- Ta nhận thua.
Mặc dù Thanh Phong Lãng Tử vẻ mặt xoắn xuýt, nhưng mà
gã vẫn trực tiếp lựa chọn đầu hàng. Khúc Chung Nhân Tán
vẻ mặt đắc ý, hắn cảm thấy vô cùng tự hào vì một chùy
vừa rồi của bản thân.
Dưới đài, khán giả xôn xao, gần như muốn xông tới, hung
hăng đánh hai tên này một trận. Đây hoàn toàn là sỉ nhục
trận đấu lần này.
- Có lộn hay không, vậy mà lại như thế! Mẹ nó! Ông đây
đi lên cũng có thể giành quán quân.
- Hai tên khốn kiếp! Lại chơi một chiêu như thế! Mẹ kiếp,
thật là mất mặt! Thiệt thòi ta ban đầu sùng bái các ngươi
như vậy.
- Bất chiến nhi khuất nhân chi binh (không đánh mà có thể
khuất phục quân của người), Cái này, Khúc Chung Nhân Tán
lợi hại đó.
- Giả bộ cái đách gì! Tên Khúc Chung Nhân Tán mà cũng
có thể vào trận chung kết! Mẹ kiếp.
Dưới đài mọi người giận dữ mắng tới tấp, Khúc Chung
Nhân Tán nhìn những khán giả đang giận dữ kia, trong mắt
thoáng qua một tia đắc ý. Ta chính là muốn các ngươi tức
giận, chính là muốn các ngươi coi thường, đợi lượt kế
tiếp, ta thắng luôn cả Hinh Vũ Chi Thạch, biểu cảm của các
ngươi sẽ xuất sắc đến mức nào nữa.
Thanh Phong Lãng Tử làm như vậy, là vì bảo toàn tính
mạng của mình, để cho Thạch Trung Ngọc khinh thường bản
thân, xem mình như là một người tầm thường, không lên nổi
mặt bàn (không xứng tầm), có lẽ Thạch Trung Ngọc sẽ không
chú trọng, như thế bản thân có thể giữ được mạng.
Trận thi đấu cuối cùng lại chơi một chiêu như vậy, hiển
nhiên Amy đang quan sát cuộc thi cũng kinh ngạc.
- Không phải chứ, tại sao lại có thể như vậy?
Amy hung hãn vung nắm đấm.
- Phải trừng phạt hai tên đó chứ.
Chờ Khúc Chung Nhân Tán và Thanh Phong Lãng Tử bị truyền
tống ra ngoài đấu trường, người đại diện của công ty trò
chơi mồ hôi đầy mặt xuất hiện ở giữa sân.
Một màn vừa rồi để hắn phải giật mình, cảm thấy như
vậy không ổn. Xảy ra chuyện này, đoán chừng uy tín của
công ty sẽ giảm xuống không ít, không biết bên trên có trừng
phạt gì không? Hai tên khốn kiếp này, lại làm ra loại
chuyện như vậy! Nghĩ một chút, Khúc Chung Nhân Tán và Thanh
Phong Lãng Tử, đúng là khiến cho người đại diện khó chịu
trong lòng.
- Đại hội tỷ võ thiên hạ đệ nhất, cuộc so tài cá nhân
hiện tại kết thúc!
Mặc dù trong lòng căm hận nhưng người đại diện vẫn phải
tuyên bố kết thúc thi đấu.
- Mời mọi người im lặng một chút.
Hiển nhiên, người chơi vẫn còn hơi tín nhiệm công ty trò
chơi, có lẽ không phải là với công ty trò chơi, mà là uy
tín, lợi ích của việc tín nhiệm và sùng bái.
Những người chơi đang phẫn nộ bình tĩnh lại, yên
lặng nghe người đại diện phát biểu.
- Trận thi đấu cuối cùng, mặc dù xảy ra chút chuyện
khiến mọi người không vui, thật ra thì cái này chẳng qua
là điều hòa cuộc thi đấu, mọi người xem chiến đấu đặc
sắc nhiều như vậy, thẩm mỹ cũng mệt mỏi, đổi một cách
thức thú vị quyết định thắng thua vẫn tốt hơn! Chỉ có
điều, rõ ràng vừa rồi người chơi Thanh Phong Lãng Tử có
thể hơi khó chịu trong lòng, nhưng mà vận may cũng là một
nhân tố cực kỳ quan trọng trong chiến đấu. Trước đây bọn
họ chiến đấu là thể hiện thực lực, thì trận đấu này là
thể hiện vận may.
Người đại diện cố gắng khiến lời nói của mình hài
hước một chút, để thay đổi tâm trạng bất mãn của người
chơi.
- Được rồi, như vậy tiếp theo xin mời: Người thắng liên
tiếp ba trận! Quán quân của chúng ta! Đệ nhất cao thủ của
chúng ta! Hinh Vũ Chi Thạch lên đài.
Lời nói của người đại diện khiến cho người chơi phía
dưới lập tức sôi sục, mặc dù vẫn còn chút căm hận với
hai người, nhưng thấy thần tượng mình ra sân, vẫn là một
việc vinh dự, làm sao có thể không kích động.
Thạch Trung Ngọc nghe thấy lời của người đại diện, cũng
hiểu là ý gì. Muốn mình đi lên?
