Đây là, kỹ năng thứ tư được phong ấn trong pháp trượng?
Pháp trượng của Pháp sư có thể phong ấn tất cả bốn kỹ năng, sau
khi sử dụng cần phải bổ sung năng lượng mới có thể dùng tiếp. Lúc
đối phó Khúc Chung Nhân Tán, Lạc Diệp Phi Hoa đã sử dụng ba kỹ
năng, đồng thời lại không có thời gian bổ sung năng lượng, trong
năm phút chờ đợi kia, Lạc Diệp Phi Hoa cũng chỉ khôi phục MP (mana
point), không bổ sung năng lượng. Thế nên Thạch Trung Ngọc mới có
thể khẳng định, đây là kỹ năng phong ấn thứ tư, lúc đối phó Khúc
Chung Nhân Tán chưa từng sử dụng qua, là đặc biệt chuẩn bị cho mình
sao?
Pháp trượng trong tay Lạc Diệp Phi Hoa phun ra một ngọn lửa tím
cực lớn, nhắm thẳng phía bầu trời. Ngọn lửa lớn này vây Lạc Diệp
Phi Hoa vào trong, khiến người ngoài không thể thấy rõ tình huống
trong đó.
Nhìn thanh thế to lớn kia, Thạch Trung Ngọc chợt cảm giác không
ổn. Xét theo đoạn mở đầu phép, có vẻ lần này có hơi khó đối phó.
Đáng tiếc, Chiến Thần Hạ Phàm đang CD, không thì mình hoàn toàn
không cần áp lực.
Ngọn lửa màu tím vốn xông thẳng lên không trung đột ngột nổ
tung, lập tức nhuộm cả trời một màu đỏ tím. Nhìn qua cứ như ngọn
lửa kia đã đốt cả bầu trời.
- Mẹ kiếp nhà ngươi, này, đây là pháp thuật mà level bốn mươi có
thể sử dụng sao?
Thạch Trung Ngọc trợn mắt há hốc mồm nhìn dị sắc trên không.
Khán giả dưới đài đồng loạt ồ lên, kỹ năng này, chẳng lẽ là cấm
chú trong truyền thuyết? Này quá mạnh rồi, đã không phải thứ người
chơi bình thường có thể chống cự nữa rồi. Cũng may là khu an toàn
không thể PK, hơn nữa trận đấu này cũng có lồng bảo hộ, không thì
nhất định hơn phân nửa người chơi dưới đài sẽ chạy hết.
Thạch Trung Ngọc đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, giống như bị
thứ gì theo dõi. Trong lòng, một cảm giác nguy cơ mãnh liệt dần
dâng lên. Mà nguồn gốc của nguy cơ này, chính là đám mây màu tím bị
thiêu đốt trên bầu trời.
Chẳng lẽ đây không phải là phép tấn công quần thể mà là đơn thể?
Thạch Trung Ngọc chợt nhớ lại, cảm giác bị theo dõi này, rõ ràng
chính là pháp thuật khóa mục tiêu. Nếu là pháp thuật quần thể, căn
bản sẽ không có tình huống này.
Pháp thuật đơn thể mà thanh thế phô trương như vậy? Thạch Trung
Ngọc lập tức tái cả mặt.
Ngọn lửa trên không trung chợt run rẩy một chút, sau đó liền
dùng tốc độ cực nhanh rơi thẳng xuống dưới.
Trời sập.
Thạch Trung Ngọc giờ không ngừng nhẩm mấy kỹ năng của mình, xem
có cách nào tránh thoát chiêu này không. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui,
hình như trừ Chiến Thần Hạ Phàm có tác dụng phòng ngự nhất định,
những kỹ năng khác đều không có. Toàn bộ đều là tấn công hoặc phụ
trợ bị động tăng sát thương.
Xem ra dưới tình huống này, mình chỉ có thể bị động đón một
chiêu. Bây giờ Thạch Trung Ngọc cũng đã hiểu rõ vì sao Lạc Diệp Phi
Hoa lại phải vây khốn mình. Pháp thuật này có lực sát thương mạnh,
nhưng khúc dạo đầu quá dài, nếu không vây mình, vậy không thể phóng
pháp thuật này ra được.
Ngắt pháp thuật? Thạch Trung Ngọc chợt sáng mắt, tuy là mình
không có kỹ năng nào có thể ngắt phép, thế nhưng nếu khiến Lạc Diệp
Phi Hoa không cách nào chuyên tâm thi pháp, đấy cũng là một cách
ngắt phép.
Ngọn lửa vây chặt mình nên rất nhiều kỹ năng ám sát và phi đao –
hai loại kỹ năng viễn trình – đều không thể dùng tới, thế nhưng
mình còn một loại kỹ năng nữa.
- Vạn Kiếm Quyết!
Thạch Trung Ngọc chợt quát một tiếng, ngàn thanh đao Chiến Thần
đột ngột xuất hiện vây quanh ngọn lửa của Lạc Diệp Chi Hoa. Đao
Chiến Thần lóe sáng lạnh lùng, vây chặt Lạc Diệp Phi Hoa. Xa xa
nhìn qua, những thanh Chiến Thần này như tạo thành một quả
bóng.
