Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng nhảy lên đài thi đấu.
Người đại diện nhanh chóng chạy tới, cười cười đưa tay phải ra
với Thạch Trung Ngọc:
- Chúc mừng ngươi, Hinh Vũ Chi Thạch!
Thạch Trung Ngọc cười cười, chỉ nắm tay người này một chốc. Hắn
không hứng thú với loại người này. Dù sao chỉ cần thấy mấy người
bận tây trang đeo cà vạt là hắn đã thấy không thích rồi. Trong mắt
người đại diện hiện lên chút không vui, nhưng cũng nhịn xuống.
- Dối trá!
Thạch Trung Ngọc thầm đánh giá người trước mắt. Tiên thiên cao
thủ, căn bản không cần khiêm tốn với bất kỳ ai, sự kiêu ngạo của họ
được tạo thành từ chính thực lực của họ. Tiên thiên cao thủ, có thể
nói là đã thoát khỏi cảnh giới người phàm, không còn là người
thường nữa.
Chậm rãi bước tới trước vương tọa bằng vàng. Nhẹ nhàng vỗ lên
chiếc ghế đại diện cho người chơi mạnh nhất trong trò chơi, có lẽ
đây chính là thứ tất cả mọi người đều mong chờ, ghế dựa này cũng
chỉ có người mạnh nhất mới có thể ngồi. Nhưng, hiện tại, ta chính
là người mạnh nhất!
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng, lập tức ngồi thẳng lên
vương tọa tôn quý vô ngần kia.
Người đại diện vui sướng đứng bên cạnh, cao giọng hô:
- Chúc mừng người chơi mạnh nhất trong trò chơi của chúng ta!
Vương giả của chúng ta! Hinh Vũ Chi Thạch!
Thạch Trung Ngọc ngồi trên vương tọa, nhìn những người chơi khác
dưới đài, nhìn những ánh mắt nóng bỏng đầy sùng bái kia. Trong lòng
chợt có cảm giác lâng lâng, cảm giác này, trước kia chưa từng
có.
Danh lợi, người đẹp, giờ mình đã có hết, có thể nói là người
hạnh phúc nhất, cũng là người thỏa mãn nhất.
Nhưng vì sao lòng ta lại có chút mất mát đây?
Thạch Trung Ngọc đột nhiên cảm giác hơi mất kiên nhẫn, như là
tất cả những gì xung quanh đều không phải thứ hắn muốn, không phải
thứ hắn thích. Giọng MC đầy hưng phấn căn bản không chui vào tai
hắn. Bản thân hắn như đột ngột tiến vào một thế giới khác, có chút
cô độc, có chút quạnh hiu. Âm thanh ồn ào xung quanh như bị một thứ
gì đó ngăn lại, hoàn toàn không truyền tới tai hắn được.
Đây là sao? Chẳng lẽ lại tẩu hỏa nhập ma? Thạch Trung Ngọc hoảng
loạng nghĩ thầm, thế nhưng có vẻ như bây giờ hắn không thể khống
chế cảm xúc của mình được.
Giống như có một loại cảm giác không tên chui vào thân hắn,
khiến thân hắn đầy cô độc. Nhưng rồi cảm giác này cũng không phải
của hắn, như là có gì đó áp đặt lên hắn. Điều này làm Thạch Trung
Ngọc chợt thấy khó chịu khôn tả, giống như bạn, rõ ràng có thể điều
khiển tay mình, nhưng lúc muốn cầm ly thì tay lại đánh đổ chiếc ly
đó. Giống như bản thân sinh ra một ý thức khác, Thạch Trung Ngọc
muốn đứng dậy khỏi vương tọa, nhưng hắn lại không cách nào điều
khiển cơ thể của mình.
Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ vương tọa này có gì đó khác
thường?
Thạch Trung Ngọc cố gắng bắt bản thân đứng lên, thế nhưng vương
tọa như có một sức mạnh kỳ dị nào đó khiến tay hắn không thể sử
dụng chút lực nào, hơn nữa, bản thân hắn há miệng cũng không thể
phát ra âm thanh. Sao lại thế này? Chẳng lẽ đây là âm mưu của công
ty trò chơi? Không thể nào đi?
Ý thức kia càng ngày càng mạnh mẽ, bản thân hắn thì như một
người cô đơn ở một thế giới khác, không ai chú ý, không ai hiểu.
Nhưng lại có nhiều người sùng bái hắn như vậy. Thạch Chi Ngọc chợt
cảm giác mình như bị ý thức này xẻ ra làm hai phía.
Hai loại ý thức, hai loại tình cảm hoàn toàn đối lập. Khiến tâm
cảnh vốn đã không bình ổn của Thạch Trung Ngọc càng thêm hỗn
loạn.
