Cũng chẳng biết lần này hệ thống làm cái quỷ gì, hai trận đấu
lại cách xa nhau.
Trước đó, trận đấu giữa Thạch Trung Ngọc và Khúc Chung Nhân Tán
với trận đấu giữa Lạc Diệp Phi Hoa và Thanh Phong Lãng Tử bắt đầu
cùng lúc. Bây giờ sau trận giữa Thạch Trung Ngọc và Lạc Diệp Phi
Hoa thì đến trận giữa Thanh Phong Lãng Tử và Khúc Chung Nhân Tán
mới bắt đầu.
Không đúng, hệ thống không thể nào xuất hiện chuyện không công
bằng thế này. Chẳng nhẽ Thanh Phong Lãng Tử hay là Khúc Chung Nhân
Tán đã offline nên sau đó mới cho phép trận đấu giữa họ được hoãn
lại. Dựa vào tình huống hiện giờ, hiển nhiên là có khả năng như thế
thật, dù sao trận của gã và Lạc Diệp Phi Hoa đã kéo dài hơn bốn
phút rồi. Bởi vì người dự thi không online nên thời gian bắt đầu
trận được hoãn lại đến 10 phút.
Thạch Trung Ngọc đoán có lẽ Thanh Phong Lãng Tử là người
offline, chỉ sợ mấy chuyện mình sắp nói sẽ khiến gã hết hồn, phải
sắp xếp làm gì đó. Nhưng mà bọn họ muốn làm gì Thạch Trung Ngọc
cũng lười quan tâm, chỉ cần mấy tên sát thủ kia không đến tìm mình
gây phiền phức là được. Có lúc Thạch Trung Ngọc là một người khá
thoải mái, tính tình cũng khá tốt, có thể là do hai năm qua tập
quen. Nhưng phía sau tính cách tốt này lại là kiểu tính cách ương
ngạnh cứng đầu bị giấu nhẹm đi, không đụng phải vách tường thì nhất
quyết không quay đầu, còn thêm chút điên cuồng. Quãng thời gian lăn
lộn trong mấy năm qua như biến thành một vết sẹo, vẫn luôn in hằn
thật sâu trong lòng hắn. Khi đó mặc dù cái tính đó bị kiềm nén lại
nhưng sẽ không thay đổi. Nếu không, tại sao lại có câu giang sơn dễ
đổi bản tính khó dời.
10 giây nhanh chóng trôi qua, người hai bên chầm chậm tiến vào
trong sân thi đấu.
Thật ra, kiểu trận đấu thế này, mỗi người đều có thể quan sát từ
diễn đàn, trên trang web đều có trực tiếp, có thể xem từng góc độ
trong khoảng cách gần sân thi đấu. Đây chính là phúc lợi dành cho
những người bình thường kia, dù sao không phải ai cũng có thị lực
tốt đến thế để quan sát rõ tình huống trên sân xuyên qua mấy trăm
vạn người như thế. Đây là vì sân thi đấu ở thành Bạch Hổ hạn chế,
chỉ có thể chứa được đủ mấy trăm vạn người chơi, những người khác
hoặc là không rõ là ai đó trong phòng ở lầu hai trong tửu lâu, hoặc
là dứt khoát đứng trên nóc nhà. Nhưng đứng trên nóc nhà thì không
biết phải đứng cách bao xa. Cũng chỉ có thể nhìn thấy hai bóng
người mờ mờ, cho nên phải dùng trang web xem trực tiếp.
Nhưng Thạch Trung Ngọc cũng không có tâm trạng đó, thị lực của
hắn nếu phải kiểm tra thì có lẽ sẽ mạnh hơn khoảng ba lần so với
những người bình thường, đáy là trong tình trạng không sử dụng chân
nguyên.
Vừa sử dụng chân nguyên, đoán chừng trong khoảng cách 300m, con
kiến đang làm gì trên thân cây cũng thấy hết rõ ràng. Khoảng cách
mất trăm mét thế này, Thạch Trung Ngọc không cảm thấy có chút áp
lực nào.
Khúc Chung Nhân Tán là mục sư, nhưng mục sư này lại có hơi bạo
lực. Còn Thanh Phong Lãng Tử không biết chơi nghề nghiệp gì, Thạch
Trung Ngọc đoán hẳn là giống kiểu hiệp khách cổ đại gì đó, một
trong những nghề nghiệp đặc trưng của Hoa Hạ. Nhưng hắn hơi không
rõ, cuồng đao của mình liệu có phải là nghề nghiệp đặc trưng của
Hoa Hạ không.
Hai tên gia hỏa này đều lưu manh như nhau, trông rất hèn mọn, vô
lại đi vào trung tâm sân đấu. Bước chân ung dung thế kia rõ ràng
đâu phải đến để đánh nhau, trái lại giống như đang đi dạo phố, trêu
ghẹo mỹ nữ.
- Tại sao ta cảm giác hai người này cứ là lạ? - Cơ Như Nguyệt ở
bên cạnh nghi hoặc nói.
- Có phải bị quỷ chiếm xác rồi không? - Thạch Trung Ngọc nhìn
dáng đi kia, sao lại giông giống với dáng đi trước kia của mình,
nhưng bây giờ nhìn lại có hơi “hai lúa”.