Lạc Diệp Phi Hoa thấy chiêu này của Thạch Trung Ngọc liền hốt
hoảng. Trong tư liệu của cô không có ghi chép về kỹ năng này của
Thạch Trung Ngọc. Nhiều thanh Chiến Thần lạnh băng lóe sáng thế này
khiến lòng cô nguội đi một nửa. Tuy cô có thể phóng ra đòn tấn công
có sức sát thương cao, thế nhưng cô vẫn chỉ là Pháp sư, trên người
mặc pháp bào chứ không phải áo giáp.
Nếu nhiều thanh Chiến Thần như vậy đâm tới cùng lúc, nhất định
cô sẽ biến thành tổ ong.
Thạch Trung Ngọc thì chẳng quan tâm nhiều như vậy, ngọn lửa tím
trên bầu trời giờ đã hoàn toàn ngưng tụ thành một cơn lốc lửa tím
cực lớn, đang đánh úp về phía hắn.
Ngàn thanh Chiến Thần kia nháy mắt đâm tới cột lửa ấy. Tuy không
thấy rõ tình hình bên trong, thế nhưng Thạch Trung Ngọc vẫn có thể
đoán được đại khái chỗ đứng của Lạc Diệp Phi Hoa. Đao Chiến Thần
như mưa kiếm, chui vào trong ngọn lửa.
Lạc Diệp Phi Hoa chưa kịp kêu tiếng nào đã bị loạn kiếm bao
phủ.
Thạch Trung Ngọc nhớ lại cảnh tượng khi ấy, chắc hẳn sau này tối
nào Lạc Diệp Phi Hoa ngủ cũng sẽ mơ thấy ác mộng, thực sự rất khủng
bố.
Cơn lốc lửa tím giờ không còn bị Lạc Diệp Phi Hoa khống chế, lập
tức run rẩy không ổn định. Thạch Trung Ngọc thầm than không ổn,
pháp thuật này không được điều khiển hẳn là sẽ nổ mạnh. Vào lúc Lạc
Diệp Phi Hoa tử vong, cột lửa xung quanh cũng dần biến mất. Thạch
Trung Ngọc tranh thủ thời gian, không quay đầu lại, chạy ra xa.
Tuy cơn lốc lửa tím đã không còn ai điều khiển, nhưng Lạc Diệp
Phi Hoa đã tiêu hao nhiều mana như vậy, năng lượng của nó vẫn còn
đó. Thạch Trung Ngọc không có ý ở lại trực tiếp đón một phép nổ
mạnh như vậy.
Vừa chạy ra xa hơn mười mét, cơn lốc lửa tím không ổn định liền
nổ.
Năng lượng cuồng bạo nháy mắt bao trùm hơn nửa sân đấu, lửa tím
không ngừng đánh lên thân Thạch Trung Ngọc. Còn may chiến giáp Mộng
Bỉ Ưu Tư đã triệt tiêu đa số sát thương, thế nhưng Thạch Trung Ngọc
vẫn cảm thấy vô cùng đau đớn. Ngọn lửa tím này chẳng những hung
hăng mà sức nóng kia cũng chả dễ chịu gì.
Cơn lốc lửa tím không kiêng nể ai phóng thích uy thế mạnh mẽ của
bản thân, điên cuồng đập phá hết thảy.
Thạch Trung Ngọc chỉ có thể cắn răng kiên trì, chân không ngừng
bước, muốn lao ra khỏi vòng vây của lửa tím. HP (health point)
không ngừng giảm xuống, tốc độ giảm khiến tim Thạch Trung Ngọc nhảy
lên từng trận. Cơn lốc lửa tím này cũng không khỏi quá khủng bố
rồi, hình như mới phóng ra có một nửa, thế mà đã tạo nên lực phá
hoại mạnh mẽ đến mức này, nếu mà phóng ra hết thì thế nào chứ.
Trước mắt chỉ còn một màu đỏ tím, đường cũng không rõ ràng,
phảng phất như đất trời chỉ còn sót lại mỗi màu này. Thật đúng là
một cơn lốc nha, Thạch Trung Ngọc thầm nghĩ. Hắn vừa nốc một lọ
Siêu Hồng*, vừa dùng sức chạy. Cơn lốc đang tàn sát khiến hắn không
chạy mau được, hơn nữa phạm vi của cơn lốc này cũng quá lớn rồi.
Thạch Trung Ngọc chỉ có thể giãy giụa.
(*Thuốc bổ máu cấp độ cao nhất – bổ nhiều máu nhất.)
Khán giả dưới đài kinh ngạc mở to hai mắt nhìn cơn lốc lớn trên
đài. Cảnh tượng hoa mỹ này đã không phải thứ bọn họ có thể nghĩ
đến. Quá khoa trương.
Thạch Trung Ngọc giờ đang bị vây trong gió lốc khiến tâm bọn họ
bị treo lên cao. Không biết Thạch Trung Ngọc có thể ráng nhịn qua
đợt này không. Nếu qua, ba trận thắng liên tiếp, tuyệt đối là quán
quân. Nếu chết trong cơn lốc, vậy cũng tính hòa, chỉ là dù hòa, dựa
theo tình huống, thế cũng tính là thắng.
Vậy nên nói, lần này dù Thạch Trung Ngọc có chết hay không thì
hắn vẫn thắng. Vì Lạc Diệp Phi Hoa đã bị Vạn Kiếm Quyết giết.