Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 972: CHƯƠNG 971. CƯỚP?

Thạch Trung Ngọc nhìn nhìn bản đồ, chính hắn tuỳ tiện chọn một

điểm, đi tới một nơi gọi là ‘ trấn La Phong ’.

Khu《 Thần Lâm 》 ở Hoa Hạ có một cái Chủ Thành, Hoàng Thành, sau

đó là hai thành cấp 1 Thiên Thành và Địa Thành, tiếp đến là thành

cấp 2, chia ra làm 4 thành: Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền

Vũ. Theo sau chính là các loại thành cấp 3 và trấn nhỏ. Giống như

sao nhỏ trải dày đặc trên đất đai khu Hoa Hạ. ‘ trấn La Phong ’ chỉ

là một trấn nhỏ trong đông đảo các trấn nhỏ thôi, không có người

cũng bình thường. Có thể do gần đây không có gì cao cấp hoặc không

có địa điểm thích hợp để người chơi luyện cấp.

- Hoan nghênh dũng sĩ tiến vào trấn La Phong!

Lúc này có một ông lão tóc trắng xoá run rẩy đi tới.

Nhìn bộ dáng của ông lão, Thạch Trung Ngọc rất lo lắng hắn ta có

thể đột nhiên té ngã xuống đất hay không.

- Ông ơi, ngươi chậm một chút.

- Khà khà, thân thể của lão hủ vẫn còn khỏe mạnh lắm!

Ông ấy tự hào cười cười.

- Không biết dũng sĩ tới bổn trấn là có việc gì sao? Lão hủ Lý

Phúc, trấn trưởng của trấn, cho nên có thể xem như hiểu rõ nơi này.

Hy vọng có thể giúp được ngươi.

- Thật ra ta chỉ tùy tiện đến xem thôi.

Thạch Trung Ngọc hơi ngượng ngùng sờ sờ tóc.

- Không biết tại sao vùng đất này không có nhiều người vậy?

- Ha hả, trấn La Phong của bọn ta thì lân cận không có quái vật

mạnh mẽ gì, cũng không giàu tài nguyên, chỉ là một nơi yên bình

tường hòa. Cho nên không có người nào tới trấn nhỏ ở. Nhưng thật ra

một ít dũng sĩ già yếu thích tới này, chơi cờ uống trà ngắm

hoa.

Lão nhân gia chậm rãi giải thích.

Thạch Trung Ngọc gật gật đầu, quả nhiên là cái dạng này. Lân cận

không có địa điểm luyện cấp, nên không có người chơi lại đấy. Người

chơi sinh hoạt yêu cầu tài nguyên nhưng nơi này không có, vì thế

càng không người lại. Chỗ này chính là nơi người thân của mấy ông

già khuyến khích tới, để họ trải nghiệm sinh hoạt người già.

Có điều trong trò chơi sẽ không thiết lập một cái thành trấn

không có tác dụng đâu nhỉ? Chẳng lẽ nơi che dấu đồ vật gì đó?

Quái vật, tài nguyên sinh hoạt đều không có, vậy chỉ có một.

Nhiệm vụ!

Chẳng lẽ cái trấn nhỏ này chuyên môn dùng để xoát nhiệm vụ? Hoặc

là đây là nơi cường giả ẩn cư?

Thạch Trung Ngọc nghĩ không rõ, có điều nhìn bộ dáng lão nhân

gia Lý Phúc run run rẩy rẩy, chắc không có cường giả nào.

- Aiz, gần đây trấn của bọn ta không yên ắng lắm…

Lý Phúc thở dài.

- Thanh niên trai tráng trong trấn nhỏ đều tới thành lớn làm

việc, trấn dư lại mẹ quá con côi cùng vài ông già thôi. Lương thực

gieo trồng đủ để bản thân ấm no. Nhưng không biết ở đâu nhảy ra một

nhóm cướp, lương thực mùa thu đều bị đoạt hết rồi.

Lão nhân gia thở dài, trong lòng Thạch Trung Ngọc cảm thấy có

điểm không dễ chịu. Khi hắn lăn lộn ở bên ngoài, mặc kệ loại người

nào hắn đều dám chơi. Nhưng có hai loại người hắn tuyệt đối sẽ

không động vào, một loại là phụ nữ có thai, một loại chính mấy ông

già giống vầy. Sống tới vài thập niên, cũng là lúc cần hưởng phúc.

Họ trải qua nhiều chuyện tang thương, nhiều khúc chiết và thống khổ

như thế...

Thật ra mỗi người già đều có một quyển sách kinh nghiệm sống,

lời họ nói ra đều là kinh nghiệm cả đời tổng kết lại. Có lẽ hiện

tại chúng ta nghe không hiểu, nhưng chờ thêm mấy năm, mười mấy năm,

trong một giây phút nào đó ngươi sẽ hiểu rõ tất cả. Nhưng điều đó

đồng nghĩa, khi đó ngươi sẽ hối hận thật sâu.

Sau khi Thạch Trung Ngọc lên cấp 2 thì đều lẻ loi, sinh sống một

mình. Cho nên hắn đặc biệt tôn kính đối với những người già. Có lẽ

là do hắn hoài niệm người ông hiền từ trong trí nhớ…

- Lão nhân gia, những tên cướp đó có lai lịch gì? Chúng có bao

nhiêu người?

Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi.

Lý Phúc thở dài.

- Chúng chỉ có bốn mươi năm mươi người thôi, nhưng mà chính là

bốn năm chục người này, chúng ta chỉ có mẹ goá con côi cùng mấy

người già nua ốm yếu, sao có thể ra sức chống lại chúng! Bọn ta chỉ

có thể trơ mắt nhìn những cái lương thực bị đoạt đi thôi!

Ông ấy vừa nói, trong mắt còn loáng thoáng chút ướt át.

Thạch Trung Ngọc trong lòng lập tức nặng nề. Xem ra tình trạng

của trấn rất nghiêm trọng.

Bốn năm chục tên cướp gần như ép người trong trấn đi vào con

dường chết.

- Thế, những người bảo vệ đâu?

Thạch Trung Ngọc truy vấn hỏi, theo lý thì mỗi một cái thành

trấn đều sẽ có hơn mười người bảo vệ khoảng cấp 60.

- Aiz, thành trấn này của bọn ta không có gì để phát triển kinh

tế cả. Lấy đâu ra tiền mà mời người bảo vệ… tất cả sai lầm đều là

do trấn trưởng ta đây!

Lý Phúc nói tới đây nước mắt đã rơi lã chã. Ngay cả người bảo vệ

cơ bản cũng không mời nổi, hắn làm cái chức trấn trưởng có thể

không áy náy hay đau lòng sao?

Thạch Trung Ngọc không thể ngờ mấy cái bảo vệ NPC cũng cần tính

phí? Cái này có chút không hợp lý thì phải?

- Lão nhân gia, để ta đuổi đám cướp đó đi giúp ngươi!

Thạch Trung Ngọc nói:

- Ta cũng không cần tiền công gì cả.

Lý Phúc ngẩn người nhìn Thạch Trung Ngọc, môi không ngừng run

rẩy, cực kỳ kích động nói:

- Cảm ơn, thật sự rất cảm ơn ngươi.

Nói xong ông ấy liền tính quỳ xuống hành lễ.

Thạch Trung Ngọc nào dám nhận cái lễ lớn như thế của lão nhân

gia, hắn vội vàng nâng ông ấy đứng dậy.

- Không cần như vậy đâu lão nhân gia. Loại chuyện này, dù ai

biết đến thì cũng sẽ ra sức giúp đỡ mà!

Thạch Trung Ngọc dò hỏi Lý Phúc vị trí của đám cướp, hỏi xong

hắn trực tiếp cưỡi ngựa Đích Lư, chạy như điên tới vị trí đó.

Mấy tên nhãi chết tiệt, làm cướp mà không có đạo đức của cướp,

đoạt hết lương thực sinh sống từ người khác, việc này với giết mấy

người trong trấn có gì khác nhau à?!

Ngựa Đích Lư giống như có thể cảm nhận được sự phần nộ từ Thạch

Trung Ngọc, tốc độ của nó càng thêm nhanh.

Giữa đường hắn gọi cho đám nữ nhân, nói rõ tình huống nơi này

một chút. Đám nữ nhân cũng hiểu và đồng ý. Bảo Thạch Trung Ngọc sau

khi xong việc thì nhanh trở về.

Có tên trấn La Phong chính là vì lân cận có một ngọn núi La

Phong nên mới gọi như thế. Nhưng ngọn núi La Phong này, gọi là sơn,

cũng chỉ cao năm sáu trăm mét. Tuy nhìn bề ngoài thì khá lớn, nhưng

tại nơi khác trong trò chơi, động một chút chính là cao mấy ngàn

mét. Còn núi lớn mà nói thì, cái này chỉ xem như gò núi nhỏ

thôi.

Đám cướp đó ở trên núi La Phong, còn những người dân gieo trồng

lúa vừa lúc sống dưới chân núi La Phong. Đám cướp đó thuận tiện

cướp đoạt luôn.

Khi đi vào chân núi La Phong, Thạch Trung Ngọc rất nhanh liền

thấy được một cánh đồng lúa rách nát. Hắn đoán cũng hơn hai ba

tháng rồi, cỏ mọc thành từng cụm từng cụm trên cách đồng lúa. Nhìn

đám cỏ dại này chắc cũng đã mọc hơn mấy tháng, những người già đó

có thể trồng lúa là cực hạn rồi, làm sao còn thời gian dọn sạch đám

cỏ dại này.

Nghĩ vậy, trong lòng Thạch Trung Ngọc có một ngọn lửa không tên

bùng lên. Đám cướp này chính là súc vật!

Hắn cưỡi ngựa Đích Lư, trực tiếp vọt vào núi. Con ngựa Đích Lư

này không hổ là thú cưỡi cực phẩm, chạy xuyên qua rừng núi tốc độ

cũng không giảm dù một chút, t giống như một cái Mị Ảnh ấy.

Núi La Phong không lớn, Thạch Trung Ngọc rất mau liền tìm tới

sơn trại của bọn chúng trên núi. Vừa nhìn thấy, Thạch Trung Ngọc

lửa giận ngập trời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!