
Thạch Trung Ngọc biến thành Vân Vận Chi Thể tương đương trần trụi
chạy trốn, không có khôi giáp bảo vệ, hắn sẽ thừa nhận pháp thuật
thương tổn gấp hai lần, Thạch Trung Ngọc còn chưa có cái lá gan lớn
như thế. Càng đừng nói này pháp thuật thương tổn ra chiêu bạo kích,
đó chính là gấp bốn lần đấy! Thạch Trung Ngọc đoán chính mình sẽ
nghẻo trong 1 giây.
Công kích pháp thuật của Pháp Sư chia làm hai loại, một loại là
trạng thái cố định, một loại là trạng thái khí. Trạng thái cố định,
chính là như Băng Thứ, Băng Trùy linh tinh gì đó, mấy loại này hẳn
là vật lý thương tổn. Trạng thái khí, chính là như mấy loại vừa rồi
Tử Viêm Cuồng Long, Hàn Băng Thổ Tức, Hàn Băng Tiễn.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ xoay người, tiếp tục vọt về phía Lạc
Diệp Phi Hoa. Lạc Diệp Phi Hoa cười khẽ, cô ta đã nghiên cứu qua
rất nhiều lần về tên Thạch Trung Ngọc này, mấy trận chiến đấu của
hắn cô ta cũng nhìn và tìm hiểu qua. Cũng biết cái khuyết điểm của
Thạch Trung Ngọc, hắn ta không có kỹ năng tiếp cận mục tiêu trong
nháy mắt, nói cách khác, Thạch Trung Ngọc chính là đối tượng tốt
nhất để thả diều. Nếu Lạc Diệp Phi Hoa là Pháp Sư hệ băng sương, có
lẽ hôm nay Thạch Trung Ngọc sẽ nuốt hận, hệ băng sương chẳng những
tạo thành điểm thương tổn cao, pháp thuật còn mang theo hiệu quả
đóng băng làm giảm tốc độ nữa.
Tuy tốc độ của Thạch Trung Ngọc rất nhanh, nhưng tốc độ nhanh
như thế cũng nhờ thời gian chuẩn bị và lực khống chế. Nếu không sẽ
lao đầu về một hướng mà không có mục đích, trong chiến đấu chính là
trí mạng.
Khoảng 2 giây hắn đã vọt tới bên người Lạc Diệp Phi Hoa, lúc này
cái pháp thuật tiếp theo Lạc Diệp Phi Hoa cũng chuẩn bị tốt. Cô ta
nhìn về phía Thạch Trung Ngọc nghịch ngợm cười nói:
- Tử Viêm Tù Lao!
Xung quanh Thạch Trung Ngọc tức thì bị bao quanh bởi những ngọn
lửa màu tím, mấy ngọn lửa này tạo thành từng thanh thẳng tắp vọt
lên trên, trông giống như từng thanh lửa tạo thành nhà giam, nhốt
Thạch Trung Ngọc vào chính giữa. Thạch Trung Ngọc khinh thường cười
cợt, chỉ là lửa thôi, hắn trực tiếp lao ra là được.
Không chút để ý, hắn trực tiếp xông ra đụng vào thanh lửa.
Nhưng mà, việc ngoài ý muốn xuất hiện. Mấy thanh lửa kia ban đầu
không có thực thể, lúc này thế nhưng giống như từng thanh thép cứng
rắn, nhốt Thạch Trung Ngọc trong một không gian chật hẹp.
- Ôi mụ nội nó! Làm sao mà có loại kỹ năng này thế?!
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc vô cùng, lửa biến thành thực thể,
việc này là điều mà hắn không thể nghĩ ra. Trước đó đối phó Khúc
Chung Nhân Tán, Lạc Diệp Phi Hoa không có sử dụng cái kỹ năng
này.
- Hì hì, ngươi đoán đúng rồi nga, cái này kỹ năng này chính là
để đối phó ngươi đó!
Lạc Diệp Phi Hoa đắc ý cười cười.
Thạch Trung Ngọc hết chỗ nói rồi.
- Ta nói, ngươi không có việc gì suy nghĩ phương pháp đối phó
với ta làm chi. Hai chúng ta cũng chẳng có thù hận gì mà.
- Đệ Nhất Cao Thủ đấy, nhất định phải coi trọng chớ!
Lạc Diệp Phi Hoa cười.
- Hinh Vũ Chi Thạch, ngươi thua rồi!
- Đệt, dù ta bị nhốt, ngươi có thể làm gì ta?
Cái này không gian này tuy không lớn, nhưng đường kính cũng có
khoảng 6 7 m, nếu Lạc Diệp Phi Hoa sử dụng Tử Viêm Cuồng Long,
Thạch Trung Ngọc hoàn toàn có thể dựa vào thân thủ để tránh thoát.
Cho nên Thạch Trung Ngọc không lo lắng cho mình vừa bị nhốt liền
tiêu đời. tím viêm lao tù này, chỉ sợ không thể ra liên tục được
nhỉ?
- Vậy thử xem!
Lạc Diệp Phi Hoa khẽ cười một tiếng, cô ta nắm pháp trượng hung
hăng nện xuống mặt đất một cái.
- Tử Viêm Phong Bạo!