Ngay vào lúc này, Trên người Thạch Trung Ngọc đột nhiên
lóe lên một ánh sáng màu vàng, chói lóa giống như chiến
thần hạ phàm. Những người chơi xung quanh vội vàng nhường
đường, để cho thần tượng mình đi trước.
Sau đó, những người chơi đằng trước giống như có thần
giao cách cảm vậy, rối rít tránh ra để chừa một con đường
rộng khoảng hai mét. Cũng không biết dưới tình huống chật
chội như vậy, làm sao có thể chừa ra được một không gian
rộng hai mét.
Thạch Trung Ngọc nở một nụ cười ấm áp, rồi đi từ con
đường này lên trên đài thi đấu.
Từng người chơi một dạt ra bên cạnh, cứ như vậy con
đường rộng rãi mở ra. Thạch Trung Ngọc tựa như một vị vua,
miệng nở nụ cười ấm áp, lưng đeo đao Chiến Thần, toàn thân
lóe lên kim quang, từng bước đi về phía trước, ngẩng đầu
tiến lên.
Trên người, khí thế cao thủ tiên thiên cũng từ từ phát
ra, lập tức để cho mọi người cảm thấy Thạch Trung Ngọc
tràn đầy uy nghiêm.
Ở phía xa, Thanh Phong Lãng Tử nhìn vẻ mặt đắc ý của
Thạch Trung Ngọc, còn có trên người phát ra khí thế hùng
mạnh, tức khắc mặt gã liền trắng bệch, trong mắt tràn
đầy sợ hãi:
- Làm sao có thể, điều này sao có thể! Cường giả tiên
thiên, lại là cường giả tiên thiên..
Hạ Nguyệt Cô Lang bên cạnh nghe được lời của Thanh Phong
Lãng Tử, lòng hắn lập tức chìm đến đáy cốc (tâm trạng
nặng nề, khó chịu), Thạch Trung Ngọc là cao thủ tiên thiên,
tại sao lại có thể như vậy? Hắn mới bao tuổi? Nhiều nhất
là hai mươi thôi? Làm sao có thể chính là cao thủ tiên
thiên? Đây, không đúng, nhất định là giả, tuyệt đối là
giả.
Có không ít người tập võ cảm thấy hơi thở trên người
Thạch Trung Ngọc, trong lòng hoảng hốt, rõ ràng là bọn họ
không dám tin. Nhưng mà Thạch Trung Ngọc không thèm quan tâm,
hắn chỉ cảm thấy hình như có một loại lực lượng, xuyên
thấu qua vô số không gian truyền đến bên người, lực lượng
kia khiến hắn tràn đầy sảng khoái, nên hắn không kiêng nể
gì mà phát ra hơi thở tiên thiên.
Không, lực lượng này không phải đến từ hư không xa xôi.
Thạch Trung Ngọc đột nhiên hoảng sợ trong lòng, hình như
lực lượng này đến từ người chơi xung quanh, là ánh mắt
ngưỡng mộ, tràn đầy sùng bái, Một loại năng lượng không
biết là gì từ trên người của bọn họ truyền đến cơ thể
mình.
Đây là lực lượng gì? Thật giống như trước đây mình cũng
đã từng có, có điều là thời điểm khi đó quá mức yếu
ớt, Thạch Trung Ngọc cũng không chú ý lắm. Chẳng qua là
hôm nay, cỗ lực lượng này gần như bộc phát ra trong nháy
mắt, để cho Thạch Trung Ngọc cảm ứng được. Lực lượng này
khiến hắn cảm thấy tràn đầy hưng phấn, giống như mình là
một vị vua hùng mạnh, những người xung quanh đó đều là
thần dân, đều là nô bộc của mình.
"Lực lượng tín ngưỡng" Thạch Trung Ngọc đột nhiên nghĩ
đến từ này. Mặc dù hắn không biết tại sao bản thân lại
có được thứ lực lượng tín ngưỡng này, nhưng mà cũng không
ảnh hưởng đến việc hắn vui sướng trong lòng.
Tuy rằng không biết làm thế nào để dùng thứ lực lượng
này, nhưng mức độ mạnh mẽ vượt qua chân nguyên trong cơ thể
mình. Hơn nữa, dường như hiệu dụng cũng nhiều gấp mấy lần
chân nguyên.
Chẳng lẽ thượng cổ tiên ma cũng là vì đạt được lực
lượng tín ngưỡng? Hoặc là nói thứ lực lượng này chính
là mấu chốt để bọn họ đột phá thiên đạo?
Thạch Trung Ngọc trong lòng niệm tưởng những vấn đề
này, nhưng bước chân vẫn vững vàng, từng bước một đi đến
đài cao, như là đi đến ngai vàng của chính mình vậy.
Chính giữa đấu trường, xuất hiện một cái ngai vàng
bằng vàng ròng, một dòng tôn tự xuất hiện ở giữa chỗ
dựa lưng của ngai vàng. Ngai vàng tràn đầy uy nghiêm trang
trí chín con thần long tụ hợp sống động như thật. Đây, chỉ
có người mạnh nhất mới có thể ngồi lên ngai vàng.
Nơi này, chỉ có Thạch Trung Ngọc mới có thể ngồi lên
ngai vàng.