Không hổ là chức nghiệp Thần Khí, Thạch Trung Ngọc nhìn bao tay,
ánh mắt sáng rỡ.
Hắn không nói hai lời, trực tiếp mang bao tay lên bàn tay phải.
Bao tay trong trò chơi có hai loại. Một loại là một bộ. Còn một
loại khác chính là cái Thạch Trung Ngọc đang mang, Cuồng Thần Chi
Hữu Thủ. Bao tay tách riêng ra. Tuy nhìn bề ngoài thì đôi bao tay
sẽ tốt hơn một, vì dù sao nó cũng có hai cái. Nhưng mà một bao tay
ít nhất cũng từ Ám Kim trở lên, hiệu quả được tăng thêm, nên mạnh
hơn đôi bao tay rất nhiều. Một bao tay tương đương đôi bao tay
thuộc tính kết hợp lại với nhau.
- Tiền thưởng 100 vạn đồng vàng.
Tuy 100 vạn này đối với Thạch Trung Ngọc có hay không cũng chẳng
thành vấn đề, nhưng đối với những người chơi thì đả kích rất lớn.
Có lẽ so với Thần Khí còn đả kích hơn, thắng một lần chính là 100
vạn, đó là tiền mặt ấy. Thu được 100 vạn nên tâm trạng Thạch Trung
Ngọc không tệ. Hắn cười tủm tỉm vươn tay nhận lấy tấm thẻ vàng chứa
100 vạn tiền thưởng.
Lần này Amy sắc mặt vô cùng trang trọng, nghiêm túc. Trông cô ấy
rất có phong thái nữ thần, tuy người nữ thần này là một tiểu loli
đáng yêu.
- Bản chức nghiệp, một quyển sách kỹ năng.
Trang bị, đồng vàng, sách kỹ năng. Ba đồ vật quan trọng nhất
trong trò chơi đều trở thành vật khen thưởng, làm người chơi dưới
đài càng thêm phấn khởi. Làm những người chơi tự nhận thân thủ
không tệ, nhưng không tham gia Đại hội Luận Võ hối hận không
thôi.
- Bạo Liệt Cuồng Đao.
Thạch Trung Ngọc nhìn cái tên khí phách trên quyển sách kỹ năng,
hắn càng thêm đắc ý. Hình như kỹ năng của chính hắn càng ngày càng
nhiều.
Bạo Liệt Cuồng Đao, ngưng tụ lực lượng, một đao chém ra tràn đầy
tính hủy diệt. Gây sát thương cực lớn cho các mục tiêu trên đường
thẳng chém ra.
Không nói hai lời, Thạch Trung Ngọc trực tiếp đập Bạo Liệt Cuồng
Đao lên người. Lập tức trong đầu hắn dần hiện cách sử dụng Bạo Liệt
Cuồng Đao, phương pháp thăng cấp và tu luyện. Hiện tại khi người
chơi học tập kỹ năng, không phải một đập sách kỹ năng vào người là
có thể học được. Cách sử dụng sách kỹ năng chỉ giao cho ngươi
phương pháp sử dụng đại khái, nhưng có thể dùng hay không, ngươi
vẫn phải tự học tập.
Bạo Liệt Cuồng Đao, luyện sơ qua, ngưng tụ lực lượng, chém ra
một đao tràn ngập tính hủy diệt. Dựa vào trình độ súc lực của ngươi
sẽ tạo thành thương tổn tương ứng cho mục tiêu trên đường thẳng
tắp. Trước mắt thời gian súc lực lớn nhất là 5 giây.
Sau khi sử dụng sách kỹ năng, Thạch Trung Ngọc đột nhiên phát
hiện Minh Hồng Tâm Pháp mình học tập thế nhưng tự động vận hành 3
vòng chân nguyên dựa theo quyển sách Bạo Liệt Cuồng Đao. Ý tứ này
là, về sau học tập kỹ năng, yêu cầu dùng chân khí? Hơn nữa, chính
mình có Minh Hồng Tâm Pháp, khi học tập kỹ năng hoàn toàn không có
áp lực. Có thể vận hành, thế chỉ cần hắn thuần thục một chút, là có
thể phóng xuất ra! Thạch Trung Ngọc trong lòng mừng như điên, xem
ra vận may của hắn không phải tốt bình thường!
Hiện tại Thạch Trung Ngọc có xúc động sử dụng thử Bạo Liệt Cuồng
Đao, nhưng nghĩ nghĩ, thì vẫn là nhịn xuống. Tuy người khác biết
hắn đạt được kỹ năng, nhưng họ không biết kỹ năng gì, có thể giấu
liền giấu.
Chỉ có quán quân mới có thể lên đài nhận giải, còn các vị trí
hai ba bốn gì đó phần thưởng sẽ được trực tiếp chuyển tới ba lô.
Nhưng có lẽ Thanh Phong Lãng Tử cũng sẽ thấy may mắn. Nếu họ lên
đài thì người chơi bên dưới đài sẽ la ó một trận, ai kêu hai người
họ làm chuyện quá khác người.
Thạch Trung Ngọc nhận quà khen thưởng xong, Amy trộm quăng cái
ánh mắt quyến rũ cho Thạch Trung Ngọc, sau đó thân mình cô ấy chậm
rãi mờ đi, biến mất trên đài đấu. Để lại Thạch Trung Ngọc vẻ mặt
phấn khởi và người đại biểu thất hồn lạc phách bị Amy quên
lãng.
