Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 973: CHƯƠNG 972. NGƯỜI CHƠI CẶN BÃ

Nhìn một màn trước mắt, Thạch Trung Ngọc sắp tức tới nổ phổi

rồi.

Bốn năm chục tên cướp? Đây rõ ràng là bốn năm chục người chơi!

Thạch Trung Ngọc nhìn đám người ngồi trên khoảnh đất trống trong

sơn trại nói cười liên tục, hoan hô nhảy nhót, hắn hận không thể

lập tức chém chết họ. Nhưng mà người chơi có thể sống lại, Thạch

Trung Ngọc nhưng không muốn chờ họ sống lại thì tiếp tục đi bắt nạt

mấy người dân dưới chân núi nữa. Có điều những người này chính là

những người chơi đầu tiên Thạch Trung Ngọc thấy có thể bắt nạt NPC

thảm đến thế.

Thạch Trung Ngọc trực tiếp mở ra hình thức camera. Sau đó hắn

ghi hình lại tình huống xung quanh, cùng với đám người chơi đang

điên cuồng mua vui nhảy nhót chỗ kia, đăng lên Website Games.

Sau đó, Thạch Trung Ngọc viết ra nguyên nhân lý do vì sao. Tuy

lối viết văn của hắn không tốt, nhưng viết ra ngọn nguồn vẫn không

tồi, đặc biệt nhấn mạnh đám người này bắt nạt mẹ giá con côi và

những người già neo đơn, là người chơi mà lại cướp đoạt đồ ăn của

mấy người dân đó. Cuối cùng hắn trực tiếp đưa ra một nghi vấn,

những người chơi này, nên xử lý như thế nào?

Rất mau sau bài viết 《 Một đám người chơi không bằng súc vật 》

của Thạch Trung Ngọc liền hot trên Website Games. Số lần nhấp vào

xem đã hơn một ngàn!

Thứ nhất, bài viết này được Thạch Trung Ngọc đăng. Bài viết trên

diễn đàn chính thức, khi đăng chỉ có hai hình thức, một chính là

lấy tên nhân vật trong trò chơi, một cái chính là dùng phương thức

giấu tên. Thạch Trung Ngọc trực tiếp dùng tên nhân vật. Thứ 2, tiêu

đề bài viết là việc từ trước tới nay chưa từng gặp, rất dễ dàng tạo

cảm giác tò mò cho mọi người, hơn nữa đây là tên tuổi Hinh Vũ Chi

Thạch, trực tiếp nổi lửa luôn!

Ban đầu người chơi mang tâm lý hiếu kỳ nên vào xem, nhưng sau

khi hiểu rõ, lập tức phẫn nộ. Truyền thống tốt đẹp kính già yêu trẻ

lưu truyền hàng ngàn năm. Nếu đây chỉ là NPC làm ra loại chuyện này

thì thôi, vì nhiệm vui yêu cầu nên mới thiết lập như thế. Nhưng vấn

đề là, đám người đó là người chơi đấy!

Ăn mặc thời trang mới nhất chỉ trong cửa hàng hệ thống mới có

bán, bộ dạng bên ngoài nhưng vô cùng trâu bò. Tóc nhuộm tới năm sáu

màu, nhìn làm người liên tưởng tới hai chữ, bại não. Hơn nữa là cái

loại cực kỳ bại não ấy!

- Mẹ nó, sao đám rác rưởi này ngon đi cướp bóc Thiên Thành đi!

Không có thực lực còn bắt nạt mấy lão nhân gia già yếu thì có bản

lĩnh gì!

- Mãnh liệt yêu cầu Đệ Nhất Cao Thủ cắt hết trứng của bọn chúng!

Để cả đời bọn chúng đều có bóng ma tâm lý! Về sau không thể cứng

lên được!

- Mãnh liệt yêu cầu giết sạch đám súc sinh đó! Cầu chủ top nói

địa chỉ của chúng ra, mọi cùng nhau đi diệt sạch bọn họ!

Số lượng bình luận mỗi giây tăng hơn một ngàn, họ chửi ầm lên,

đòi địa chỉ, muốn hành hạ đám người chơi này đến chết. Không phải

trường hợp đặc biệt. Trừ mấy tên bại não nói chuyện này không có

vấn đề gì, còn lại đều là một ít nhận xét của NPC, sau đó bị số

lượng lớn nước miếng nhấn chìm xong thì mấy kẻ bại não cũng không

nói gì nữa. Trên cơ bản đều mãnh liệt yêu cầu Thạch Trung Ngọc giết

chết những người đó thôi.

Có người bình luận, hắn là che dấu chức nghiệp, có cái kỹ năng

cưỡng chế người khác sống lại. Hy vọng Thạch Trung Ngọc cho hắn địa

chỉ, sau đó giết những người chơi đó tới cấp 0.

Nhìn bình luận của người này, Thạch Trung Ngọc trong lòng lập

tức sáng ngời, vừa đúng lúc nghĩ nên làm như thế nào để bọn người

kia không dám xâm phạm trấn nhỏ nữa, không ngờ tới có một tên trâu

bò có thể cưỡng chế người khác sống lại. Hệ thống thiết lập sau khi

chết thì 2 giờ sau mới sống lại là vì phòng ngừa những người chơi

bạo lực muốn giết người khác tới cấp 0. Mà kỹ năng sống lại của Mục

Sư, yêu cầu người chơi đồng ý, nếu không [ Thuật Phục Sinh ] sẽ mất

đi hiệu lực.

