Lửa tím cuồng bạo không ngừng phóng thích năng lượng mạnh mẽ.
Chỉ là lượng năng lượng này không người chỉ huy, tuy cuồng bạo
nhưng đã không còn mục tiêu nữa.
Rất nhanh, cơn lốc biến mất không còn gì, tựa như chưa từng xuất
hiện.
Thạch Trung Ngọc cảm giác cơ thể đột nhiên biến mất, ngọn lửa
tím cực kỳ hung hăng kia cũng đột nhiên biến mất. Trước mắt sáng
ngời, lại là sân đấu kia. Chỉ là lúc này sân đấu như vừa bị cày xới
một lần, vốn dĩ trơn bóng không tì vết chẳng biết làm từ tài liệu
gì nay biến thành mặt đất lộn xộn không thể tả, từng vết xoáy thật
lớn phá tan không gian mỹ miều không tì vết không còn một mảnh.
Thạch Trung Ngọc có ấn tượng rất sâu với độ kiên cố của lớp nền
này, ấy là dù dùng toàn lực chém đao Chiến Thần xuống thì cũng chỉ
để lại trên nó một vết trầy nhợt nhạt.
Hiện tại, toàn thân hắn đều đau nhức khôn cùng, lại còn vô cùng
suy yếu, không còn chút lực nào, như vừa trải qua một trận chiến
vượt mức bình thường. Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nhìn lại, giờ
lượng máu của hắn chỉ còn có 3%. Cơn lốc lửa tím hung hăng ban nãy
cùng lắm chỉ kéo dài ba bốn giây, thế mà đã xém giết hắn luôn.
Thạch Trung Ngọc nhớ lại vẫn đổ mồ hôi lạnh. Còn may mình đã
chạy ra xa, né được mắt bão. Còn may cơn lốc này không đánh về phía
mình, nếu nó bị điều khiển như lúc trước, hơn nữa mình còn bị nhốt,
vậy chắc chắn mình chỉ còn đường chết.
Người chơi phía dưới tuy biết Thạch Trung Ngọc vừa qua cơn nguy
hiểm, thế nhưng thấy hắn vậy mà vẫn còn sống sót sau cơn lốc hung
hãn, họ lập tức cao giọng la hét. Lần này danh vọng của Thạch Trung
Ngọc đã đạt tới đỉnh, ba trận thắng liên tiếp, đã trực tiếp đặt hắn
lên địa vị của cao thủ đệ nhất thật sự.
"Người chơi Hinh Vũ Chi Thạch, lần nữa đánh bại đối thủ, thắng
ba trận liên tiếp. Đạt được danh hiệu cao thủ đệ nhất thiên
hạ."
Giọng Imie tràn đầy hưng phấn, lần nữa vì Thạch Trung Ngọc đạt
được thắng lợi mà cảm thấy hưng phấn.
Lúc này, Thạch Trung Ngọc đã thắng ba trận liên tiếp, này đã ấn
định thành tích hạng nhất của hắn. Thanh Phong Lãng Tử và Khúc
Chung Nhân Tán sẽ tranh hạng nhì và ba. Chỉ là đa phần người chơi
đã không còn quan tâm đến chuyện ấy. Có nhiều lúc, khi có một người
cực mạnh được ánh hào quang rọi xuống, những người đạt vinh dự tiếp
theo sẽ không được người khác chú ý nữa.
Cũng giống như trong Thế vận hội Olympic, có thể bạn sẽ dễ dàng
nhớ được tên của người đạt huy chương vàng, thế nhưng hạng hai,
hạng ba, ai sẽ chú ý chứ? Chỉ trừ những fans trung thành của người
đó và những người nghiên cứu thể thao thôi.
Trên sân, bóng dáng Thạch Trung Ngọc chợt biến mất.
Vừa ra ngoài, chúng nữ lập tức hưng phấn vây quanh Thạch Trung
Ngọc, ríu rít hoan hô.
- Thạch Đầu ca quá tuyệt vời!
Hướng Lâm hưng phấn kêu to, người đàn ông của mình trở thành đệ
nhất thiên hạ, sao có thể không vui vẻ chứ.
- Thạch Đầu ca vô địch! Yeah yeah!
Hướng Lam cũng hưng phấn kêu to, nhưng lại ôm Hướng Lâm. Thạch
Trung Ngọc thấy liền buồn bực, sao không ôm ta một cái chứ?
- Hì hì, ông chú.
Dương Tử lại dang hai tay, mở một vòng ôm rộng, mắt đầy khiêu
khích:
- Đêm nay, chú muốn thế nào?
- Hì hì, nhóc muốn thế nào chú đây liền thế ấy.
Thạch Trung Ngọc cố ý dùng tay vỗ lên cặp mông căng tròn của
Dương Tử.
- Ông chú sắc lang.
Tuy nói vậy nhưng Dương Tử cũng không có ý kháng cự, hai mắt to
chớp chớp đầy ý xuân. Không phải con nhóc này đã ướt rồi chứ?
- Như Nguyệt, em nhớ là đã đáp ứng anh một điều kiện đó!