Nhìn người đại biểu không mở miệng nói gì, Thạch Trung Ngọc vẫy
vẫy tay với người chơi dưới đài. Hắn trực tiếp bóp nát quyển trục
trở về Thiên Thành.
Khi vừa trở về [ Điểm Phục Sinh ] ở Thiên Thành, Thạch Trung
Ngọc chuẩn bị gọi điện thoại cho đám nữ nhân, lại phát hiện mọi
người xung quanh dùng ánh mắt khác lạ nhìn mình.
Tình huống gì thế? Thạch Trung Ngọc buồn bực, hắn đã tắt hiệu
quả ánh sáng trang bị, biến thành áo giáp vô cùng bình thường rồi
mà, hơn nữa trên đỉnh đầu hắn cũng không biểu hiện tên, hẳn không
có chuyện gì xảy ra đâu nhỉ?
- Hinh Vũ Chi Thạch!
Bên chơi bên cạnh đột nhiên thét chói tai.
- Trời ạ, Hinh Vũ Chi Thạch, thần tượng!
Nhìn những ánh mắt cuồng nhiệt sùng bái của họ, Thạch Trung Ngọc
la lên một tiếng không ổn. Tuy không rõ tại sao nhận ra bản thân,
nhưng theo tình huống này, chính mình không bị đè chết mới là lạ
đó! Không nói hai lời, hắn móc quyển trục trở về Bạch Hổ Thành từ
trong Tu Di Đại ra.
Sau khi đến Bạch Hổ Thành, Thạch Trung Ngọc lập tức nhẹ nhàng
thở ra. Hiện tại phần lớn người chơi đều còn ở xung quanh đài thi
đấu, nhưng vừa đúng lúc thi đấu kết thúc, hàng loạt người chơi trở
về Thiên Thành hoặc Địa Thành. Thạch Trung Ngọc nhìn nhìn xung
quanh, vẫn như cũ phát hiện ánh mắt khác thường của người xung
quanh.
Đậu moè, rốt cuộc có chuyện gì? Thạch Trung Ngọc lập tức phát
điên, chẳng lẽ chính hắn không cẩn thận để tên lộ ra ngoài?
Hắn mở giao diện cá nhân ra. Kết quả buồn bực phát hiện, tên thì
không có hiện ra, nhưng danh hiệu vừa đạt được thì lại hiện.
- Thiên hạ Đệ Nhất Cao Thủ.
Nhìn danh hiệu, thêm nữa Đại hội Luận Võ vừa kết thúc, ai không
đoán ra hắn là Hinh Vũ Chi Thạch mới lạ ấy. Thạch Trung Ngọc nhanh
chóng đóng danh hiệu kia lại, sau đó hắn đi tìm người truyền tống,
tùy tiện tìm cái trấn nhỏ truyền tống ra ngoài.
Đi vào trấn nhỏ ít người qua lại, lúc này Thạch Trung Ngọc mới
nhẹ nhàng thở ra. Còn may hắn đi nhanh một bước. Thạch Trung Ngọc
nhìn hiệu quả của danh hiệu Thiên hạ Đệ Nhất Cao Thủ thì trong
người có chút buồn bực.
Thiên hạ Đệ Nhất Cao Thủ, hiệu quả danh hiệu, giá trị kinh
nghiệm EXP được tăng thêm 30%, cuối cùng thương tổn tăng 20%. Tốc
độ di chuyển và tốc độ công kích tăng 10%. Đi mua đồ ở cửa hàng
thành phố được ưu đãi 80%, cũng tự động đạt được ánh nhìn tôn kính
hoặc sùng bái từ người khác. Dưới trạng thái chiến đấu công bằng,
nếu thua ba lần, danh hiệu sẽ mất đi.
Danh hiệu này quá trâu bò rồi, hắn có chút luyến tiếc đóng.
Nhưng nghĩ tới những hậu quả không liên quan, Thạch Trung Ngọc có
điểm không rét mà run, hiện tại fans của chính hắn không ít hơn mấy
thiên vương gì đó. Đến nỗi dưới trạng thái chiến đâu công bằng nếu
thua 3 lần sẽ bị tước đi danh hiệu, Thạch Trung Ngọc cũng hiểu. Dù
gì làm một Thiên hạ Đệ Nhất Cao Thủ, nếu luôn thất bại thì không
xứng với cái danh hiệu này nữa. Còn trạng thái chiến đấu công bằng,
chính là hai bên đêu đầy thanh HP, trước khi một bên phát động công
kích thì một bên khác cần phải chuẩn bị trước, nếu đánh lén thì
không có hiệu quả.
Nói cách khác hai người phải hẹn trước thời gian và địa điểm,
tiến hành trận đấu một cách quang minh. Vẫn như trước kia, tìm sân
thi đấu, hẹn tốt địa điểm, thời gian, kêu gọi mấy chục người tới
đấu một trận, ai thắng thì người đó là đại ca.
Thạch Trung Ngọc nhìn tình huống hiện tại, trấn nhỏ này không
thấy nhiều người chơi, vì thế hắn mở danh hiệu ra. Chờ vào thành
phố lớn thì đóng lại. Nhưng vì vậy, Thạch Trung Ngọc cảm giác chính
hắn có chút giống ăn trộm.