- Ta tình nguyện tin rằng hai người bọn họ bị cửa kẹp đầu. - Cơ
Như Nguyệt khẽ vê vê trán, - Có lẽ chút nữa sẽ có chuyện gì đó thú
vị xảy ra đấy.
- Ừm, [Khúc Chung Nhân Tán và Thanh Phong Lãng Tử, chuyện không
thể không kể về hai kẻ gay] sắp bắt đầu rồi, kính mong các vị quan
sát. - Không biết Thạch Trung Ngọc bắt chước giọng của ai, cảm giác
ấy, vô cùng xấu xa.
Cơ Như Nguyệt liếc nhìn, mấy cô gái bên cạnh che miệng cười ha
ha.
Hai kẻ trên sàn đấu, nếu thật sự dùng ánh mắt “hơi gay” nhìn
sang thì thật sự nhìn như một cặp, dáng đi, động tác, thần thái rõ
ràng chính là một cặp xứng đôi.
Chỉ thấy hai người trên sàn đấu chầm chậm đi đến giữa sân, nhìn
chằm chằm nhau. Bầu không khí lập tức ngưng đọng, tựa như có từng
cơn gió nhè nhẹ thổi qua. Trong phim, trước khi cao thủ quyết đấu
chắc chắc sẽ có một trận gió nhè nhẹ thổi qua như thế, làm nổi bật
bầu không khí mà thôi.
Hai người trên sân nhìn chằm chằm nhau, người ngoài vừa nhìn
liền cảm nhận được đây là lúc hai cao thủ đang bắt đầu so khí thế,
nhưng cách quá xa nên không cảm nhận được khí thế kia của bọn họ,
chỉ có thể tưởng tượng.
Thạch Trung Ngọc lẳng lặng nhìn, hai kẻ này, càng nhìn càng
giống một cặp gay, thậm chí là một cặp gay vừa gặp đã yêu. Khí thế
gì đó đều là mây bay.
Khí thế trước khi thi đấu muốn có cũng có, nhưng lại khá ít, dù
sao thì mọi người cũng đều không phải Tây Môn Xuy Tuyết, Diệp Cô
Thành gì đó. Nhưng một tên tiểu bối yếu đuối không có chuyện gì tự
dưng đi tỷ thí thì chẳng được bao nhiêu khí thế, thế thì càng giống
như làm trò cười.
Thạch Trung Ngọc nhìn hai người trên sân đấu như đang xem kịch
vui.
Hai người này, ngưng thần một lúc, sau đó đồng loạt vươn tay.
Dáng vẻ này hình như là muốn so nội lực?
Người dưới sân đấu nhao nhao mở to hai mắt nhìn, nội lực là một
thứ khá mơ hồ. Mặc dù ở trong game cũng có xuất hiện một chút,
nhưng tất cả mọi người vẫn không rõ lắm nội lực trong game và trong
tiểu thuyết võ hiệp có gì khác. Không biết hai cao thủ trên sàn đấu
có thể thể hiện thứ đó ra hay không?
Đám người ngậm miệng lại, tập trung quan sát động tác của hai
người. Toàn trường lập tức an tĩnh lại. Thạch Trung Ngọc cảm thấy
đại hội luận võ thiên hạ đệ nhất này nếu như có bình luận viên,
chắc chắn hiệu quả sẽ không tệ. Mặc dù giải thưởng phong phú nhưng
quy trình ghi lại trận đấu có chút không thích hợp, hình như quá
vội vàng.
Cũng không biết Amy nghĩ gì.
Thạch Trung Ngọc âm thầm lắc lắc đầu, nhưng hai người chuận bị
so đấu nội lực trên sàn đấu lại làm ra động tác khiến tất cả mọi
người chấn kinh, im lặng, nổi điên, phẫn nộ.
Động tác hài hòa như thế, sai có thể xuất hiện trên sân đấu
nghiêm túc như thế này!
Hai người đồng loạt giơ tay lên, sau đó…
Đoán chừng nếu các khán giả xem trực tiếp qua trang web nhất
định là vô cùng phẫn nộ .
- Kéo, búa, bao!
Khúc Chung Nhân Tán ra búa, còn Thanh Phong Lãng Tử ra kéo, lập
tức khiến Thanh Phong Lãng Tử hối hận không thôi, tức giận không
thôi.
Có lẽ nếu như để gã có đôi lời biện bạch, gã sẽ nói ra một câu
kinh điển thế này: “Đã từng có cơ hội chiến thắng ở ngay trước mắt
ta, ta ra kéo, điều này khiến ta hối hận không kịp. Nếu như ta có
thể có hội thêm lần nữa, ta hi vọng rằng ở ngay thời khắc mấu chốt
kia, biến kéo trong tay thành búa.”
Một kẻ đáng thương, vận khí của tên này không chỉ nát bình
thường nữa rồi.
Mặc dù Thạch Trung Ngọc kinh ngạc một lúc lâu nhưng vẫn lấy lại
tinh thần. Nhưng người xem dưới sàn đấu lại tranh cãi ngất trời.
Đây rõ ràng đang đùa giỡn người xem một cách trắng trợn mà, sao lại
xuất hiện chuyện này vậy chứ, sao lại có thể cho phép vấn đề này
xuất hiện?!