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa nhìn Cơ Như Nguyệt.
Cơ Như Nguyệt lại nâng cao đầu như một con khổng tước kiêu
ngạo:
- Nhìn bộ dáng anh kìa, cũng chỉ mới đệ nhất thiên hạ thôi.
Tuy nói vậy nhưng mắt cô đầy vui mừng và tự hào.
Dù Thạch Trung Ngọc đạt được thành tựu to lớn gì, Cơ Như Nguyệt
sẽ luôn không theo cổ vũ hắn. Đấy là lo lắng, sợ Thạch Trung Ngọc
cứ vì vui vẻ quá mức mà sinh ra tự phụ, kiêu ngạo, từ đó khiến tâm
cảnh càng không ổn định. Vì vậy cô không thể không sắm hình tượng
nữ chủ nhân mạnh mẽ như vậy. Tuy rằng lúc này cô rất muốn dùng sức
vùi mặt trốn vào ngực Thạch Trung Ngọc, lúc nãy nhìn thấy năng
lượng cuồng bạo kia cô đã rất lo lắng. Phải biết rằng, vì tu luyện,
Thạch Trung Ngọc đã mở chế độ đau đớn trăm phần trăm. Cơn lốc lửa
tím đó vô cùng thật, sao Cơ Như Nguyệt không lo lắng và sợ hãi
chứ.
- Chỉ là anh muốn em đáp ứng gì?
Dù vậy, Cơ Như Nguyệt vẫn không đành lòng đả kích Thạch Trung
Ngọc quá mức.
- Hì hì, không có gì. – Thạch Trung Ngọc tiếp tục cười. – Về
sau, em phải gọi anh là Thạch Đầu ca giống mấy cô ấy, không được
gọi Ngọc tỷ. Còn có em đó, Tiểu Yên Yên!
Cơ Như Nguyệt trợn trắng mắt, không phải chỉ là cách gọi thôi
sao. Tuyết Sương Yên bên cạnh cười ngượng ngùng, nhưng cũng tiến
tới, ôm Thạch Trung Ngọc thật chặt.
- Thạch Đầu ca, anh thật lợi hại nha!
Tuyết Sương Yên nhẹ giọng thỏ thẻ bên tai Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc dùng sức ôm cơ thể phập phồng quyến rũ của
Tuyết Sương Yên, lúc này Tuyết Sương Yên vẫn đang cố gắng thay đổi
tính cách của bản thân, để bản thân không còn quá hướng nội nữa, để
bản thân lớn mật hơn, cởi mở hơn một chút. Cô lo chúng nữ xung
quanh đều cởi mở như vậy, sợ Thạch Trung Ngọc sẽ chậm rãi quên cô,
xem cô thành một người có hay không cũng được.
Sao Thạch Trung Ngọc có thể không rõ tâm tư của Tuyết Sương Yên
cơ chứ, hắn dùng sức ôm cô, sau đó thì thầm bên tai cô:
- Tạ Lạc, Tiểu Yên Yên, đêm nay đừng khóa cửa phòng nha.
- Đáng ghét!
Tuyết Sương Yên đỏ mặt lên, dùng sức tránh thoát khỏi lòng ngực
Thạch Trung Ngọc. Chạy ra sau Cơ Như Nguyệt, sau đó đẩy đẩy Lý Lan
bên cạnh.
Lý Lan thè lưỡi, cô có việc, lại vừa mới lên, mới thấy được một
màn cuối cùng trong trận của Thạch Trung Ngọc. Tâm lập tức căng
chặt, chỉ là nhanh chóng biến thành vui mừng. Bây giờ Thạch Trung
Ngọc đắc thắng trở về, trái lại cô có chút ngượng ngùng. Người đàn
ông của mình đang chiến đấu, mình lại vì có việc mà không thể tới,
trong lòng vẫn luôn có chút hoảng loạn.
Thế nhưng Thạch Trung Ngọc lại cười nói:
- Lan Lan, hay em chuyển đến biệt thự ở với tụi anh đi?
- A?
Lý Lan kinh ngạc sợ hãi kêu một tiếng. Chúng nữ thì lại sáng mắt
lên, nếu Lý Lan tới, vậy biệt thự kia đã có thể thật sự biến thành
hậu cung của Thạch Trung Ngọc rồi. Chỉ là người càng nhiều, mọi
người cũng có nói, càng thêm náo nhiệt. Mọi người lập tức hưng phấn
ghé vào nhau, thương lượng chuyện Lý Lan chuyển đến.
Anh hùng chiến đấu thắng lợi trở về luôn cần người đẹp làm bạn,
bây giờ bên người mình có nhiều người đẹp như vậy, sao Thạch Trung
Ngọc có thể không vui chứ?
Quay đầu, nhìn lại sân đấu bên kia, trận kế chính là trận giữa
Thanh Phong Lãng Tử và Khúc Chung Nhân Tán. Thạch Trung Ngọc rất
hứng thú với trận đối đầu của hai người bọn họ.
Chỉ là, trong trận kế, có lẽ Thạch Trung Ngọc sẽ phải chấn
động.