Amy vẫn luôn bên cạnh quan sát Thạch Trung Ngọc là người đầu
tiên thấy không đúng: "Sao lại thế này? Ánh mắt của Thạch Đầu ca?
Sao lại hoảng loạn vậy chứ? Động tác kia, như là? Không đúng! Vương
tọa này có vấn đề!" Amy hoảng loạn thuấn di trực tiếp xuất hiện
trên sân thi đấu.
Người chơi đang hoan hô chợt kinh ngạc phát hiện một bé loli
đáng yêu đột ngột xuất hiện cạnh Thạch Trung Ngọc, nét mặt khẩn
trương nhìn Thạch Trung Ngọc trên vương tọa.
Loli đáng yêu này lập tức dời đi đa số ánh mắt của người
chơi.
- Nữ sinh đáng yêu kia là ai vậy?
- Thật đáng yêu nha! Cứ như một con búp bê Tây Dương tinh xảo
ấy!
- Trắng nõn, yêu chết rồi!
- Đờ mờ, ông chú ghê tởm này! Đừng ngồi đây ngây dại! Cẩn thận
quần chúng nhân dân đập chết ông bây giờ!
- Đệt, tôi cũng chỉ tỏ lòng sùng bái và sự thưởng thức cái đẹp
của mình thôi mà! Không cần gọi tôi là ông chú chứ, thật ra thân
phận thật của tôi là truy tinh* đó!
(*Người hâm mộ theo đuổi minh tinh.)
- Đệt, đánh mấy thằng như tụi mày chuyên gia gải danh truy tinh
lừa mấy nữ sinh là đúng! Các anh em, đánh chết hắn!
MC trên đài thấy đột ngột xuất hiện một bé gái thì lập tức kêu
lên:
- Ngươi là ai? Sao ngươi lên được?
Sau khi Thạch Trung Ngọc lên, sân thi đấu đã có thêm một màng
chắn bảo vệ, chặn người chơi bên ngoài. Đây là vì lo những người
chơi sẽ điên cuồng xông lên, tới gần Thạch Trung Ngọc, thế thì sẽ
loạn.
Chỉ là, cứ thế, người chơi ở xa một chút căn bản sẽ không thể
phát hiện tình huống khác thường của Thạch Trung Ngọc. Về phần
người đại diện kia thì vẫn luôn cao giọng kích động nói gì đó, sao
có thể để ý đến Thạch Trung Ngọc.
- Cút xa chút đi!
Amy không thích người đại diện này chút nào, người này thế mà
không hề biết Thạch Trung Ngọc bên cạnh có chuyện.
- Ngươi!
Người đại diện không nghĩ tới thế mà có người dám nói chuyện
kiểu đó với hắn. Lập tức tức giận, mặt đỏ lên như mông khỉ.
Amy lười quản hắn, duỗi tay ấn lên ghế. Và rồi đôi mày đáng yêu
lập tức cau lại, cái ghế dựa này quá quỷ dị.
Khán giả dưới đài thấy tình huống trên sân thi đấu liền bắt đầu
xì xào. Chỉ là một hai người thì cũng thôi, nhưng nhiều người như
thế, giọng bàn tán có nhỏ đến đâu thì cũng hợp lại thành tiếng vang
ầm ĩ.
Amy lập tức sinh cảm giác phiền lòng tức giận, phẫn nộ quát một
tiếng với người chơi dưới đài:
- Câm miệng hết cho ta!
Tuy Amy có dáng như một bé loli đáng yêu, thế nhưng đừng quên,
cô bé chính là Chủ Thần của hệ thống, khí thế trời sinh cũng không
phải thứ người thường có thể chống lại.
Những người chơi kia như thấy rồng phun lửa lập tức hậm hực ngậm
miệng lại. Một tiếng quát vừa rồi của Amy khiến bọn họ cảm nhận
được sự uy hiếp của tử vong, trong lòng ai nấy đều rõ, nếu không
câm miệng, thứ chờ bọn họ tuyệt đối là cái chết.
Thấy mấy người đó yên tĩnh lại, Amy lại quay đầu hỏi người đại
diện:
- Cái ghế dựa này đâu ra vậy?
- Ngươi là ai! Ai cho ngươi lên! Sao lại vô giáo dục như
vậy!
Người nọ lại phẫn nộ hét lên, không thèm để Amy vào mắt, vừa nãy
khí thể của Amy lúc bùng nổ không nhằm vào hắn.
Amy lập tức nổi trận lôi đình, trò chơi này chính là thế giới
của cô, thế mà lại có người dám lớn tiếng với cô. Một vỗ cách
không, người đại diện kia căn bản chưa kịp phản ứng đã như bị một
đoàn xe lửa tốc hành tông phải, bay thẳng ra ngoài như cái bánh có
nhân.