Thạch Trung Ngọc nhanh chóng thêm bạn tốt với ‘ Thiên Hắc Bất

Sát Nhân ’, sau đó trực tiếp gọi điện thoại cho hắn ta.

- Uy, ngươi là Thiên Hắc Bất Sát Nhân?

Thạch Trung Ngọc trực tiếp hỏi.

- Đúng vậy, ngươi là, Đệ Nhất Cao Thủ?!

Người bên kia sửng sốt, sau đó kinh ngạc xen lẫn vui mừng hỏi

lại.

- Đúng thế, ngươi nói ngươi có kỹ năng có thể cưỡng chế người

khác sống lại, đúng không?

- Đúng đúng, đây là một cái kỹ năng chức nghiệp của ta. Đệ Nhất

Cao Thủ tiên sinh, ta rất vui khi có thể nhận được điện thoại từ

ngươi...

- Được rồi, đừng nói lời vô nghĩa, nhanh chóng chạy Truyền Tống

Trận, tới trấn La Phong.

- Được được!

- Sau đó đi ra khỏi trấn nhỏ, trực tiếp tới núi La Phong! Ta ở

dưới chân núi chờ ngươi.

- Tốt tốt tốt, ta lặp tức tới! Rất nhanh thôi!

Thạch Trung Ngọc cúp điện thoại, lạnh lùng nhìn những người chơi

kia. Sau đó chậm rãi đi xuống núi, chờ lát nữa hắn sẽ khiến cho bọn

chúng biết thế nào là sống không bằng chết!

Đau đớn ít nhất là 90%, hừ hừ, hy vọng mấy tên đó không có gan

thay đổi thành hình thức cổ tích thì tốt.

Thạch Trung Ngọc ở dưới chân núi đợi một hồi liền thấy một người

chơi cưỡi ngựa trắng chạy tới.

Hiện tại người chơi phát triển nhanh, trên cơ bản đều sẽ có thú

cưỡi của riêng mình. Nhưng đều mua từ cửa hàng hệ thống, chạy nhanh

thì tốc độ dao động từ 40 km/giờ đến 80 km/ giờ. Có điều giá cả

khác nhau, 40 km/giờ giá khoảng 1 ngàn đồng vàng, cũng chính một

ngàn nhân dân tệ. Nếu trong hiện thực, một ngàn nhân dân tệ có thể

mua được chiếc xe máy không tệ, nhưng trong trò chơi chỉ có thể mua

được tốc độ của xe điện. Không thể không nói công ty game có điểm

đen nha.

Nhưng hắn nhìn tốc độ của tên này, có lẽ mua con ngựa đẳng cấp,

chạy được 60 km/giờ. Cũng coi như là kẻ có tiền.

Rất nhanh, người kia đã chạy tới trước mặt Thạch Trung Ngọc.

Người đến là một thiếu niên tuấn tú, Thạch Trung Ngọc nhìn đều

hơi ghen ghét. Không có cách nào, Thạch Trung Ngọc thuộc về loại

hình đàn ông bạo lực, trên người tràn ngập hormone nam tính, làn da

mang màu đồng cổ. Tuy hắn vẫn luôn hâm mộ loại hình tiểu bạch kiểm

này. Nhưng có lẽ tiểu bạch kiểm kia cũng hâm mộ bộ dáng Thạch Trung

Ngọc nhỉ, hắn có mùi vị nam nhân tới cỡ này mà.

- Hinh Vũ Chi Thạch, thật tốt khi có thể nhìn thấy ngươi!

Tên kia nhảy từ trên ngựa chiến xuống, kích động nhìn Thạch

Trung Ngọc với vẻ mặt sùng bái.

- Ta người trong đoàn Fans của Thạch Đầu ca đó!

Thạch Trung Ngọc tức thì đổ mồ hôi. Không nghĩ tới đụng lại gặp

một fans ngay thẳng.

- Ừm.

Thạch Trung Ngọc nói nhanh.

Mấy lời khác để sau nói, nói hiệu quả kỹ năng của ngươi trước

đi.

- Vâng!

Thiên Hắc Bất Sát Nhân nhanh chóng mở giao diện kỹ năng của hắn

ra, sau đó đưa tất cả kỹ năng cho Thạch Trung Ngọc nhìn.

- Trói Hồn, mạnh mẽ khống chế hồn phách mục tiêu, để hồn phách

trở về bên trong thân thể mục tiêu, do đó làm mục tiêu sống lại.

Nhưng cần duy trì một ít HP.

- Ngươi là Mục Sư?

Thạch Trung Ngọc kinh ngạc hỏi.

- Khà khà, che dấu chức nghiệp, Tà Ác Mục Sư.

Thiên Hắc Bất Sát Nhân ngượng ngùng cười cười. Nhưng mà Đệ Nhất

Cao Thủ, ngươi rốt cuộc là chức nghiệp gì? mọi người đều đang suy

đoán đó.”

- Ha hả, che dấu chức nghiệp, Cuồng Đao.

Thạch Trung Ngọc thoải mái nói ra, chuyện che dấu chức nghiệp

cũng không có gì to tát.

- Có điều đừng gọi ta là Đệ Nhất Cao Thủ, kêu Thạch Đầu ca

đi.

Được được, Thạch Đầu ca!

Thiên Hắc Bất Sát Nhân kêu nhanh, vẻ mặt vui sướng, như có thể

kêu Thạch Trung Ngọc là Thạch Đầu ca là một vinh dự lớn lao ấy.

Thạch Trung Ngọc không hiểu suy nghĩ của những người này, trực

tiếp vung tay lên.

- Đi thôi, chúng ta đi diệt sạch đám cặn bã kia!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!